Đang phát: Chương 126
Trán Tần Nguyệt cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh, không ngờ Lý Vân Tiêu vừa đến đã gây ra náo động lớn như vậy.Trong triều đình, không chỉ có Tần Dương theo dõi sát sao, mà còn có Khổng Nhân Nghĩa, hậu duệ của Thánh Nhân, đạo sư Nho gia đang chờ đợi trừng trị họ.Giờ lại còn chém giết thị vệ cung đình, kế hoạch tranh thủ điều động quân lệnh lập tức phá sản.
Tần Chính giận dữ lôi đình, ngồi trên long ỷ ho khan dữ dội, quát lớn:
– Tuyên Lý Thuần Dương, Lý Vân Tiêu lên điện!
– Tuyên Lý Thuần Dương, Lý Vân Tiêu lên điện!
Tiếng thái giám vang vọng khắp nơi.
Sau khi các thị vệ nghe được lệnh triệu kiến, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán.Nếu quốc vương không ra lệnh, để Lý Vân Tiêu tự tiện vào đại điện, thì bọn họ đều mang tội chết.Nếu ra tay ngăn cản, cũng là đường chết không toàn thây.Hiện tại đã tuyên triệu hai người Lý Vân Tiêu, coi như là tha cho họ một mạng, vội vàng lui ra.
– Lý Thuần Dương, Lý Vân Tiêu, đứng lại!
Đột nhiên một tiếng quát lớn vang lên, hơn trăm vị Thái Phó đang quỳ bên ngoài đại điện, đồng loạt trừng mắt, đứng dậy tiến lên chặn đường hai người!
– Lý Thuần Dương, Lý Vân Tiêu, hai ông cháu các ngươi tội ác tày trời, nhục mạ hậu duệ của Khổng sư Thánh Nhân, sát hại hàng trăm sĩ tử thư sinh, tội không thể tha thứ! Hôm nay trước Kim Loan Điện, dưới ánh sáng mặt trời, chính là ngày hai ông cháu các ngươi đền tội, trời đất chứng giám!
– Ngày đền tội, trời đất chứng giám!
Hơn trăm người đồng thanh quát lớn, khí thế bừng bừng.
Lý Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thấy khí phách chính nghĩa lúc ẩn lúc hiện, thất vọng lắc đầu nói:
– Đám Thái Phó Quốc Tử Giám này, đọc sách thánh hiền bao nhiêu năm, mà còn không bằng đám thư sinh kia, chút khí khái chính nghĩa cỏn con này, ta còn chẳng thèm thu.
Keng!
Tiếng bảo kiếm tuốt khỏi vỏ vang lên, hắn rút Thái Âm Hàn Kiếm ra, không nói lời nào liền chém xuống!
Á…
Vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, cổ của năm, sáu người bị chém đứt, máu phun như suối, từng đoá huyết hoa nở rộ trên không trung, năm, sáu người ôm cổ, nhưng vì mất máu quá nhiều, con ngươi dần giãn ra, ngã xuống chết ngay tại chỗ.
Hít!
Toàn bộ Thái Phó Quốc Tử Giám hít vào một ngụm khí lạnh, kinh hãi tản ra hai bên, không ai ngờ Lý Vân Tiêu dám giết người ngay trước Kim Loan Điện! Một chiêu kiếm này khiến tất cả mọi người kinh sợ, không ai dám hó hé một tiếng.
Lý Vân Tiêu thu kiếm, mặt lạnh tanh như một vị sát thần, đám Thái Phó vừa bi phẫn vừa sợ hãi, thậm chí có người khóc thút thít.
Hắn lạnh lùng nhìn đám người này, thản nhiên nói:
– Đại sự triều đình, không phải chuyện mà đám sĩ tử thư sinh các ngươi có thể tùy tiện nhúng tay vào.Bị người lợi dụng làm quân cờ, còn tưởng là đại nghĩa nhân đạo gì, thật hoang đường buồn cười! Hơn trăm thư sinh ngày hôm trước, và các ngươi ngày hôm nay, đều có chung một kết cục, chỉ làm chuyện vô ích, thậm chí đến chết cũng không biết vì sao mình chết.Tốt nhất là nên ngoan ngoãn ở Quốc Tử Giám dạy học viết chữ.
Hắn nhìn về phía Kim Loan Điện, cười lạnh một tiếng, nói tiếp:
– Còn nữa, nếu Khổng Nhân Nghĩa thật sự nhân nghĩa, thì đã không để các ngươi đến chặn đường chết thay hắn ở ngoài Kim Loan Điện.
Nói xong, hắn cùng Lý Thuần Dương đi vào Kim Loan Điện.
Đám Thái Phó Quốc Tử Giám nghe hắn nói, có chút bừng tỉnh, nhưng nhìn mấy vị đồng bạn đã chết, vẫn đau lòng khôn xiết.
Vừa nãy việc ngoài điện, các triều thần và Tần Chính đều chứng kiến, trong lòng đều giật mình, không ngờ Lý Vân Tiêu lại dám càn rỡ đến mức này!
Khổng Nhân Nghĩa càng bò dậy từ trên cáng, khóc lóc kêu:
– Trời ơi! Bệ hạ, xin ngài hãy làm chủ cho thần, tru diệt hai ác ma này!
Tần Chính gật đầu, giận dữ nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi thật to gan, dám giết người trước mặt trẫm, ngay ngoài Kim Loan Điện! Đầu tiên là giết thị vệ, sau lại giết Thái Phó, ngươi thật coi trời bằng vung!
Lý Vân Tiêu ngẩng cao đầu, ưỡn ngực tiến lên, không hành lễ, chỉ chắp tay nói:
– Bệ hạ, chính vì ta có pháp luật và lẽ phải trong lòng, nên mới giết những người đó!
– Ăn nói bậy bạ!
Tần Dương biết đây là thời cơ của mình, trừng mắt nói:
– Giết người đền mạng, ngươi dám hành hung trong hoàng cung, coi thường vương pháp, đáng chém!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn hắn, cười khẩy:
– Dương vương tử cũng hiểu vương pháp sao?
Tần Dương hừ lạnh, thầm nghĩ hôm nay ngươi làm loạn như vậy, xem ngươi thoát thân thế nào, hắn ngẩng đầu lên, làm ra vẻ cao thượng, lớn tiếng nói:
– Đương nhiên!
– Đã như vậy…
Lý Vân Tiêu cao giọng nói:
– Lại bộ Thượng thư đại nhân có ở đây không?
Trong hàng đại thần, Lại bộ Thượng thư Ban Văn Lâm khẽ nhíu mày, do dự một chút rồi bước ra nói:
– Lão hủ ở đây, không biết Vân thiếu gọi lão hủ có chuyện gì?
Dù là Lại bộ Thượng thư, không bằng Lam Hoằng và Lý Thuần Dương, nhưng cũng coi như quyền cao chức trọng, hắn không muốn đắc tội ai, khách khí gọi Lý Vân Tiêu một tiếng “Vân thiếu”.
Lý Vân Tiêu chắp tay hành lễ nói:
– Bổn thiếu gia có vài điều không rõ, mong Lại bộ Thượng thư đại nhân chỉ giáo.
Ban Văn Lâm làm tư thế mời nói:
– Vân thiếu cứ nói.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng liếc nhìn Tần Dương, cao giọng nói:
– Xin hỏi, kẻ ngăn cản người báo cáo quân tình khẩn cấp, theo quốc pháp đáng tội gì?
Ban Văn Lâm sững sờ, lập tức cau mày nói:
– Quân tình khẩn cấp là đại sự quốc gia, kẻ ngăn cản người báo tin, theo quốc pháp đáng chém cả cửu tộc!
Mọi người đều sững sờ, lập tức hiểu ra.Chẳng trách tiểu tử này từ xa đã hô lớn có quân tình khẩn cấp, xem ra hai tên thị vệ kia chết thật oan uổng.
Tần Dương cũng ngớ người, sắc mặt âm trầm như nước, không ngờ Lý Vân Tiêu lại lách được chỗ này.Hắn lạnh giọng nói:
– Coi như hai tên thị vệ kia đáng chết, nhưng đám Thái Phó ngoài cửa thì sao? Ngươi cái công tử bột lãnh huyết này, giết người như ngóe.Đám Thái Phó kia từng người đọc đủ thứ sách, ngày thường không tranh giành với đời, một lòng vì nước vì dân, đào tạo vô số trụ cột cho quốc gia, ngươi không nói hai lời đã chém giết! Chuyện này, lẽ nào cũng là vì vương pháp sao?
– Ôi, các ngươi chết thật oan uổng!
Khổng Nhân Nghĩa cũng gào khóc.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn hai người, cười nhạo nói:
– Sao không nói bọn chúng phỉ báng tổ tiên ta, xin hỏi Lại bộ Thượng thư đại nhân, phỉ báng trọng thần triều đình, đáng tội gì?
