Đang phát: Chương 127
Linh lực cuồng bạo xé tan không gian tĩnh lặng của sơn cốc, hai bóng người vút lên không trung, mỗi chiêu thức đều ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Diệp Khinh Linh và Dương Cung giao chiến không chút nương tay, Thần Phách cảnh giới được thể hiện đến tận cùng.Tuy rằng hai bên ngang tài ngang sức, nhưng càng đánh Diệp Khinh Linh càng chiếm thế thượng phong.Trải qua tôi luyện tại Linh Lộ, kinh nghiệm thực chiến và tâm tính của nàng đã vượt xa Dương Cung.Gã này, dựa vào tài lực của gia tộc mà đột phá Thần Phách, căn cơ lại không vững chắc bằng Diệp Khinh Linh, người từng bước tu luyện mà thành.
Dương Cung hiển nhiên cảm nhận được áp lực từ Diệp Khinh Linh, sắc mặt hắn càng lúc càng trở nên u ám, không dám mảy may sơ suất, dốc toàn lực nghênh chiến.
Ở dưới cốc, đám thủ hạ của Dương Cung và Chu Lê cũng đang giao chiến kịch liệt với đám người Vương Thịnh.Do số lượng chênh lệch quá lớn, phe Vương Thịnh nhanh chóng rơi vào thế hạ phong, tình hình vô cùng nguy cấp.
“Ha ha, tiểu mỹ nhân, người của ngươi sắp không trụ nổi nữa rồi, còn cố gắng làm gì?” Dương Cung cười lớn, ý đồ làm lung lay ý chí chiến đấu của Diệp Khinh Linh.
Nhưng tiếng cười của hắn chỉ khiến cho thế công của Diệp Khinh Linh thêm phần sắc bén.Nàng hiểu rõ ý đồ của hắn, nếu nàng phân tâm dù chỉ một chút, không những không cứu được đám người Vương Thịnh, mà bản thân cũng sẽ lâm vào hiểm cảnh, đến lúc đó thì vạn kiếp bất phục.Muốn cứu viện, nàng chỉ có một con đường duy nhất, đó là nhanh chóng giải quyết Dương Cung.
Thế công đột ngột trở nên cuồng bạo của Diệp Khinh Linh khiến cho Dương Cung trở tay không kịp, không dám hé răng nửa lời, tâm thần run rẩy trước sự khó chơi của đối thủ.
Khi Dương Cung và Diệp Khinh Linh đang giao chiến ác liệt, trên một sườn núi cách đó không xa, một đám người đang ẩn mình quan sát.Kẻ dẫn đầu không ai khác chính là Cát Hải.
Cả bọn tập trung theo dõi chiến sự trong cốc, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén, rõ ràng là đang chờ thời cơ để làm ngư ông đắc lợi.
“Đại ca, Dương Cung có vẻ không làm gì được Diệp Khinh Linh.” Cát Thanh lên tiếng.
“Không vội, Diệp Khinh Linh ít người, sớm muộn gì cũng bị giải quyết.Hơn nữa, Chu Lê đang đuổi theo con bé kia, chỉ cần hắn bắt được nó, Diệp Khinh Linh còn không ngoan ngoãn chịu trói sao?” Cát Hải cười khẩy.
“Nhưng Mục Trần…hắn không hề nhúc nhích, hay là hắn đã tìm được Thần Phách Âm Dương Chi và luyện hóa nó rồi? Nếu hắn hấp thu thành công, tiến vào Thần Phách cảnh thì…” Cát Thanh lo lắng.
“Hừ, Thần Phách Âm Dương Chi mà dễ hấp thu như vậy sao? Tên kia đang đánh bạc đấy.Hắn tự cao tự đại quá rồi, chỉ cần Diệp Khinh Linh bị Dương Cung giải quyết, chúng ta xông vào sơn cốc, thì hắn đang đột phá chẳng khác nào tự chui đầu vào chỗ chết.” Cát Hải lạnh lùng đáp.”Đến lúc hắn và Dương Cung đánh nhau sống chết, chính là thời điểm chúng ta ra tay.”
“Đại ca thật cao minh.” Cát Thanh mừng rỡ, vẫn là Cát Hải tính toán chu đáo, hãy xem Mục Trần có thể làm được gì!
“Ầm!”
Giữa không trung, lòng bàn tay Diệp Khinh Linh bùng nổ linh lực kinh người, hào quang chói lọi, nghênh chiến trực diện với Dương Cung.
Khí lãng khủng khiếp lan tỏa.
Dương Cung chật vật lùi lại, nhìn Diệp Khinh Linh chỉ hơi khựng lại.Hắn cười nham hiểm, chỉ tay xuống phía dưới, nơi đám người Vương Thịnh đã bị bao vây: “Thủ hạ của ngươi, xem ra sắp rơi vào tay ta rồi.”
“Vậy thì ta sẽ giết ngươi trước!” Đôi mắt Diệp Khinh Linh trở nên lạnh lẽo hơn, linh lực trong tay lại bùng nổ.
“Ha ha, ngươi thử xem!”
Đột nhiên một tiếng cười the thé kèm theo tiếng quát lớn vang lên, Diệp Khinh Linh giật mình quay đầu lại, sắc mặt nàng kịch biến khi thấy Chu Lê đang lao tới, hắn đang túm lấy Duẫn Nhi đang không ngừng giãy giụa.
“Duẫn Nhi!” Diệp Khinh Linh thất thanh kêu lên.
“Tỷ tỷ, muội xin lỗi.” Duẫn Nhi rưng rưng nước mắt, vô cùng tủi thân.Kinh nghiệm chiến đấu của nàng gần như bằng không, đánh lén thì có thể lợi hại, nhưng đối diện với cường giả Thần Phách cảnh như Chu Lê thì chẳng khác nào dê con lọt vào miệng sói.
“Chu Lê, nếu muội muội ta mà mất một sợi tóc, ta liều mạng cũng phải kéo ngươi xuống mồ chôn cùng!” Diệp Khinh Linh trừng mắt nhìn Chu Lê, mỗi lời nói ra đều tràn ngập sát khí nồng đậm.
Chu Lê nghe vậy cũng biến sắc, hắn biết rõ một khi nữ nhân nổi điên thì đáng sợ đến mức nào, nên cũng không dám chọc giận Diệp Khinh Linh, hắn khẽ nói: “Chỉ cần ngươi giao ra Thần Phách Âm Dương Chi, ta sẽ trả con bé lại cho ngươi.”
Diệp Khinh Linh nắm chặt tay, cắn chặt môi.
“Thế nào?” Chu Lê nắm lấy bả vai gầy yếu của Duẫn Nhi, chỉ cần hắn hơi dùng sức đã khiến cô bé đau đớn rên lên, cái miệng nhỏ nhắn mếu máo, đôi mắt to tròn đỏ hoe ngấn lệ, nhưng vẫn cố nén không cho nước mắt rơi xuống.
Nàng dần hiểu ra, nơi này hoàn toàn khác với nơi nàng từng sống, không phải ai cũng bảo vệ và yêu thương nàng.
Diệp Khinh Linh nghe thấy tiếng rên khẽ của Duẫn Nhi, lòng nàng như dao cắt, run rẩy nhè nhẹ.
“Nếu ta là ngươi, ta sẽ ngoan ngoãn thả con bé ra!”
Đột nhiên, một giọng nói mang theo sự phẫn nộ vang vọng trong không trung, một bóng người xé gió lao ra từ trong cốc.
“Kẻ nào?” Chu Lê biến sắc nhìn bóng người vừa xuất hiện, hắn quát lớn.
“Vèo!”
Bóng người không hề đáp lời, nhanh như quỷ mị xuất hiện trước mặt Chu Lê, một quyền đánh thẳng vào đầu hắn.
Quyền phong hung mãnh như muốn đấm nát đầu Chu Lê.
“Muốn chết!” Chu Lê giận tím mặt, linh lực trong người tuôn trào, không chút do dự tung quyền nghênh chiến.
“Ầm!”
Song quyền chạm nhau, sắc mặt Chu Lê lập tức thay đổi, cánh tay hắn tê dại, linh lực của đối phương quá bá đạo, phá hủy lớp linh lực bảo vệ cánh tay hắn, rồi còn xâm nhập vào cơ thể.
Chu Lê run rẩy lùi lại, cổ họng hắn nghẹn ứ khó chịu.
Ngay lập tức, bóng người kia vươn tay chộp lấy Duẫn Nhi, kéo cô bé về phía mình, hào quang tan biến, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng của Mục Trần.
“Mục Trần ca ca!” Duẫn Nhi mừng rỡ reo lên, tủi thân mách tội: “Tên ác độc kia véo ta đau quá.”
“Qua chỗ tỷ tỷ của ngươi đi, Mục Trần ca ca sẽ dạy dỗ hắn cho ngươi.” Mục Trần mỉm cười dịu dàng với Duẫn Nhi.
“Ưm.” Duẫn Nhi chu môi gật đầu, rồi chạy tới núp sau lưng Diệp Khinh Linh.Nàng vội ôm lấy cô bé, xem xét từ trên xuống dưới, lòng đau như cắt.
“Tiểu tử, ngươi là ai?” Chu Lê sắc mặt u ám nhìn Mục Trần, Dương Cung bên cạnh cũng trừng mắt đánh giá hắn.Sự xuất hiện đột ngột của Mục Trần khiến hắn cảm thấy bất an.
“Các ngươi muốn tìm Thần Phách Âm Dương Chi sao? Vừa mới bị ta luyện hóa xong rồi.” Mục Trần cười nhạt, chế giễu bọn hắn.
Cả Chu Lê và Dương Cung đều trợn mắt giận dữ, sắc mặt lạnh như băng, nghiến răng kèn kẹt, bộ dạng như muốn xé xác Mục Trần ra thành tám mảnh.Hai kẻ này cò kè mặc cả, canh giữ lẫn nhau suốt mấy ngày trời, không ngờ cuối cùng lại để cho Mục Trần cướp mất bảo vật.
“Đồ vật mà ta đã nhắm trúng, ngươi cũng dám động vào, thật không biết sống chết.” Dương Cung quát lớn, liếc nhìn Chu Lê, nói: “Giải quyết hắn nhanh!”
Vừa nãy hắn đã thấy Mục Trần một quyền đánh lui Chu Lê, hắn biết tên này không hề tầm thường, nên cũng không ngu ngốc một mình nghênh chiến.
“Vù!”
Nhưng cả hai còn chưa kịp ra tay, Mục Trần với đôi mắt sát thủ đã lao tới, linh lực hắc ám bùng nổ, như khói đen cuồn cuộn bốc lên không trung, linh lực hùng hậu hơn hẳn trước khi đột phá.
“Đây là sức mạnh của Thần Phách cảnh sao…” Mục Trần cảm nhận được nguồn sức mạnh như hồng thủy vỡ đê trong người, hắn khẽ lẩm bẩm, cảm giác vô cùng sảng khoái.Hắn vươn tay ra, kim quang lóe sáng, một tiếng “soạt” vang lên, hai mũi nhọn dài cả trượng hóa thành hai đạo kiếm quang, nhanh như chớp đâm tới Dương Cung và Chu Lê.
Hai tên kia hoảng hồn vội điều động linh lực tung quyền chống đỡ, nhưng vẫn không thể chống lại, bị đẩy lùi lại phía sau, sắc mặt kinh ngạc vô cùng.Cái loại linh lực đen kịt này thật sự quá bá đạo!
“Víu!”
Mục Trần lại lần nữa xuất hiện trước mặt hai người, tung quyền.Trên nắm tay hắn, ba đạo hắc ấn dập dờn như sóng vỗ.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Ba đạo hắc ấn bắn ra, dao động linh lực kinh hoàng, bá khí tuyệt luân.Dương Cung và Chu Lê đều lạnh người, nắm chặt tay, hắc thuẫn và thạch đỉnh lại được triệu hồi.
“Đùng!”
Ba đạo Sâm La Tử Ấn bùng nổ, linh lực trùng điệp vỗ liên tục như sóng biển, đập vào hai kiện linh cụ, khiến chúng trở nên mờ nhạt, rồi văng khỏi tay hai tên kia.
Linh cụ bị đánh bật ra, Dương Cung và Chu Lê mặt trắng bệch, phun máu xối xả, hai mắt kinh hoàng.Bọn hắn không thể tin được một kẻ có cùng trình độ với họ lại có thể lợi hại đến như vậy, lấy một địch hai mà vẫn dễ dàng nghiền nát đối thủ!
“Đi!” Cả hai hiểu rõ đã đá phải tảng sắt, vội lau đi vết máu trên mặt, lập tức quyết đoán bỏ chạy.
“Đi đâu mà đi?” Con ngươi Mục Trần lóe sáng, Linh Ảnh Bộ được thi triển, hóa thành vô số tàn ảnh.Còn chưa đợi Dương Cung và Chu Lê kịp phản ứng, hắn đã lần thứ ba xuất hiện trước mặt hai người, chỉ phong sắc bén mang theo kim quang như thần thương kề sát cổ họng cả hai, khiến cổ họng hai người đều rỉ máu.
“Nhúc nhích, đi bán muối!” Mục Trần hờ hững nhìn hai người, thanh âm nhẹ nhàng lại khiến hai người cứng đờ.
