Đang phát: Chương 1273
Bùa độn thổ’ không có tác dụng, hơn nữa động đất bên ngoài càng lúc càng mạnh, có thể phá hủy cả đại điện này bất cứ lúc nào.Lúc này, ai nấy đều muốn tìm cách thoát khỏi đây, kể cả Diệp Mặc.
Nhưng Phiến Phất lại bất ngờ thốt ra một câu khó hiểu, khiến tất cả sững sờ, ngay cả Diệp Mặc cũng không hiểu.Nếu Phiến Phất muốn đánh nhau, Diệp Mặc không hề nghi ngờ, nhưng hắn không nghĩ một người như Phiến Phất lại dùng thủ đoạn đánh lén.
Thấy Diệp Mặc nghi hoặc, Tô Tĩnh Văn khẽ cười, ghé sát vào tai hắn thì thầm:
– Tại anh sờ eo Đường chưởng môn, nên y ngại quá hóa giận đấy.
Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ, quay lại nhìn Tô Tĩnh Văn:
– Tĩnh Văn, anh đâu có sờ…
Tô Tĩnh Văn cười khúc khích, không đáp.Ý cô là Diệp Mặc đã đụng chạm Đường Mộng Nhiêu, nhưng con gái nhạy cảm hơn đàn ông nhiều.Phản ứng của Phiến Phất có gì đó không đúng, ánh mắt y nhìn Đường Mộng Nhiêu trước đó cũng không bình thường, nên Tô Tĩnh Văn nghĩ Phiến Phất có ý với Đường Mộng Nhiêu.
Phiến Phất luôn nhằm vào Diệp Mặc, khiến Tô Tĩnh Văn rất ghét, nhưng tu vi của cô quá thấp, không giúp Diệp Mặc được gì.Cô cố ý nói Diệp Mặc ôm thành sờ soạng Đường Mộng Nhiêu, để chọc tức Phiến Phất, vì cô biết mọi người xung quanh đều nghe được dù cô nói nhỏ.
Quả nhiên, Phiến Phất vốn đã giận Diệp Mặc, nay nghe Tô Tĩnh Văn nói vậy, y không chút do dự lấy Hỏa Văn Kính ra, định động thủ.
Diệp Mặc hiểu ý Tô Tĩnh Văn, đành bất đắc dĩ lắc đầu, tiện tay phóng Tử Đao.Muốn đánh thì đánh, hắn không sợ Phiến Phất.
– Phiến sư huynh, anh làm gì vậy? Lúc nào rồi mà còn đánh nhau? Bùa độn thổ không dùng được, anh còn thời gian đánh nhau sao?
Đường Mộng Nhiêu đã bình tĩnh lại, hiểu Phiến Phất muốn động thủ vì mình, nhưng cô phải lên tiếng ngăn cản.
Phiến Phất trừng Diệp Mặc:
– Mộng Nhiêu sư muội, tên này vô lễ, dám làm càn với cô, hắn tưởng mình giỏi lắm.Hôm nay tôi phải xem hắn có bản lĩnh gì.
Đường Mộng Nhiêu trầm mặt:
– Phiến sư huynh, anh muốn đánh nhau với Diệp Mặc thì đừng lôi tôi vào.Tôi tự để Diệp Mặc ôm, anh ấy không hề vô lễ với tôi.Tôi không thích người khác lấy tôi làm cái cớ.
Nói xong, Đường Mộng Nhiêu kéo Nguyệt Thiền:
– Nguyệt Thiền, chúng ta đứng qua một bên.
Nghe vậy, sắc mặt Phiến Phất càng trầm, thậm chí Đường Mộng Nhiêu còn đổi giọng gọi Diệp Mặc thay vì Diệp môn chủ.Y không nói gì thêm, Hỏa Văn Kính vẫn bắn ra luồng sáng trắng nóng rực về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng tức giận, nếu không có Tô Tĩnh Văn, hắn liều mạng cũng muốn đánh một trận.Giờ hắn chỉ có thể nhanh chóng kéo Tô Tĩnh Văn qua một bên, không kiêng nể gì nữa, phóng ra hơn mười tia sét.
Những người khác sốt ruột muốn rời khỏi đại điện, nhưng Diệp Mặc và Phiến Phất lại đánh nhau, nên không ai dám đến gần, tất cả lùi sang một bên.
Trong chốc lát, lôi kiếm và đao quang tím của Diệp Mặc oanh kích Thất Tinh Sát Kiếm của Phiến Phất.Tiếng nổ vang liên tục, đá vụn bay tứ tung.
Hỏa Văn Kính của Phiến Phất không thể hình thành luồng sáng trắng, vì mỗi lần vừa xuất hiện đều bị đao quang tím của Diệp Mặc đánh tan.
Lôi kiếm của Diệp Mặc liên tục bắn ra, đại điện nổ vang, mọi người kinh hãi.Thật cường hãn, một tu sĩ Thừa Đỉnh đối đầu tu sĩ Kiếp Biến, mà lại chiếm tới bảy phần lợi thế.
Phiến Phất bị Diệp Mặc làm cho bám đầy bụi đất, trông rất chật vật.Nhưng Diệp Mặc hiểu rõ, bề ngoài đẹp mắt, nhưng lôi kiếm không làm gì được đối phương, càng kéo dài càng bất lợi.
Sử dụng lôi kiếm tốn nhiều thần thức và chân nguyên, Diệp Mặc nghĩ dù dùng thần thức đao và “Vô ảnh” cũng chỉ khiến Phiến Phất khó khăn hơn một chút.Tử Đao và Thất Tinh Sát Kiếm lại lao vào nhau.
Một tiếng nổ lớn vang lên, một mặt tường đá của đại điện đổ sụp.
Mọi người đều nghĩ bốn phía đại điện là núi đá, nhưng không ngờ một mặt lại bị đánh sập.Lúc này mọi người mới biết, phía sau đại điện là một không gian rộng lớn.
Không gian này có chút ánh sáng mờ, nên không cần dùng thần thức cũng có thể thấy rõ.
Khi mọi người còn do dự, Diệp Mặc đột nhiên thu hồi đại đỉnh, không thèm để ý Phiến Phất, nhanh chóng bay đến bên Tô Tĩnh Văn, ôm cô rồi bay vào không gian kia.
Mọi người thấy vậy đều làm theo.
Quả nhiên, sau khi mọi người rời đi, đại điện bị mất đi một mảng lớn, rồi lại thêm một mảng nữa.Mọi thứ biến mất vô thanh vô tức, không có dấu hiệu nào.
Dù là kẻ ngốc cũng biết đại điện bị mất đi không phải do động đất hay vết nứt không gian, mà do không gian bị cắn nuốt.Lúc này, mọi người nhìn Diệp Mặc với ánh mắt kính nể, nếu không nhờ hắn nhanh chóng nắm bắt thời cơ, không ai có thể chống lại không gian cắn nuốt.
Phiến Phất không còn ý định đấu đá với Diệp Mặc, không chỉ vì không gian cắn nuốt kinh khủng, mà y cũng vô cùng kiêng kỵ Diệp Mặc.Y hiểu rõ, bản thân không phải đối thủ của hắn.
Đường Mộng Nhiêu quên đi sự xấu hổ vừa rồi, đến trước mặt Diệp Mặc hỏi:
– Diệp Mặc, sao cậu biết đại điện nguy hiểm?
Diệp Mặc im lặng, trong lòng vẫn còn sợ hãi.Hắn cảm nhận được nguy hiểm không phải vì lợi hại, mà vì đã từng gặp không gian cắn nuốt.
Ở sơn cốc trong “Sa nguyên dược cốc”, giữa màn sương dày đặc là một không gian cắn nuốt kinh khủng.Diệp Mặc không ngờ lại gặp lại nó ở sâu trong “dãy núi Vạn Dược”, thật đáng sợ.
Diệp Mặc không nhát gan, nhưng không thể chống lại không gian cắn nuốt, nên hắn vô cùng lo lắng.
Mọi người im lặng, ai cũng biết nó nguy hiểm.Lúc trước có nhiều tu sĩ Hư Thần, giờ không còn ai, đó là minh chứng rõ ràng nhất.
Điều khiến mọi người hối hận là sau khi vào đây, chỉ mình Diệp Mặc có được ba viên tiên tinh, còn lại không ai được gì.
Sau một hồi im lặng, Diệp Mặc nói với Đường Mộng Nhiêu:
– Đường môn chủ, đây không phải chỗ nên ở lâu, chúng ta phải nhanh chóng rời đi.
Đường Mộng Nhiêu gật đầu:
– Tôi biết, nhưng đi đâu? Phía nào cũng mờ mịt, đi bừa thì ai biết gặp phải cái gì?
Diệp Mặc định nói thì thấy đại điện lại mất thêm một mảng lớn, bị không gian cắn nuốt, hơn nữa còn đang tiến về hướng này.
Diệp Mặc không nói gì thêm, ôm chặt Tô Tĩnh Văn bay vào trong.Với tốc độ cắn nuốt này, nó sẽ nuốt đến chỗ họ đang đứng.
Thấy Diệp Mặc bay đi, mọi người không nói gì, lấy pháp bảo phi hành đuổi theo.
Diệp Mặc bị “Bạo chân châu” của Tiêu Y ám toán mà không sao, vừa rồi cũng là người đầu tiên phát hiện không gian bị cắn nuốt.Mọi người cho rằng Diệp Mặc có trực giác tránh né nguy hiểm, nên không suy nghĩ gì, cứ thế bay theo.
Diệp Mặc sợ không gian cắn nuốt nên mới vội vã bay vào.Nếu chỉ có một mình, hắn có thể trốn vào Thế giới trang vàng.Nhưng có Tô Tĩnh Văn, hắn chỉ có thể chạy.Thế giới trang vàng phải tu luyện đến tu vi Hóa Chân mới đưa người vào được.
Không gian cắn nuốt này khiến Diệp Mặc liên tưởng đến “Sa nguyên dược cốc”.
Khi mọi người đi sâu vào bên trong, diện tích càng lúc càng nhỏ, Diệp Mặc thấy phía trước là ngõ cụt, nhưng có một cái tế đàn cao lớn và một cái miếu nhỏ.
Vừa thấy tế đàn, Diệp Mặc đã biết đây là phong ấn, hắn là tông sư trận pháp cấp chín, chỉ cần liếc mắt là nhận ra.
Thấy phong ấn, Diệp Mặc nhớ đến linh hồn kia.Phong ấn này chắc chắn dùng để phong ấn linh hồn kia.Nhưng hắn nghĩ sai rồi, phong ấn sắp sụp đổ nhưng chưa bị phá mở, chỉ là có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào.
Diệp Mặc quay lại nhìn, liệu việc đại điện bị cắn nuốt có phải do phong ấn này bị lỏng?
Âm thanh ầm ầm không dừng lại.Diệp Mặc lấy trận kỳ, đánh vào xung quanh phong ấn.Bất luận có phải do phong ấn hay không, hắn phải thử, phong ấn lại nó.
Mọi người thấy Diệp Mặc bố trí trận kỳ quanh tế đàn, không làm gì, đứng chờ.Diệp Mặc phát hiện, khi trận kỳ được bố trí, phong ấn càng lay động dữ dội.
Diệp Mặc nhìn tụ linh trận xung quanh, linh khí đã loãng đi.Hắn lấy hơn trăm viên linh thạch cực phẩm, nhanh chóng bố trí lại tụ linh trận xung quanh tế đàn.
Mọi người thấy vậy liền líu lưỡi.Diệp Mặc quá giàu có, lấy ra hơn trăm viên linh thạch cực phẩm để bố trí tụ linh trận.Ngay cả một môn phái cũng không có nhiều linh thạch cho hắn lãng phí như vậy.
