Đang phát: Chương 1260
“Liên thủ? Ta nhớ có hứa khi nào đâu?” Ngân y nữ tử liếc xéo Hàn Lập, ung dung ngồi xuống ghế, giọng hờ hững.
Nam Cung Uyển bật cười, không hề để tâm đến vẻ lạnh lùng của Băng Phượng: “Phượng đạo hữu đừng đùa nữa.Không gian tiết điểm hung hiểm thế nào, tự thân xông vào khác nào tự tìm đường chết.Mấy năm nay, chắc hẳn đạo hữu cũng thấy rõ, thời gian để không gian tiết điểm sụp đổ đâu còn bao lâu.”
Ngân y nữ tử liếc nhìn Hàn Lập, vẻ mặt lộ ra tia kỳ quái: “Hợp tác với hắn cũng được thôi, nhưng ta có một điều kiện.Nếu hắn đồng ý, ta mới yên tâm mà hợp tác.”
“Điều kiện gì? Nói thử xem.” Hàn Lập khẽ nhíu mày, tò mò hỏi.
Băng Phượng tiên tử nhìn thẳng vào mắt Hàn Lập, giọng điệu kiên quyết: “Liên thủ vào không gian tiết điểm không phải không thể, nhưng ta chưa tin tưởng ngươi.Trước khi đi, ta và ngươi phải hạ cấm chế lên nhau.Như vậy, nếu một người gặp nạn, người kia mới dốc toàn lực tương trợ, may ra còn đường sống sót.Có thế, ta mới an tâm hợp tác.”
“Không thành vấn đề, ta đồng ý.Như vậy, Hàn mỗ cũng yên tâm hơn.” Hàn Lập cười đáp, không chút do dự.
Ngân y nữ tử ngẩn người, đánh giá lại Hàn Lập một lần nữa, rồi lạnh lùng nói: “Ngươi sảng khoái như vậy thì tốt.Ta cũng cần chút thời gian chuẩn bị.Không gian tiết điểm này còn trụ được hơn ba mươi năm nữa.Đúng ngày này, ba mươi năm sau, ta sẽ đến đây tìm ngươi.Hy vọng đến lúc đó ngươi không đổi ý.”
Nói xong, ngân y nữ tử lập tức đứng dậy, rời đi ngay, không thèm để ý đến phản ứng của Hàn Lập.
Hàn Lập nhíu mày, không nói gì thêm.Nam Cung Uyển vội đuổi theo, dường như còn có điều muốn nói với Băng Phượng.
Nhìn bóng dáng hai người khuất dần, Hàn Lập ngồi xuống ghế, trầm ngâm suy nghĩ, cẩn thận cân nhắc đề nghị vừa rồi của Băng Phượng.
Một lát sau, Nam Cung Uyển quay trở lại, ánh mắt nàng thoáng nét buồn, giọng nói có chút không đành lòng: “Xem ra ba mươi năm sau, phu quân thực sự phải rời đi rồi.”
Hàn Lập cau mày, thở dài: “Ta không lo cho bản thân, chỉ sợ sau này không gian tiết điểm sụp đổ, Uyển nhi tiến giai Hóa Thần rồi làm sao đến Linh Giới?”
Nam Cung Uyển chu môi, ôn nhu đáp: “Chuyện đó không đáng ngại.Đâu phải chỉ có một không gian tiết điểm duy nhất.Thiếp thân đã dùng Hồi Dương Thủy, nếu có thể tiến giai Hóa Thần, thọ nguyên sẽ vượt xa người thường.Thời gian còn dài, thiếp thân sẽ tìm được một không gian tiết điểm khác.”
Nói rồi, nàng nép vào lòng Hàn Lập.
Hàn Lập vòng tay ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, hương thơm dịu nhẹ phả vào khiến tâm thần hắn có chút xao động.
Nam Cung Uyển không muốn nói gì, cả hai cứ ôm nhau như vậy, im lặng, bóng hình hòa vào nhau, như thể chỉ còn một người.
“Được rồi, Uyển nhi! Phòng ngự trọng bảo nàng nói là thứ gì?” Không biết qua bao lâu, Hàn Lập nhẹ nhàng vỗ vai nàng, hỏi.
“Phu quân còn nhớ năm xưa, trong Huyết Sắc Thí Luyện, chúng ta đã tìm thấy một chiếc rương vàng trong động quật?” Nam Cung Uyển có chút luyến tiếc rời khỏi vòng tay Hàn Lập, chỉnh lại trang phục, ôn nhu nói.
“Rương vàng? À, ta nhớ rồi.” Hàn Lập trầm ngâm, hồi tưởng lại chuyện cũ năm xưa.
“Năm đó, Huyết Sắc cấm địa thực chất là nơi ẩn cư của tu sĩ thượng cổ.Trong rương vàng có chứa lệnh bài cấm chế để tiến vào bảo tháp ở trung tâm cấm địa.Bất quá, để vào được bảo tháp, tu vi phải đạt Nguyên Anh hậu kỳ mới có thể chống lại cấm chế cổ quái bên ngoài.Sau khi tiến giai Nguyên Anh hậu kỳ, thiếp thân đã đến Việt Quốc, tiến vào bảo tháp, lấy được y bát của tu sĩ thượng cổ.Bên trong bảo tháp, thiếp thân còn phát hiện tàn cốt của một tu sĩ trong cấm chế.Người này có lẽ không biết lợi hại, không có lệnh bài cấm chế mà tùy tiện xông vào, kết quả bị diệt sát.Trên tàn cốt có một vài kiện bảo vật không tầm thường, chứng tỏ chủ nhân của nó khi còn sống cũng rất có lai lịch.Trong số đó, có một kiện thần diệu dị thường, thiếp thân cảm thấy rất hữu dụng cho phu quân trong hành trình tiến vào không gian tiết điểm, nên đã mang về.”
Nam Cung Uyển vừa nói, vừa lấy từ túi trữ vật bên hông một đạo phù màu bạc, tỏa ra ánh lục quang nhàn nhạt.
“Chính là đạo phù này?” Hàn Lập liếc nhìn, cảm thấy quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ ra, bèn nhíu mày hỏi.
“Đạo phù này không biết do ai luyện chế, nhưng phu quân xem qua thần thông của nó rồi hãy nói.” Nam Cung Uyển mỉm cười, tung đạo phù lên không trung, sau đó mười ngón tay kết ấn, miệng lẩm nhẩm chú ngữ.
Một cảnh tượng khó tin xuất hiện.
Đạo phù lơ lửng trước mặt Nam Cung Uyển, đột nhiên hạ xuống, một đạo ngân quang bao phủ lấy thân thể nàng, tạo thành một lớp hào quang lấp lánh.Trên màng hào quang chợt hiện ngân quang, phát ra những tiếng nổ nhỏ.
Ban đầu Hàn Lập không để ý, nhưng âm thanh càng lúc càng lớn, vang vọng khắp đại sảnh, linh khí trong không trung bị hút đến, ngày càng đậm đặc.
Hàn Lập rùng mình, nheo mắt lại.
Lúc này, trong đại sảnh, đủ loại linh quang đầy màu sắc cuồn cuộn, hội tụ về phía Nam Cung Uyển, trong nháy mắt nhập vào màng hào quang, biến mất không dấu vết.
Ngân sắc quang tráo bắt đầu biến ảo không ngừng, từng tầng quầng sáng ngưng tụ trên người Nam Cung Uyển, màu sắc khác nhau, linh quang chói mắt.
Một lát sau, sáu tầng hào quang rõ ràng đã hình thành, dày đặc dị thường.
“Lục Đinh Thiên Giáp Phù!” Nhìn đến đây, Hàn Lập thất thanh kêu lên.
“Lục Đinh Thiên Giáp Phù? Phu quân cũng biết sao?” Nam Cung Uyển ngạc nhiên, nhưng pháp quyết trong tay vẫn không dừng lại.
Sáu tầng hào quang biến hình, trong chớp mắt hóa thành một bộ chiến giáp màu lục, mỏng như cánh ve, dính sát vào người Nam Cung Uyển, linh quang diễm lệ lưu chuyển không ngừng, trông rất kỳ lạ.
“Không sai được.Dù ta chưa từng thấy loại đạo phù này, nhưng đã đọc được miêu tả về nó trong một điển tịch của một môn phái ở Đại Tấn.Lục Đinh Thiên Giáp Phù không cần tu sĩ tự thúc giục pháp lực mà tự hấp thụ linh khí thiên địa để tạo thành lớp phòng ngự.” Hai mắt Hàn Lập sáng rực.
“Đây chính là một trong tam đại mật phù của Thiên Phù Môn!”
Hắn đã sớm muốn có phương pháp luyện chế, nhưng lại không có bất kỳ manh mối nào.Chẳng lẽ tàn cốt kia là của trưởng lão Thiên Phù Môn…Mà Hướng Chi Lễ tiến vào Huyết Sắc cấm địa cũng vì đạo phù này?
Hàn Lập thầm nghĩ, nhưng nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó.
Hắn tiến lại gần Nam Cung Uyển, cẩn thận đánh giá bộ chiến giáp màu lục.
Bộ chiến giáp bảo vệ toàn thân, chỉ trừ tứ chi và phần đầu, bao phủ gần như toàn bộ cơ thể Nam Cung Uyển.Bề mặt chiến giáp sáng bóng dị thường, những văn tự phù triện ẩn hiện, vô cùng thần bí.
Với thần thông hiện tại của Hàn Lập, hắn dễ dàng cảm nhận được linh lực đáng sợ ẩn chứa trong chiến giáp, lông mày hắn không khỏi giật giật.
“Quả nhiên là Lục Đinh Thiên Giáp Phù! Bất quá, theo điển tịch, đạo phù này chỉ có bấy nhiêu uy lực thôi sao? Uyển nhi, nàng đã dốc toàn lực thúc giục đạo phù này chưa?” Hàn Lập hỏi.
Nam Cung Uyển khẽ cười: “Tự nhiên là chưa, thiếp thân mới chỉ thể hiện một phần uy lực mà thôi.”
“Tốt lắm! Đạo phù này thực sự rất quan trọng đối với ta khi tiến vào không gian tiết điểm.Đúng rồi, tàn cốt kia có để lại phương pháp luyện chế không?” Hàn Lập chợt nhớ ra, hai mắt sáng rực hỏi.
“Không có, mà cũng chỉ có duy nhất một đạo phù này thôi.” Nam Cung Uyển lắc đầu.
“Thôi vậy.Ta cũng quá tham lam rồi.Có được đạo phù này đã là may mắn lắm rồi.” Hàn Lập có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ lại, liền bật cười.
Nam Cung Uyển nghe vậy, liền cười dịu dàng, vỗ nhẹ vào chiến giáp trên người, nhất thời chiến giáp vỡ vụn, trở lại hình dáng đạo phù màu bạc.
Tiếp theo, nàng thổi nhẹ vào đạo phù, một đạo hồng hà cuốn lấy nó, đưa đến trước mặt Hàn Lập.
Hàn Lập không khách khí, chụp lấy đạo phù.
Thời gian sau đó, Hàn Lập và Nam Cung Uyển sống những ngày ân ái mặn nồng.
Cả hai đều biết, dù Hàn Lập có thể tiến vào Linh Giới hay không, thời gian còn lại cũng không còn nhiều.Sau này, hai người có thể gặp lại nhau hay không, thực sự quá xa vời.
Vì vậy, cả hai hoàn toàn buông bỏ hết tất cả tình cảm trong lòng, sống những ngày tháng như cá gặp nước, không rời nhau nửa bước.
Ba năm sau, vào một ngày Hàn Lập đang cùng Nam Cung Uyển thưởng trà, nói chuyện phiếm tại một tòa lầu các gần Vụ Hải, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, tay áo rung lên.
Nửa khối Bạch Huỳnh Ngọc Phù bay ra, xoay một vòng, rơi vào tay hắn.
Là Vạn Lý Phù.
Thần niệm quét qua, Hàn Lập kinh ngạc, rồi lộ ra vẻ vui mừng.
Hóa ra Khôi Lỗi ở Trụy Ma Cốc đã gửi tin, Huyền Thiên Tiên Đằng cuối cùng cũng đã nở hoa, sắp đến kỳ kết trái.
Một năm sau, bên trong Nội Cốc của Trụy Ma Cốc, một đạo thanh hồng bí ẩn lóe lên, tiến vào trong đó.
Vài tháng sau, đạo thanh hồng lại xuất hiện, biến mất vào không trung.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, trong nháy mắt đã đến kỳ hạn ba mươi năm giữa Hàn Lập và Băng Phượng.Trong Vụ Hải, dưới một quang đoàn khổng lồ, tụ tập đông đảo tu sĩ với trang phục khác nhau…
