Đang phát: Chương 1272
Sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, hoảng sợ nói:
– Ngươi vừa nói gì? Hắn nhìn trộm Đại Bi Mộ Vân Bảo Kính của ngươi? Mộ Vân Bảo Kính ở trên người ngươi sao?
Viên Cao Hàn mất bình tĩnh, kinh ngạc nói:
– Ngươi lấy thứ này từ đâu ra? Ta chỉ từng thấy nó trong sách cổ.Không ngờ nó lại có thật? Sư tôn và ta đã thử tạo ra một cái tương tự dựa theo ghi chép, nhưng không thành công.Ngươi có thể cho ta xem bảo kính này để ta xác định thật giả được không?
Lý Vân Tiêu im lặng một chút rồi nói:
– Với ta, thật giả không quan trọng, quan trọng là dùng tốt.Hiện tại ta thấy nó rất hữu dụng.Đúng rồi, sau này Văn Lâm lại sai người ám sát ta, đều bị ta giết hết.Bản thân Văn Lâm cũng hóa thành khỉ trốn thoát.
– Khỉ?
Viên Cao Hàn tức giận, nghiến răng nói:
– Ngươi thật sự đáng chết, Lý Vân Tiêu, ngươi đúng là kẻ gây họa.
Hắn dừng lại rồi nói:
– Nếu muốn ta tiếp tục luyện kiếm cho ngươi, ngươi phải cho ta xem Mộ Vân Bảo Kính, đồng thời thề không gây phiền phức cho Văn Lâm nữa.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh:
– Luyện hay không tùy ngươi.Không có ba mươi sáu thanh kiếm thì cứ ở đó mà đợi cả đời đi.Về phần Văn Lâm, hắn luôn tìm ta gây sự.Ngươi đừng hiểu lầm.Còn nữa, muốn xem Mộ Vân Kính thì nói chuyện của Văn Lâm cho ta nghe.Dù là Mộ Vân Kính hay cách luyện chế hồ lô Tiểu Kim Cương, giờ ngươi đều phải cầu ta.
Viên Cao Hàn giận dữ:
– Vậy ta luyện xong ba mươi sáu thanh kiếm thì ngươi thả ta ra ngoài chứ?
Lý Vân Tiêu cười:
– Bình tĩnh, đừng nóng giận.Tức giận là tự trừng phạt mình vì lỗi của người khác thôi.Quan trọng là phải thoải mái thì mới sống vui vẻ được.Còn về việc thả ngươi, không có ba mươi sáu thanh kiếm thì đừng mơ.Có rồi thì ta cũng phải xác nhận an toàn rồi mới tính.
Viên Cao Hàn tái mặt vì tức giận, hừ giọng:
– Muốn biết chuyện của Văn Lâm á? Mơ đi! Dù ta chết cũng không nói cho ngươi biết.Ta cảnh cáo ngươi, dù ngươi từng là Vũ Đế thì không phải chuyện gì ngươi cũng có quyền nhúng tay vào.
Hắn tức giận đến mức không muốn nói thêm lời nào, hóa thành ánh sáng trở về Phương Thốn Sơn.
Cố Nguyệt Sinh không hiểu vì sao hắn tức giận, nhưng đoán là do nói chuyện với Lý Vân Tiêu, thở dài rồi đi theo.
Lý Vân Tiêu dần hồi phục tinh thần, ngồi trong phòng luyện công suy nghĩ:
– Xem ra Viên Cao Hàn biết chuyện của Văn Lâm.Đám người điên ở Thánh Vực kia có manh mối gì? Có phải họ nghiên cứu biến đổi người thành khỉ không?
– Đại Bi Mộ Vân Bảo Kính này tuy thần dị, nhưng không đến mức khiến đám Thiên Chiếu Tử coi trọng đến vậy, còn muốn mô phỏng theo.Chắc chắn nó có công năng gì đó mà họ cần.Đây là lợi thế tốt để đàm phán.Sau này gặp Thiên Chiếu Tử có thể dùng đến.
– Còn hồ lô Tiểu Kim Cương, trước hết phải tìm cách làm ra ký ức nguyên kim, tăng lên đến cửu giai xem sao.Nếu có kết quả tốt, ta sẽ kiếm thêm tài nguyên để mở cửa hàng.Nhưng giờ còn quá sớm, cứ nâng cao thực lực trở lại Vũ Đế đỉnh phong đã.
Hắn vừa nghĩ thông suốt, định tu luyện thêm hai ngày thì đột nhiên biến sắc.Ma khí trong cơ thể bắt đầu nóng nảy, tuôn ra ngoài da, bao phủ lấy hắn.
– Chưa từ bỏ ý định sao?
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Ta là tuyệt thế Vũ Đế, không đến lượt một phân thân như ngươi chiếm cứ.Khôn ngoan thì cứ chờ đấy.
Trong tay hắn lóe lên bạch quang, Đông Hải Nguyệt Minh Châu xuất hiện, thân thể hắn cũng phản ứng theo.Ánh sáng Minh Nguyệt chiếu sáng cả gian phòng.
Một ánh sáng bay ra từ người Lý Vân Tiêu, đứng trước mặt hắn.Đó là Yêu Long hóa thân, vẻ mặt ngưng trọng:
– Ngươi không sao chứ?
Lý Vân Tiêu tạo quyết, khẽ nói:
– Ta không sao.
Hắc khí bị xuyên thủng.Dạ Đế với gương mặt người trong hắc khí gầm thét dữ tợn, không cam lòng khuất phục, nhưng cuối cùng bị lực lượng thần thể trấn áp.
– Ma thể này phản phệ càng lúc càng mạnh.Phải tìm cách luyện hóa hoàn toàn, nếu không sẽ thành tai họa ngầm.
Hàn quang trong mắt Lý Vân Tiêu lóe lên.Trên chân mày hắn vẫn còn khí đen, tuy ma đầu không chiếm được thân thể hắn, nhưng đang dần thay đổi tính tình hắn, khiến hắn hung bạo hơn.Hắn nói:
– Chờ tìm đủ số Đông Hải Nguyệt Minh Châu kia, chắc chắn Hóa Thần Hải sẽ giúp được.
Yêu Long gật đầu:
– Thời đại Kỳ Thắng Phong tu luyện ma công, đến Ma Nguyên Tỏa còn luyện được, chắc chắn hắn có cách giải quyết ma đầu.Bên trong ao Hóa Long, hắn còn nhận được tàn thân của đế quân, không biết đã trốn đi đâu luyện hóa.
Lý Vân Tiêu nói:
– Dù luyện hóa tàn thân đế quân thành công hay thất bại, hắn cũng sẽ quay về Hóa Thần Hải, vì hắn là Kỳ Thắng Phong.
Hai người đang bàn bạc thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Một giọng nói vọng vào:
– Khách quan, có người gửi thư tới.
Lý Vân Tiêu và Yêu Long nhìn nhau, kinh ngạc.Ở nơi này làm sao có thư được? Lý Vân Tiêu nghi ngờ, đứng dậy mở cửa.
Đó là tiểu nhị của khách sạn, hắn đưa lá thư:
– Khách quan, vừa rồi có người để lại lá thư này, nói là gửi cho phòng số chín, chữ thiên, chính là ngài.
Tiểu nhị này là người bình thường, không thể nghi ngờ.Thần thức của hắn có thể kiểm tra được.
Lý Vân Tiêu mở thư ra.Trên đó viết mấy chữ thanh tú: Thành Hồng Nguyệt, ngoài cửa bắc, ba trăm dặm, cầu Nghê Hồng.Ký tên Khương Nhược Băng.Chữ viết không chỉ đẹp mà còn thoang thoảng hương thơm, đúng là của nữ tử.
