Đang phát: Chương 126
Thật là đông nghịt người! Dù thân thể ta xem như cường tráng, vẫn phải tốn không ít sức lực mới chen lên được phía trước.Mặc dù còn vài kẻ chắn ngang, nhưng nhờ đôi chân dài mà ta vẫn có thể thu trọn mọi diễn biến trên sân đấu vào tầm mắt.
Sân đấu rộng chừng năm trăm thước, được vây quanh bằng dây thừng.Một bên sân có khoảng mười người đang ngồi, hẳn là chỗ dành cho khách quý cùng người nhà thành chủ.Giữa sân là một cô gái, lụa mỏng che mặt, nhưng nhìn đường nét ẩn hiện cũng đủ biết là một mỹ nhân.Chắc chắn là thiên kim của thành chủ rồi.Bên cạnh nàng là một trung niên nhân mập mạp, ăn mặc hoa lệ, không ai khác chính là thành chủ.
Giữa sân, hai gã ma pháp sư đang so tài.Nhìn kỹ ma pháp của chúng, ta không khỏi bật cười.Thực lực của chúng trong mắt ta quá yếu ớt, chỉ tầm trung cấp ma pháp sư.Một kẻ phóng tiểu hỏa cầu, kẻ kia đáp trả bằng phong nhận, nhìn thì có vẻ kịch liệt.
Thảo nào bao ngày rồi mà vẫn chưa phân thắng bại! Hóa ra toàn là những ma pháp sư gà mờ.Nếu tùy tiện phái một đệ tử của học viện ma pháp hoàng gia cao cấp chúng ta ra, e rằng đã ôm mỹ nhân về dinh rồi.
Tuyển thủ tham gia tỷ thí quá yếu, khiến hứng thú của ta giảm đi không ít.
Lúc này, tên phong hệ ma pháp sư chiếm ưu thế hơn, dựa vào thân pháp linh hoạt cùng công kích biến hóa đa đoan đã nhanh chóng giành chiến thắng.
Một lão già mặc ma pháp bào ngồi trong hàng khách quý bước ra, tuyên bố: “Phong hệ ma pháp sư Thiên Diệu chiến thắng! Còn vị anh hùng nào nguyện ý thượng đài tỷ thí không?”
Cứ như vậy, tỷ thí diễn ra hết trận này đến trận khác, không ai trụ lại nổi để chiến thắng hai người.Gần cuối, có hai tuyển thủ vì lưỡng bại câu thương mà kết thúc.Loại tỷ thí cấp thấp này càng xem càng thấy vô vị.Ta vừa định quay người bỏ đi thì đột nhiên một trận cuồng phong thổi qua, một thân ảnh nhỏ gầy đã xuất hiện giữa sân.
Ta định thần nhìn lại, thì ra là tên thanh niên ban nãy đã không trả lời ta.Hắn bây giờ so với lúc nãy như hai người khác nhau, đang ngạo nghễ đứng giữa sân.Trên người mặc một bộ ma pháp bào hoa lệ.Ta giật mình nhìn kỹ, trên ma pháp bào của hắn có sáu ngôi sao! Nói cách khác, hắn có danh phận ma đạo sĩ!
Mọi người ở đây hiển nhiên đều bị trang phục của hắn làm cho kinh ngạc.Vị lão ma pháp sư trọng tài cung kính hỏi: “Vị ma pháp sư này, ngài là ma đạo sĩ sao?”
Tên thanh niên kia liền ưỡn ngực, ngạo nghễ nói: “Đương nhiên! Ta là đệ tử học viện ma pháp hoàng gia cao cấp đệ tam niên cấp, bài danh thứ sáu toàn học viện, Mã Khắc – Tắc Đắc! Chủ tu hỏa hệ ma pháp, thứ tu phong hệ.”
Lời hắn nói khiến tất cả mọi người đều phát ra tiếng thán phục.Không ngờ danh khí của Mã Khắc lại đồn ra cả ngoài học viện ma pháp hoàng gia cao cấp!
Ta vốn đang định đi, nhưng tên giả mạo này đã khiến ta dừng chân.Chẳng lẽ còn có một Mã Khắc thứ hai? Nếu ta nhìn không nhầm thì hắn chỉ đạt thực lực của cao cấp ma pháp sư mà thôi.Nếu có người lên đấu, chẳng phải hắn sẽ tự lộ tẩy sao?
Ngoài dự đoán của ta, không ngờ trên mặt lão ma pháp sư lại lộ ra vẻ cung kính.Lão cung cẩn nói: “Ta đại diện thành chủ hoan nghênh Mã Khắc ma đạo sĩ đến tham gia trận đấu.Có vị anh hùng nào lên nghênh chiến không?”
Qua một lúc, không thấy ai dám ra nghênh chiến.Ta chợt tỉnh ra, thảo nào hắn không lên từ trước! Hóa ra hắn đợi cơ hội có người đấu đến lưỡng bại câu thương, sau đó mới lên xưng danh.Như vậy thì còn ai dám lên nữa? Cũng rất biết tính toán đấy!
Mặc dù ta không thích nhúng vào việc xã hội, nhưng chuyện này có liên quan đến danh dự của Mã Khắc, nên ta cất tiếng hô to: “Tiểu tử giả danh! Đi xuống đi!”
Thanh âm ta vốn lớn, lại dụng thêm ma pháp lực vào, khiến không ai đoán được vị trí của ta.
Tên giả mạo trong sân biến sắc mặt, nhưng rất nhanh lại khôi phục như bình thường.Hắn lớn tiếng hỏi lại: “Vị anh hùng nào nói đùa với tiểu đệ? Nếu nguyện ý chỉ giáo, tiểu đệ cung kính bồi tiếp!”
Vốn mọi người đang vây xem ở đây, bị câu nói vừa rồi của ta làm dao động không nhỏ, bây giờ lại bị hắn khéo léo chuyển hướng chú ý.Bất quá, hắn đã thực sự làm ta nổi giận!
Ta dụng thuấn di tới giữa sân, mỉm cười nói: “Ta chính là vị anh hùng nói ngươi mạo danh đó!”
Tên này hiển nhiên là không hề chú ý bộ dáng của ta lúc ta hỏi đường, cau mày nói: “Vị bằng hữu này, nếu muốn chỉ giáo thì mời ra tay đi!”
Ta không để ý đến hắn, quay người nói với trọng tài: “Ngài hảo! Lần này ta vốn không phải tới để chiêu thân, chủ yếu là giúp bằng hữu bảo vệ danh dự, xin ngài thứ lỗi cho!”
Lão ma pháp sư nhíu mày nói: “Xin hỏi, tại sao ngươi nói vị ma pháp sư này là giả mạo?”
Ta mỉm cười đáp: “Không có gì! Bởi vì Mã Khắc – Tắc Đắc chính là bằng hữu của ta, còn ta mới rời học viện ma pháp hoàng gia cao cấp không lâu.Hai ngày trước chúng ta còn gặp nhau mà!”
Lời ta nói nhất thời khiến mọi người cùng chú ý, dưới đài liền xôn xao bàn tán không ngớt.
Trên mặt tên thanh niên hồng lên.Hắn cả giận nói: “Ngươi nói bậy! Ta mới nhận không ra ngươi thì có! Nói mau! Ngươi dám mạo nhận uy danh học viện ma pháp hoàng gia cao cấp chúng ta tới đây làm loạn là có ý gì?”
Ta cười ha ha đáp lại: “Ta đến không vì lý do gì cả! Người có ý chính là ngươi đó! Nếu ngươi yêu mến tiểu thư nhà người ta, sao không bằng chính bản lãnh của mình mà tranh đoạt đi? Đừng mạo danh người khác!”
Tên thanh niên nói với lão ma pháp sư: “Ta muốn tỷ thí cùng hắn ngay lập tức, rửa sạch mối thù hắn dám vũ nhục ta này!”
Lão ma pháp sư nhìn thoáng qua thành chủ, khi nhận được ám chỉ đồng ý, lão mới quyết định: “Được rồi! Vậy tỷ thí bắt đầu! Xin hai vị lưu ý chỉ điểm tới là dừng thôi, đồng thời đừng làm bị thương mọi người xung quanh.”
Không hổ là lão hồ ly! Lão mới là người tinh minh! Lão biết rằng nếu một trong hai người chúng ta nói thật, thì kết giới nơi sân khẳng định không chống nổi, cho nên đã nhắc nhở chúng ta trước.
Ta đồng ý: “Được rồi! Ta cũng muốn lĩnh giáo một chút, xem đến tột cùng ngươi có bản lãnh gì mà dám giả mạo Mã Khắc!”
Tên thanh niên không hề trả lời, ra sức ném về phía ta một hỏa cầu rất lớn.
Hỏa cầu mang theo nhiệt khí cực lớn bay về phía ta.
Có vậy mà cũng muốn đấu với ta? Ta không buồn đỡ nữa, đợi đến khi hỏa cầu bay tới trước mặt ta mới giơ tay lên.Lúc thấy ta giơ tay lên, tên thanh niên kia cũng hoàn toàn mất liên lạc với hỏa cầu của hắn.
Hỏa cầu bị ta cầm trong tay, tiếp tục cháy sáng, tỏa chiếu đỏ bừng gương mặt ta.
