Đang phát: Chương 1260
Lý Vân Tiêu cười:
– Các cô nương kén chọn quá đấy.Bao nhiêu tài tuấn trẻ tuổi trong thiên hạ tụ tập ở đây mà vẫn chưa vừa mắt.Chỉ Tuyền cô nương, nếu đến phủ thành chủ, phiền cô đưa giúp ta vật này cho mập Tuyết Cầu nhé.
Hắn đưa một khối ngọc giản đã khắc thần thức cho Nạp Lan Chỉ Tuyền:
– Việc này gấp lắm, mong cô đưa tận tay Khương Nhược Mai.
Nạp Lan Chỉ Tuyền ngẩn người, hiểu ra Lý Vân Tiêu đã biết thân phận của Tuyết Cầu, hơi ngờ vực hỏi:
– Con bé đó với Nhược Băng muội muội vốn không ưa nhau, còn giở nhiều thủ đoạn ám hại muội ấy.Nếu Vân Tiêu công tử xem chúng tôi là bạn, mong đừng qua lại quá thân thiết với nó.
Lý Vân Tiêu cười:
– Yên tâm, đây là chút ân oán cá nhân giữa ta và Khương Nhược Mai thôi.Làm phiền cô rồi.
Nạp Lan Chỉ Tuyền cất ngọc giản:
– Vậy thì tốt.Việc này không nên chậm trễ, ta đi phủ thành chủ ngay đây.Xin cáo từ.
Hai người nhìn theo bóng nàng khuất dần, rồi lấy kim chỉ nam, đi về phía nơi Ngân Nguyệt Tông đóng quân.
Họ chọn một góc khá hẻo lánh trong rừng cây, cạnh bờ nước.Hoàn cảnh khá tốt.Dù sao Nạp Lan Chỉ Tuyền đến đây cũng chỉ để ở cùng Khương Nhược Băng.Vì xa trung tâm thành nên vụ việc khối băng gây rối trước đó không ai hay biết.
Hai người lần theo chỉ nam, đi xuyên rừng.
Lý Vân Tiêu chợt khựng lại, cảm giác có điều gì đó, quay lại nhìn La Thanh Vân đang bừng bừng chiến ý, cười:
– Sao, muốn đánh nhau à?
Nguyên khí của La Thanh Vân bùng nổ, hắn cố đè nén cảm xúc, trầm giọng:
– Từ sau khi rời khỏi Tu Di Sơn, ta vẫn muốn so tài với huynh một phen.Nếu bỏ lỡ hôm nay, không biết đến bao giờ mới gặp lại.
Thanh quang lóe lên quanh người hắn, hóa thành một thanh trường thương trong tay.Thương thế chấn động.Một uy áp vô hình bao trùm khu vực.Nguyên lực mỏng manh trên thân thương không ngừng rung động, nhắm thẳng vào Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu mặc kệ uy lực của thương nhắm vào mình, ngạc nhiên nhận ra long uy rất mạnh.Dù thân thể cường hãn, nhưng dưới áp chế của long uy, lực lượng có phần đông cứng, giống như uy lực của Tường Tử Long ở Tống Nguyệt Dương.
– Ngươi rất xuất sắc.
Lý Vân Tiêu tán dương:
– Nếu có thêm Long Chi Bí Bảo, ngươi có thể đánh một trận với ta.Nhưng bây giờ còn kém xa.Nếu ngươi muốn thử, ta sẽ mở ra cánh cửa võ đạo cho ngươi, để ngươi biết thế nào là núi cao vời vợi, để ngươi hiểu rằng trên con đường đến đỉnh phong, ngươi còn thua xa lắm.
Trong mắt hắn chợt lóe lên tia sáng sắc bén.Hai đời làm người, dù mang thân xác thiếu niên, nhưng khi nhìn La Thanh Vân, hắn không khỏi dùng ánh mắt của một bậc tiền bối.Hắn quyết định dùng thực lực tuyệt đối, gieo vào lòng chàng thiếu niên một hạt giống không bao giờ lụi tàn.
Nguyên khí trên người Lý Vân Tiêu rung động thành hình xoắn ốc, đẩy long uy ra khỏi cơ thể, ép ngược trở lại.Khí tức của hai người giao tranh.Cây cối xung quanh tan thành mảnh vụn, bay lơ lửng như cát bụi.
Đồng tử Lý Vân Tiêu co lại, khẽ thở dài:
– Định chơi vui một chút, tiếc là không được như ý.
La Thanh Vân tập trung cao độ.Từ sau sự kiện ở Tu Di Sơn, hắn luôn bị Lý Vân Tiêu áp chế.Hơn một năm qua, hắn không ngừng tưởng tượng đối phương là kẻ địch.Chỉ cần đánh bại Lý Vân Tiêu, hắn sẽ vượt qua được chấp niệm trong lòng, tiến xa hơn trên con đường võ đạo.Chấp niệm võ đạo của hắn là không bao giờ thất bại.
– Sao? Ngươi sợ rồi à? Đánh hay không không phải do ngươi quyết định.
Sát khí trên người La Thanh Vân không ngừng tăng lên.Hắn đang điều chỉnh lực lượng để đạt trạng thái mạnh nhất.
Lý Vân Tiêu thở dài:
– Đúng là không phải do ta, nhưng cũng không phải do ngươi.
Ánh mắt hắn nhìn về một nơi trong hư không, kinh ngạc:
– Văn Lâm huynh, ta rất tò mò không biết huynh tìm ra ta bằng cách nào?
Sắc mặt La Thanh Vân biến đổi, lộ vẻ giận dữ.Thương thức đâm thẳng vào hư vô, phá tan không gian.
Một tiếng rồng ngâm kinh thiên vang lên.
Ầm.
Một chấn động mạnh truyền đến.Vài tiếng kêu thảm thiết vang lên.Máu đổ xuống từ không trung.Từng thi thể rơi xuống.
Đồng thời, mấy đạo ánh sáng chiếu xuống, hiện ra hơn mười bóng người.Một người mặc trang phục của thành Hồng Nguyệt giận dữ:
– Thủ đoạn tàn nhẫn! Gan lớn dám giết người của thành Hồng Nguyệt ta!
La Thanh Vân hừ lạnh, thu thương, khí tức dần hạ xuống, lạnh lùng:
– Giết vài người đã là giới hạn nhẫn nại lớn nhất của ta rồi.
Từ trước đến nay, hắn luôn khao khát một trận chiến.Nhưng lại bị phá hỏng.Nếu những người này không phải người của thành Hồng Nguyệt, hắn đã tiêu diệt hết rồi tiếp tục giao chiến với Lý Vân Tiêu.
– La Thanh Vân?
Văn Lâm sửng sốt, mặt lộ vẻ vui mừng.Ánh mắt hắn lóe lên, cười:
– Không tệ, thật sự không tệ.
Những lời này khiến mọi người khó hiểu.
Văn Lâm không giải thích, mà nhìn Lý Vân Tiêu, cười:
– Huynh đệ, nhanh vậy đã gặp lại.Ngươi làm tờ thân phận ở thành Hồng Nguyệt, chỉ cần tìm người thành Hồng Nguyệt nhờ giúp đỡ, ta có thể xác định vị trí của ngươi dù ngươi ở đâu.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh:
– Xạo sự vậy ba mẹ ngươi có biết không? Tin tức trên tờ thân phận ta đã sửa lại vài lần.Ngươi có thể xác định vị trí của ta, định vị của thành Hồng Nguyệt tân tiến vậy từ bao giờ?
– Tự ý sửa thông tin thân phận, tội không thể tha!
Người đứng đầu thành Hồng Nguyệt quát lạnh, sát khí ngút trời.Thuộc hạ tản ra, bao vây hai người.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm rồi chợt hiểu ra:
– Ta hiểu rồi.
