Đang phát: Chương 126
Sau khi Hồng Quân và La Băng bế quan, Nghịch Ương dẫn theo tám vị thành chủ đi gia cố các thành trì.Họ phải tự bảo vệ mình trước nguy cơ Thần giới thứ nhất tấn công bất cứ lúc nào, kiên trì một trăm năm.Họ tin rằng chỉ cần Hồng Quân xuất quan, mọi khó khăn sẽ được giải quyết.
**Vô danh không gian tầng thứ sáu – Bạch Hổ thành.**
“Tiểu Phượng cô nương, có tin tức tốt đây!” Triệu Vân Hưng cười lớn bước vào tiểu viện, nơi Phượng Hi thường xuyên tu luyện.Từ ngày Hồng Quân phi thăng, Phượng Hi luôn ở đây tu luyện, tranh thủ thời gian để sớm phi thăng và đoàn tụ với Hồng Quân.
“Triệu tướng quân, có chuyện gì mà đích thân ngài đến báo tin vui vậy?” Phượng Hi thắc mắc, thần thức nhanh chóng lan ra khỏi đình viện.
“Tiểu Phượng!” Cổ Bàn tươi cười đứng cạnh Triệu Vân Hưng.
“Tiểu Bàn ca ca!” Mắt Phượng Hi rưng rưng, từ khi Hồng Quân phi thăng, nàng cảm thấy cô đơn, giờ gặp lại Cổ Bàn, bao nhiêu tâm sự có cơ hội trút ra.
Sau khi Hồng Quân phi thăng lên tầng bảy, Cổ Bàn vẫn tĩnh lặng tu luyện, hơn một trăm năm sau mới xuất hiện.Những năm qua, Triệu Vân Hưng vẫn luôn phái người tìm Cổ Bàn.Khi Cổ Bàn xuất hiện ở một tòa thành trì, người của Triệu Vân Hưng nhanh chóng phát hiện ra.Biết đây là người Triệu Vân Hưng tìm kiếm, họ vô cùng phấn khởi, đưa Cổ Bàn đến Bạch Hổ thành.Triệu Vân Hưng mở tiệc lớn ăn mừng Cổ Bàn trở lại, Âu Dương Phạm cũng được mời đến.Bữa tiệc chỉ có bốn người nhưng ai cũng vui vẻ.
Sự xuất hiện của Cổ Bàn khiến Phượng Hi hoạt bát hơn hẳn.Âu Dương Phạm nhìn Cổ Bàn, mỉm cười.Ở thế giới của người chết này, chỉ có vài người như họ mới có thể thoải mái trò chuyện với nhau.
“Chỉ tiếc Đế Quân bệ hạ và Hồng Quân đã phi thăng, nếu không họ gặp lại người thì vui mừng biết bao!” Âu Dương Phạm thở dài nhìn Cổ Bàn, ông biết người lo lắng nhất khi Hồng Quân phi thăng chính là Cổ Bàn.
“Ta cũng không ngờ các người ở đây.” Cổ Bàn cười khổ, hối hận vì đã bế quan quá lâu, không có cơ hội gặp Hồng Quân.
“Bàn ca, có một người cùng phi thăng với Hồng Quân ca, chắc chắn huynh đoán không ra.” Phượng Hi đưa cho Cổ Bàn một chén rượu rồi cười nói.
“Ta không có mặt ở đây thì sao đoán được.” Cổ Bàn cười, Phượng Hi muốn anh đoán nhưng kế hoạch thất bại, Cổ Bàn không hứng thú đoán mò.
“Để muội nói cho huynh nghe nhé, Hầu Tử cùng Quân ca phi thăng, còn có La Băng tỷ tỷ, người cuối cùng là ai? Đố huynh đoán được.”
“Âu Dương nguyên soái ở đây, chắc chắn không phải người của chúng ta, mà không phải người của chúng ta thì chỉ có một người… cương thi nhất tộc, có phải Ngân Nhãn Cương Thi Hoàng… Huống Thiên Minh?” Cổ Bàn chậm rãi nói.
Phượng Hi há hốc mồm kinh ngạc, Âu Dương Phạm cũng ngạc nhiên nhìn Cổ Bàn, họ không ngờ Cổ Bàn có thể đoán ra.
“Bàn ca, huynh đoán thế nào vậy?” Phượng Hi nhìn Cổ Bàn với ánh mắt mong chờ, đánh giá anh từ trên xuống dưới.
“(Khục khục) Khi ta tới có người đã nói cho ta, có một người mắt vàng và một người mắt bạc rất lợi hại tên là Huống Thiên Minh, hơn nữa cùng Hồng Quân phi thăng.”
Phượng Hi và Âu Dương Phạm ngẩn ra, cứ tưởng Cổ Bàn lợi hại lắm, ai ngờ anh lại nghe người khác nói, còn bày đặt thần bí suy luận… Âu Dương Phạm chỉ còn biết cười trừ.
“Ra là vậy, Bàn ca huynh thật xấu, biết rồi còn trêu chúng ta!” Phượng Hi cũng cười, ở thế giới này, có lẽ chỉ có họ mới có thể vui vẻ như vậy.
“Muội hỏi thì ta trả lời, có gì đâu mà trêu muội?” Cổ Bàn mỉm cười, trong lòng rất vui.Từ khi vào vô danh không gian, đây là lần đầu tiên anh cười nhiều như vậy.
“Không biết Tiểu Quân ở tầng trên thế nào, chúng ta cần khẩn trương tu luyện thôi.” Cổ Bàn ngẩng đầu nhìn lên, từ trước đến nay anh luôn chậm hơn Hồng Quân một bước, không ngờ ở vô danh không gian ngàn năm, Hồng Quân đã sớm trở thành thần nhân.
“Được rồi, Bàn ca, huynh cùng ở đây tu luyện với chúng ta, muội cũng đỡ cô đơn… Chúng ta có thể cùng nhau phi thăng gặp lại Quân ca.”
“Chúng ta cùng nhau cố gắng tu luyện sớm ngày gặp được Tiểu Quân!” Cổ Bàn cười lớn, dù sao thì những tin tức này cũng khiến anh rất vui rồi.
**Hoàng Sa Thành**
Năm mươi thành chủ của các tòa thành phụ cận được Thạch Liễu Tín mời đến để bàn về việc chín tòa thành trì bị người của Thần giới thứ hai chiếm đóng.
Hồng Quân tấn công tám đại thành trì, dù phần lớn cao thủ đã bị Huyền Hổ thú giết chết, nhưng một yếu tố quan trọng khác là cư dân xung quanh các tòa thành trì này đồng loạt nổi dậy.
Hoàng Sa thành và các tòa thành trì khác giờ quản lý các thôn trang xung quanh rất nghiêm ngặt, người ở thôn trang không được vào thành, nếu bị phát hiện sẽ bị giết không tha.Người ngoài cũng không được vào thôn trang sinh sống, nếu biết mà không báo, người của Thần giới thứ nhất sẽ không ngại đồ sát cả thôn.
Áp bức càng mạnh, phản kháng càng lớn.Sau khi năm mươi thành chủ đến Hoàng Sa thành để bàn bạc, một vài thôn trang lân cận đã nổi dậy.Nhưng đó chỉ là các cuộc nổi dậy nhỏ lẻ, không phải đối thủ của quân đội.Rất nhiều thần nhân của Thần giới thứ hai đã chết, cuộc nổi dậy nhanh chóng bị dập tắt.
Bị trấn áp, cuộc nổi dậy biến mất.Thần giới thứ hai hiểu rằng không phải cứ cậy mạnh là thành công.Từ đó, họ không nổi dậy mà âm thầm truyền tin, liên lạc.Dù không có người lạ đến các thôn trang, tin tức vẫn được lan truyền rộng rãi.Có người đề nghị liên lạc với Hồng Quân thành, nhờ họ giúp chiếm lại các tòa thành trì.
Nghịch Ương biết điều này, nhưng Hồng Quân còn chưa xuất quan, không ai dám hứa hẹn.Phong trào này tạm lắng xuống, một trăm năm sau mới có câu trả lời chính thức.
**Hoàng Sa thành – Thành chủ phủ.**
Thành chủ Thạch Liễu Tín cùng các trưởng lão trung thành và năm mươi vị thành chủ khác bí mật bàn cách chinh phạt Hồng Quân thành.
“Thạch thành chủ, mọi việc tùy ngài quyết định.Chúng ta có nhiều thành trì, nhiều người… chắc chắn không kém những thành trì nhỏ bé của họ.” Hắc Mang thành thành chủ Lý Phong lớn tiếng nói.Lý Phong vốn là gia tướng của Thạch gia, đương nhiên đứng về phía Hoàng Sa thành.
“Lý thành chủ, không thể nói vậy được.Theo ta biết, Lạc Phượng thành chỉ có hai người đánh mà chiếm được Luyện Hỏa thành.Tám vị thành chủ sau khi đi Huyền Tinh Thiết Quáng không ai trở về.Họ tuy chỉ có chín tòa thành, nhưng đặc biệt không đơn giản, chúng ta phải điều tra kỹ rồi mới quyết định.”
Áo Lan Thành thành chủ Liên Vựng gõ nhẹ tay lên bàn, chậm rãi nói.Phần lớn các thành chủ đồng ý với ý kiến này.Chín thành trì kia có nhiều điểm kỳ lạ, không điều tra kỹ thì đừng dại mà tấn công.
“Liên thành chủ nói rất đúng, Cao trưởng lão hãy công bố những thông tin chúng ta điều tra được cho các thành chủ.” Thạch Liễu Tín gật đầu.Hắn đã sớm điều tra Hồng Quân thành, nhưng với tính cách của mình, hắn sẽ không bao giờ tiết lộ những thông tin quan trọng.
“Rõ, thành chủ đại nhân.” Cao trưởng lão đứng lên, chậm rãi nói: “Theo tin tức từ những người chạy thoát từ Lạc Phượng thành, thành chủ và phó thành chủ của Lạc Phượng thành là Liêu Kiến – Liêu Kiệt giao đấu với Nghịch Ương, thủ lĩnh của Thánh Giới thôn.Vốn dĩ đây là kế hoạch của hai vị thành chủ, nhưng trong khi giao đấu, Nghịch Ương không biết lấy đâu ra một thanh thần khí đánh bại Liêu Kiệt.”
“Liêu Kiệt bị đánh bại?” Có người kinh hô.Các thành chủ không lạ gì Liêu Kiến và Liêu Kiệt.Liêu Kiệt là Kiếm Tiên, lực công kích rất cao, lại còn có thần khí mà vẫn bị một gã “trưởng thôn” đánh bại, thật khó tin.
“Không sai, Liêu Kiệt thất bại cũng không đáng nói, nhưng trước khi giao đấu, Nghịch Ương đưa ra một lời cá cược, nếu Liêu Kiệt thua sẽ mất Lạc Phượng thành.”
“Cao trưởng lão, vụ cá cược này không công bằng.Nghịch Ương dựa vào cái gì để cá cược cả Lạc Phượng thành? Liêu Kiến sao lại chấp nhận điều kiện này?”
“Trước khi giao đấu, Nghịch Ương và một gã tên là Hồng Quân, chỉ là một hạ phẩm thần nhân, đưa ra ba trận đạo quyển trục.Chính vì ba trận đạo quyển trục đó mà Liêu Kiến mới chấp nhận cá cược.” Cao trưởng lão cười, họ cũng chỉ được nghe kể lại nên biết được những chi tiết chính.
“Trận đạo quyển trục? Ba quyển?” Sắc mặt các thành chủ thay đổi.Dù là Thần giới thứ nhất hay Thần giới thứ hai, người tinh thông trận pháp rất ít, ba quyển trận đạo thì… quá hấp dẫn.
“Chính vì ba quyển trận đạo mà họ mới đồng ý.Kết quả cuối cùng, Liêu Kiến thua, coi như Lạc Phượng thành thua.”
Cao trưởng lão cười nói: “Lạc Phượng thành thua nhưng họ không định thực hiện cá cược.Liêu Kiến từ chức thành chủ để người của Thánh Giới thôn không được gì.”
“Cao trưởng lão, sau này tại sao Lạc Phượng thành lại rơi vào tay bọn họ?” Lý Phong vội hỏi, đây là lần đầu tiên hắn nghe chuyện này đầy đủ và chính xác như vậy.
“Sau khi giao đấu, Liêu Kiến trở mặt.Vì muốn cướp lấy trận đạo quyển trục, hắn phái ra một vạn thần nhân đối phó với tên hạ phẩm thần nhân tên là… Hồng Quân kia.”
“Một vạn? Tên Hồng Quân kia chết chắc rồi…” Lý Phong kêu lên sợ hãi, đối phó với một hạ phẩm thần nhân mà xuất ra một vạn thần nhân? Thật không còn gì để nói.
“Lý thành chủ, lần này ngài sai rồi… Tên Hồng Quân đó tiếp nhận sự công kích của một vạn thần nhân, không những không chết mà chỉ một chiêu giết chết bảy ngàn thần nhân, những người còn lại đều bị trọng thương.”
“Một chiêu? Bảy ngàn?” Tất cả các thành chủ đều trợn tròn mắt.Tất cả bọn họ liên thủ cũng không thể trong một chiêu giết được nhiều người như vậy.
“Đúng vậy, chỉ một chiêu khiến bảy ngàn thần nhân thiệt mạng, những người còn lại cũng trọng thương.Liêu Kiến thấy Hồng Quân không tầm thường, liền dẫn quân về thành.”
