Đang phát: Chương 1262
– Sao có thể như vậy được?
Hắn kinh hãi.Bao nhiêu năm rồi, tuyệt chiêu “Thân hóa sấm sét” chưa từng thất bại, vậy mà lại bị phá hủy.Cảm giác từ vết thương do kiếm khí gây ra cho thấy không chỉ thân thể bị tổn hại mà còn có những ký tự kỳ lạ ngăn cản nguyên khí vận chuyển.
– Võ học khắc chế “Thân hóa sấm sét” không hề hiếm.Thật buồn cười cho lũ ếch ngồi đáy giếng.
Lý Vân Tiêu tiến lên, vung kiếm.Ba con nòng nọc vàng xuất hiện trên kiếm, đâm thẳng vào cơ thể đối phương, tấn công trực tiếp vào linh hồn, xóa bỏ thần thức.
– A!
Tên thủ lĩnh thành Hồng Nguyệt kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất, co giật không ngừng.Hắn vẫn còn sống nhưng linh hồn đã bị hủy diệt, trở thành kẻ ngốc.
Mọi người kinh hãi, toàn thân toát mồ hôi lạnh.Chỉ trong nháy mắt, thủ lĩnh thành Hồng Nguyệt đã bị đánh bại hoàn toàn.
La Thanh Vân trầm mặt, ra tay giết hết người của thành Hồng Nguyệt.
Văn Lâm lộ vẻ kinh sợ, nhìn chằm chằm vào cây thương của La Thanh Vân, lo lắng hỏi:
– Ngươi…các ngươi dám giết người của thành Hồng Nguyệt?
Bắc Minh Quân Cẩm hoàn hồn, tự hỏi có phải hai người này có vấn đề về đầu óc.
Văn Lâm nói:
– Quân Cẩm công tử, mong ngươi giúp ta bắt hai người này.
Bắc Minh Quân Cẩm nói:
– Xem ra Văn Lâm đại nhân lo lắng không phải không có lý.Nhưng dù bọn họ mạnh đến đâu cũng phải có giới hạn.Sửu Lậu, Thô Bỉ hai vị hộ pháp, xin ra tay.
Hắn muốn loại bỏ hai người này để tránh cho họ trở thành đối thủ đáng gờm trong giải đấu.
Hai người có ngoại hình xấu xí là Sửu Lậu và Thô Bỉ.
Thô Bỉ lười biếng nói:
– Hai tên nhãi nhép Bát Hoang cảnh mà cần đến hai vị Vũ Đế chúng ta ra tay sao? Chẳng phải là ỷ lớn hiếp nhỏ sao?
Văn Lâm nghiêm mặt:
– Hai vị đừng nên xem thường.Tên Lý Vân Tiêu kia đã chém chết một cường giả Vũ Tôn đỉnh phong của thành Hồng Nguyệt, người đã tu luyện “Thân hóa sấm sét”.
– Hừ, ta thấy là do thanh kiếm của hắn có vấn đề.Chắc chắn là huyền khí cửu giai.
Trong mắt Thô Bỉ lóe lên vẻ thèm muốn.
Sửu Lậu cười gằn:
– Không chỉ có thanh kiếm, cây thương kia cũng có vấn đề.Vừa rồi nó phóng ra hình rồng khiến Đại Ẩm Đao của ta cũng run rẩy.Đây là uy áp của huyền khí.
Văn Lâm vội nói:
– Nếu hai vị bắt được hai người này, ta sẽ tặng hai thanh huyền khí cửu giai đó cho hai vị.
– Ha ha, vậy thì tốt.
Hai người cười lớn, ý chí chiến đấu sục sôi.
La Thanh Vân lo lắng hỏi Lý Vân Tiêu:
– Hai người kia là Cửu Thiên Vũ Đế, có đánh không?
Lý Vân Tiêu hờ hững:
– Chỉ là Vũ Đế nhất tinh.Nếu ngươi không thắng nổi thì dựa vào cái gì đòi đánh với ta?
La Thanh Vân kinh ngạc, hào khí bừng lên, cười lớn:
– Ha ha, ngươi đúng là một sát tinh.Cửu Thiên Vũ Đế ta chưa từng thử qua.
Lý Vân Tiêu khẽ cười:
– Vũ Đế chỉ là có thể sử dụng quy tắc, không thần kỳ như ngươi nghĩ.Cửu Thiên Đế Khí cũng chỉ là một trong vạn pháp.Long uy và cây thương của ngươi đủ để phá giải.
– Ha ha, khoác lác không biết ngượng.
Sửu Lậu cười lạnh, uy lực đế khí tỏa ra:
– Chỉ là kiến hôi dưới Vũ Đế, cứ từ từ mà ngắm trời đi.
Hai đạo khí tức áp xuống, mặt đất rung chuyển, hàn ý xuyên thấu da thịt, làm tổn thương cả linh hồn.
Sắc mặt La Thanh Vân thay đổi, lực lượng huyết mạch kích động, ngăn cản hàn khí.Thương quang đâm tới, đẩy uy áp Cửu Thiên Đế Khí ra.
La Thanh Vân ngạc nhiên nhận ra khí tức trong thần thương của hắn có thể chống lại Cửu Thiên Đế Khí.
– Hừ, dựa vào huyền khí cửu giai thì có gì đáng tự hào!
