Đang phát: Chương 127
“Một chiêu giết chết bảy ngàn thần nhân?” Năm mươi vị thành chủ nghe xong lạnh toát sống lưng, dù có đánh chết họ cũng không tin Hồng Quân chỉ là một thần nhân cấp thấp.
“Thạch Thành chủ, hay là chúng ta tập hợp thật nhiều cao thủ đến đây, đủ mạnh rồi mới tính tiếp?” Một vị thành chủ đề nghị, nhưng cũng như Hoàng Sa thành, họ không chắc có bao nhiêu người chịu giúp.
“Đừng vội, Vương Thành chủ, cứ nghe Cao trưởng lão nói hết đã.” Thạch Liễu Tín mỉm cười, trấn an vị thành chủ kia.Thái độ của hắn rất bình tĩnh, không hề lộ vẻ lo lắng.
“Hồng Quân sau khi giết bảy ngàn thần nhân, cho Liêu Kiến một trăm năm để thần dân Lạc Phượng thành rời đi.Nhưng chỉ ba mươi năm sau, Hồng Quân và Nghịch Ương lại xuất hiện, chủ động tấn công.Quân đội trong thành bị hai người giết đến mấy trăm vạn…cuối cùng chiếm được Lạc Phượng thành.”
“Hai người? Giết…giết mấy trăm vạn…??” Các thành chủ chết lặng.Nếu người khác nói, họ sẽ cho là chuyện đùa, nhưng đây là trưởng lão Hoàng Sa thành nói, lại có Thạch Liễu Tín ở đây, không ai dám không tin.
“Liêu Cẩm phái hai mươi vạn quân đi, chính hắn nói họ bị một trận pháp kỳ lạ vây khốn đến chết.Từ đó không ai thấy họ nữa, chắc là gặp chuyện chẳng lành.”
“Hai mươi vạn quân mà mắc kẹt trong trận pháp?” Năm mươi thành chủ lại kinh hãi.Dù ngươi có mạnh đến đâu, trận pháp giống như một cái bẫy chết người, tu vi không dùng được, gặp phải sát trận thì chỉ có đường chết, hồn phi phách tán.
“Thế là Lạc Phượng thành bị chiếm, quân của Thần giới thứ hai không ai chết hay bị thương.Chỉ có Liêu Cẩm và những người sống sót chạy đến Luyện Hỏa thành của Lộ Chiến Thiên.”
Cao trưởng lão kể lại chuyện Hồng Quân, Nghịch Ương chiếm Lạc Phượng thành một cách chi tiết, như thể chính mình đã trải qua vậy.
“Các vị đại nhân, Luyện Hỏa thành và Lạc Phượng thành mang theo tám vị thành chủ đến Huyền Tinh Thiết Quáng, các ngài đã biết chưa?” Cao trưởng lão đột ngột chuyển chủ đề.
“Huyền Tinh Thiết Quáng không phải là nơi ở của Huyền Hổ thú sao? Có đến hơn mười vạn con trưởng thành, các thành trì xung quanh thèm thuồng mà không làm gì được, không hiểu Lục Chiến Thiên mò vào đó làm gì?”
“Chính ở đó, không biết thế nào lại có tin Hồng Quân, Nghịch Ương và một người tên Liễu Hàn Thư tìm được Thiên Thần Khí, khiến Lộ Chiến Thiên ham muốn nên mới tiến vào Huyền Tinh Thiết Quáng.”
“Thiên Thần Khí!” Các thành chủ đồng loạt kinh hô.Ở đây thần khí đã hiếm, Thiên Thần Khí thì càng khiến người ta phát điên.
“Tám tòa thành, tám vị thành chủ mang theo một vạn sáu ngàn thượng phẩm thần nhân vào Huyền Tinh Thiết Quáng, kết quả không một ai trở ra.Sau đó thì các thành chủ đều biết chuyện gì xảy ra rồi.” Cao trưởng lão cười khẩy, chuyện tám thành trì mất hết chủ lực, bị Thần giới thứ hai tấn công và chiếm đoạt đã là chuyện ai cũng biết.
“Thạch Thành chủ, ngài điều tra rõ ràng như vậy, chắc chắn đã có đối sách.Ngài cứ nói đi, chúng tôi nghe theo ngài.” Liên Vựng, người trước kia phản đối Lý Phong, giờ lại quay sang ủng hộ Thạch Liễu Tín.Biết người biết ta mới là thượng sách.Thạch Liễu Tín nắm rõ tình hình như vậy chắc chắn đã có kế hoạch, không như họ chỉ biết chút thông tin mơ hồ.
“Chư vị thành chủ, ý của các vị thế nào?” Thạch Liễu Tín cười, nhìn các thành chủ khác.
“Hết thảy đều do ngài phân phó, ngài nói sao chúng tôi làm vậy.”
Các thành chủ đều đồng ý.Lý Phong thì khỏi nói, hắn từ đầu đã ủng hộ Thạch Liễu Tín, giờ càng nghe theo răm rắp.
“Tốt, ta nói, ta nói.” Thạch Liễu Tín đứng lên, nhìn quanh một lượt, tạo cho các thành chủ một áp lực vô hình.
“Có thể xác định tên Hồng Quân kia là một cao thủ trận pháp.Chín thành bị họ chiếm đã nhiều năm, không ai dám chắc bên ngoài thành trì không có trận pháp bảo vệ.Việc đầu tiên chúng ta cần làm là tìm một cao thủ trận pháp, phá giải trận pháp của chúng.”
“Thạch Thành chủ nói rất đúng.Nếu phá được trận pháp của chúng, với lực lượng của chúng ta, đánh vào thành trì của chúng cũng không khó.” Vương Thành chủ gật đầu, vấn đề quan trọng nhất bây giờ là tìm được một cao thủ trận pháp.
“Thạch Thành chủ, nếu phá được trận pháp của chúng, còn tên Hồng Quân kia, một kiếm giết chết bảy ngàn thần nhân, thực lực của hắn chỉ sợ…chúng ta không phải đối thủ.”
“Điểm đó các vị cứ yên tâm.Việc trước mắt là tìm cao thủ trận pháp, nếu ở đây không có thì phải tìm ở những nơi xa hơn, bằng mọi giá phải mời được họ về.Còn về phần tên Hồng Quân kia, cứ để Hoàng Sa thành đối phó.”
“Như thế rất tốt, Thạch Thành chủ có nhiều cao thủ, lần này Hồng Quân muốn trốn cũng không thoát.” Các thành chủ đều gật đầu đồng ý, chỉ cần không phải đối đầu với Hồng Quân đáng sợ kia, lại không có trận pháp uy hiếp thì họ không có gì phải lo.
Cuộc họp bí mật kết thúc, năm mươi thành chủ mang theo thuộc hạ đi tìm cao thủ trận pháp.Trong nhất thời, lấy Hoàng Sa thành làm trung tâm, tất cả những người biết về trận pháp đều trở thành mục tiêu tìm kiếm.
“Đại nhân, chiêu này của ngài thật cao tay, khiến bọn họ bán mạng cho chúng ta mà vẫn phải cảm tạ chúng ta…hắc hắc.” Hậu viện thành chủ phủ, Cao trưởng lão cười với Thạch Liễu Tín.
“Bọn họ không hiểu được sức mạnh của ‘nhất kiếm hạ bảy ngàn thần nhân’ và việc ‘hai người đồ thành’ kinh khủng như thế nào.Ta chỉ muốn biết tại sao tên tiểu tử kia lại mạnh đến vậy.”
“Đại nhân, lần này Thiên Thần Khí chắc chắn sẽ lọt vào tay ngài.” Cao trưởng lão cười lớn.Thạch Liễu Tín cũng cười theo, hậu viện thành chủ phủ vang lên tiếng cười gian trá của hai lão cáo già.
Thạch Liễu Tín cho rằng sức mạnh kinh khủng của Nghịch Ương và Hồng Quân là do họ có Thiên Thần Khí.Hồng Quân có lẽ đã đạt đến cảnh giới thiên thần, mới có được sức mạnh đáng sợ như vậy.
Thạch Liễu Tín chỉ đoán đúng một nửa.Hồng Quân đúng là có Thiên Thần Khí, nhưng khi giết bảy ngàn người kia là bằng thực lực của hắn.Nếu dùng Thiên Thần Khí thì số người chết không phải bảy ngàn mà là bảy vạn.Hơn nữa, Hồng Quân không chỉ có Thiên Thần Khí mà còn có nhị lưu Hồng Mông Linh Bảo.
Thạch Liễu Tín muốn để họ đối phó với Hồng Quân vì hắn tin rằng chỉ cần đoạt được Thiên Thần Khí, thực lực của họ có thể sánh ngang Hồng Quân, địa vị của hắn trong Thạch gia cũng sẽ được nâng cao, thậm chí có thể trở thành tộc trưởng.
Hơn mười tòa thành bắt đầu bí mật tìm kiếm cao thủ trận pháp, Nghịch Ương cùng chín vị tân thành chủ không hề hay biết.La Băng và Hồng Quân đều đang bế quan, nên việc không biết cũng không có gì lạ.Mọi người không biết rằng mây đen chiến tranh đã bắt đầu tụ lại, sự yên tĩnh này chỉ là báo hiệu cho một trận chiến lớn sắp xảy ra.
Một trăm năm sau, năm mươi thành chủ mang theo những cao thủ trận pháp mà họ tìm được tụ tập tại Hoàng Sa thành.Trong một trăm năm qua họ gặp không ít người biết về trận pháp, nhưng thực sự được gọi là cao thủ thì chỉ có ba người.
Lam Hải Quang, trung phẩm thần nhân, sư phụ là Công Tôn Lâm, người của Thần giới thứ nhất.Hắn có thể bố trí nhị cấp trận pháp, ở Vô Danh Không Gian tầng thứ bảy này có thể coi là một cao thủ, được mấy vị thành chủ mời đến.
Viên Vũ, thượng phẩm thần nhân, cũng có thể bố trí nhị cấp trận pháp, nhưng lĩnh ngộ về trận pháp còn cao hơn Lam Hải Quang.Hắn nói rằng tam cấp trận pháp cũng không thể vây khốn được hắn.Để mời được Viên Vũ, mấy vị thành chủ phải đi xa hơn ba ức dặm đến Thanh Quang thành.
Cuối cùng là một người có thực lực yếu nhất nhưng địa vị lại cao hơn.Người này do chính Thạch Liễu Tín mời đến, đó là Chu Thiên, người của Thạch gia ở Vọng Hải thành.Dù chỉ là hạ phẩm thần nhân nhưng được Chu gia xưng là đệ nhất thiên tài về trận pháp.Chu gia ở Vô Danh Không Gian có địa vị còn hơn cả Thạch gia, là siêu cấp gia tộc ở các tầng không gian thứ bảy, thứ tám, thứ chín.
Chu gia ở Thần giới thứ nhất, tức là Hồng Mông Không Gian, vốn có một vị thiên tôn, nhưng không may chết vì một lý do đặc biệt.Địa vị của Chu gia ở Hồng Mông Không Gian cũng bị giảm theo, trở thành một gia tộc bình thường.Nhưng Chu gia suy vong ở Hồng Mông Không Gian thì lại hưng thịnh ở Vô Danh Không Gian.Thiên tôn duy nhất ở tầng thứ chín chính là Chu Viêm thiên tôn.
Chu Thiên vốn không muốn đi, nhưng nghe nói Hồng Quân là một cao thủ trận pháp rất lợi hại, nên trong lòng nổi lên ý muốn so tài, đi cùng Thạch Liễu Tín đến Hoàng Sa thành để xem trận pháp của Hồng Quân lợi hại đến đâu.
Ngoài ba cao thủ trận pháp trên, còn có hơn một trăm thần nhân biết về trận pháp, nhưng chỉ hiểu được bề ngoài, thậm chí nhất cấp trận pháp cũng không bố trí được, chỉ là cứ biết trận pháp là mời đến.
Cao thủ trận pháp coi như đã ổn, Thạch Liễu Tín còn chuẩn bị ba vạn quân thượng phẩm thần nhân, cùng với năm trăm tử sĩ của Thạch gia, tổng số quân của Hoàng Sa thành lên tới ba trăm vạn, cộng thêm hơn một ngàn vạn quân của năm mươi tòa thành, chuẩn bị tấn công chín thành của Hồng Quân, đoạt lại những thành trì đã mất.
Tin tức quân đội tập trung nhanh chóng đến tai Nghịch Ương, lão đang lo lắng thì đúng lúc Hồng Quân xuất quan.
