Chương 1260 Giết hắc bạch chuẩn Đan Vương

🎧 Đang phát: Chương 1260

– Vài năm không gặp, luyện đan sư nổi tiếng của chúng ta đã thay đổi nhiều rồi.Công pháp ẩn giấu này, ngay cả ta cũng không nhận ra tu vi của ngươi.Diệp Mặc, kia là vợ của ngươi sao, xinh đẹp thật.Haizz…đáng tiếc…
Tư Mã Trú nói đến đây thì lắc đầu thở dài.
Nghe Tư Mã Trú nói vậy, mọi người xung quanh đều hiểu ra.Thì ra Diệp Mặc có công pháp ẩn giấu, thảo nào Tư Mã Trú lại dám xông lên.
Vài tu sĩ Hư Thần hối hận, sớm biết vậy họ đã không kiêng dè gì mà xông lên rồi, không ngờ lại để Tư Mã Trú chiếm lợi thế.
Mấy năm nay tu vi của Tư Mã Trú tiến bộ nhanh, đã là Hư Thần tầng tám rồi, những tu sĩ Hư Thần khác không dám làm gì lão cả.Hơn nữa ở giới tu chân, thứ tự trước sau rất quan trọng.
Tuy biết pháp bảo phi hành mà hai người kia dùng không phải hạng tầm thường, rất có thể là cực phẩm, nhưng lúc này cũng chỉ có thể đứng nhìn Tư Mã Trú phát tài.
Tư Mã Trú bỗng kêu lên:
– Lão già Tô Kiến Hồ lừa ta, dám bảo ngươi đã đi Nam An Châu rồi.Hắc hắc…ngươi trở về nhanh thật.Nhưng tu vi của vợ ngươi còn nhanh hơn nữa, đã là Nguyên Anh trung kỳ rồi.
Diệp Mặc vẫn bình thản, không động thủ.Hắn chờ Đồng Vũ Sinh đến.Lão Tư Mã Trú mắt mờ nên không thấy thôi.Hắn muốn hỏi hai lão già này quyển sách ‘Vật’ từ đâu mà có.Hơn nữa, hắn còn thấy một tu sĩ Thừa Đỉnh ở đây.
Người này đã ẩn giấu tu vi, nhưng Diệp Mặc vẫn nhận ra.
Ở Bắc Vọng Châu, tu sĩ Thừa Đỉnh rất ít, vậy mà lại gặp được một người ở đây.Dù y đã ẩn giấu tu vi ở Hư Thần hậu kỳ, nhưng Diệp Mặc tu luyện ‘Tam sinh quyết’, công pháp ẩn giấu này vô dụng.
Thấy Diệp Mặc im lặng, mặt Tư Mã Trú tối sầm lại, lạnh lùng nói:
– Năm đó ở Trường Phần Khâu, quyển sách và mồi lửa kỳ dị là do mày lấy đi đúng không? Ngoan ngoãn giao ra đây, cả nhẫn trữ vật nữa, rồi tự chặt một tay.
Nói xong Tư Mã Trú cười:
– Biết vì sao tao tha cho mày không? Vì mày mang đến một người vợ làm tao rất hài lòng, nên tao tha cho mày một mạng.
Diệp Mặc muốn chờ Đồng Vũ Sinh đến cùng xử lý, nhưng Tư Mã Trú muốn chết sớm, thì đừng trách hắn.
Diệp Mặc lấy bao tay đeo vào, lạnh lùng nhìn Tư Mã Trú:
– Tư Mã Trú, mày biết vì sao tao phải đeo bao tay không?
Tư Mã Trú ngớ ra, chưa kịp phản ứng, đã bị Diệp Mặc tóm cổ nhấc bổng lên.Hắn nhìn Tư Mã Trú trong tay, lạnh lùng nói:
– Vì tao sợ tay tao bị cổ mày làm bẩn.
Lúc này Tư Mã Trú không còn uy phong nữa, sắc mặt kinh hoàng.Lão không ngờ một tu sĩ Trúc Cơ không gặp mấy năm đã đáng sợ như vậy.Có thể dễ dàng bóp cổ mình nhấc lên, mà mình không thể phản kháng, vậy thì phải là tu vi gì? Ngưng Thể? Thừa Đỉnh hay Kiếp Biến?
Lão thấy rõ tay Diệp Mặc đưa tới, nhưng không thể nhúc nhích, chỉ trơ mắt nhìn Diệp Mặc bóp cổ mình.
Không chỉ Tư Mã Trú kinh hãi, mà tất cả mọi người xung quanh cũng kinh hãi.Vài tu sĩ Hư Thần vừa hối hận lại thấy may mắn, nếu xông lên gây sự với Diệp Mặc, thì người bị bóp cổ không phải là Tư Mã Trú mà là mình rồi.
Diệp Mặc nhìn Tư Mã Trú lạnh lùng:
– Mày nói đúng, mấy thứ đó là do tao lấy đi, nhưng mày làm gì được tao? Tu vi của tao mày nhìn không ra, không phải vì tao ẩn giấu giỏi, mà vì tao tiến bộ nhanh.Còn mày thì quá kém cỏi, năm đó là Hư Thần tầng sáu, giờ mới miễn cưỡng là Hư Thần tầng tám.Tư Mã Trú mày sống lâu nên hóa chó rồi sao?
– Vâng…tiền…tiền bối…
Cổ Tư Mã Trú bị bóp chặt, không nói nên lời, mãi mới thốt ra được bốn chữ.Lão run rẩy, biết mình xong đời rồi.
Nhưng Diệp Mặc không để ý tới lão, mà nói với một người vừa tới:
– Lão già Đồng Vũ Sinh kia, mày cũng chẳng khác gì.
Đồng Vũ Sinh là một trong Hắc Bạch Chuẩn Đan Vương, luyện đan và tu vi đều không kém Tư Mã Trú.Lão vừa xuống pháp bảo phi hành, đã thấy Diệp Mặc bóp cổ Tư Mã Trú.Lão cũng kinh hãi.
Chưa kịp phản ứng, không biết nên ở lại hay rời đi, Diệp Mặc đã gọi đến lão rồi.Lão biết sự tình không ổn.Vì thế, lão lấy pháp bảo phi hành muốn bỏ chạy.
Nhưng pháp bảo vừa lấy ra, đã bị một tia sét đánh trúng.Chiếc Phong Xa của lão bị lôi kiếm của Diệp Mặc đánh thủng một lỗ lớn.
Đồng Vũ Sinh hoảng hốt, chưa kịp nói gì thì Diệp Mặc đã cười lạnh:
– Nếu mày dám quay đầu chạy, thì mày cũng không cần đi đâu nữa, tao sẽ tiễn mày một đoạn đường.
Đồng Vũ Sinh biết tu vi của Diệp Mặc lúc này lão không thể thấy được, nên vội vàng lết thân tới trước mặt Diệp Mặc, khom người thi lễ:
– Diệp tiền bối, vãn bối Đồng Vũ Sinh có mắt như mù, không thấy ngài ở đây.
– Nghe nói mày với cái thứ rác rưởi này đến Phỉ Hải thành tìm tao?
Diệp Mặc nhìn Đồng Vũ Sinh lạnh giọng.
– Tiền bối hiểu lầm rồi, tôi đâu dám tìm ngài, là lão già Tư Mã Trú ép tôi đi đấy, nhưng tôi đến Phỉ Hải thành rồi thì không động một ngón tay nào cả.
Đồng Vũ Sinh vội giải thích.
– Ồ…
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Đồng Vũ Sinh:
– Nhưng năm đó tao lấy đi mồi lửa kỳ dị và quyển sách ‘Vật’ của mày mà, lẽ nào chúng mày không cần?
Đồng Vũ Sinh sợ đến run người, trong lòng tự nhủ “Ta làm sao lại không cần chứ?”, nhưng miệng thì vội vàng nói:
– Tiền bối, đó là đồ của ngài, vãn bối sao dám lấy lại?
Nói xong, không đợi Diệp Mặc hỏi, lão chỉ vào Tư Mã Trú:
– Lão già Tư Mã Trú này gian xảo vô cùng, lại mất hết nhân tính.Năm đó lão ta thích tiểu sư muội, nhưng cô ấy không muốn gả cho lão, thế là lão giết người yêu của cô ấy, còn cưỡng hiếp cả tiểu sư muội…
Tư Mã Trú bị Diệp Mặc bóp cổ, chỉ ú ớ được vài tiếng, không nói ra lời.
Diệp Mặc chán ghét, thả Tư Mã Trú ra, lạnh giọng:
– Quyển sách kia chúng mày từ đâu mà có? Nếu có một lời tao không hài lòng, tao sẽ giết.
– Tôi nói, ở Nam Sơn phường thị, tôi và Tư Mã Trú thấy quyển sách đó ở một cái quán nhỏ, rồi cùng nhau cướp lấy.Sau đó bị người khác cướp mất một nửa.Sau này chúng tôi tìm chủ quán, nhưng y đã biến mất.
Đồng Vũ Sinh vội vàng nói.
Diệp Mặc nhíu mày, hắn biết Nam Sơn phường thị, nhưng đã nhiều năm, muốn tìm ra nguồn gốc quyển sách là không thể.
Hắn lạnh lùng nhìn Tư Mã Trú và Đồng Vũ Sinh:
– Hai người đánh nhau một trận đi, ai còn sống thì tao sẽ xem xét tha cho.
Không đợi Diệp Mặc nói xong, Tư Mã Trú đã lấy ra pháp bảo Hắc Minh Âm Võng.Đồng Vũ Sinh cũng không chậm trễ, vài chục thanh phi kiếm bay ra.Từ động tác của cả hai, Diệp Mặc thấy được bình thường hai tên này âm hiểm cỡ nào.
Đây là vấn đề sinh tử, hai lão không dám nương tay, nơi cả hai tranh đấu cát bay đá chạy, nổ vang.Dù biết Diệp Mặc nói vậy cũng khó sống sót, họ cũng không dám dị nghị.
Hắc Minh Âm Võng của Tư Mã Trú lợi hại hơn xưa ở Trường Phần Khâu, mang theo hắc vụ muốn bao phủ phi kiếm của Đồng Vũ Sinh.Hai lão đánh nhau nhiều, biết rõ bản lĩnh của nhau, Đồng Vũ Sinh dễ dàng hóa giải rồi phản kích.
Diệp Mặc thấy hai tên này càng đánh càng lùi ra xa, hướng ra ngoài chạy trốn, hắn cười lạnh.Trước mặt hắn mà dám giở trò này?
Đồng Vũ Sinh và Tư Mã Trú rời xa Diệp Mặc, cùng phun ra một ngụm máu, muốn dùng huyết độn.
Diệp Mặc không đợi hai lão thi triển xong, giơ tay đánh ra hai đường lôi kiếm.Hai đường lôi kiếm này là một đường được Diệp Mặc phân ra thành hai.Đối phó tu sĩ Hư Thần, một đường lôi kiếm là đủ.
Ầm, ầm…
Hai tiếng nổ vang lên, Tư Mã Trú và Đồng Vũ Sinh vừa chuẩn bị huyết độn, đã bị lôi kiếm đánh thành than, thần hồn câu diệt tại chỗ.
Những tu sĩ còn lại hít một hơi lạnh:
“Người này thật lợi hại!”
Hai đường lôi kiếm giết chết hai tu sĩ Hư Thần.Mọi người thấy ánh mắt Diệp Mặc thì né tránh.Dù danh tiếng Hắc Bạch Chuẩn Đan Vương không lớn, nhưng Diệp Mặc giết cả hai người, thì ai dám nói gì?
Tu sĩ Thừa Đỉnh hậu kỳ ẩn giấu tu vi thấy lôi kiếm của Diệp Mặc thì ánh mắt co lại.Không ngờ hắn là tu sĩ lôi hệ, tu luyện tới Thừa Đỉnh, lại thi triển lôi kiếm lợi hại như vậy, thật kinh người.
Vừa lúc đó, sơn cốc ‘dãy núi Vạn Dược’ đang yên tĩnh, thì ở sâu trong cốc lại phát ra tiếng nổ “Ầm, ầm”.Tiếng nổ phát ra từ sâu trong ‘dãy núi Vạn Dược’, đá vụn và cỏ dại bay toán loạn.
Một tu sĩ Nguyên Anh nhặt một gốc linh thảo lên, la hoảng:
– Linh thảo cấp tám ‘Quyết sinh’?
Mọi người nghe thấy tiếng hét, đều nhìn vào linh thảo trong tay y.Diệp Mặc cau mày nhìn về phía tiếng nổ.Đó là nơi hắn từng phát hiện ra phong ấn.

☀️ 🌙