Chương 1250 Vì người mà khác biệt (1)

🎧 Đang phát: Chương 1250

Lý Vân Tiêu cố tình làm ra vẻ giận dữ, lớn tiếng:
– Binh huynh đệ, ngươi có ý gì vậy? Bộ ta buồn cười lắm sao? Chữ ký của ta không đủ để ngươi coi trọng à?
Khương Nhược Băng chỉ muốn ngất đi cho xong.Sao người này học nhanh vậy, mới đó đã biết ăn miếng trả miếng rồi.Nàng vội vàng xua tay:
– Không phải, ta không có ý đó.Chỉ là…
Lý Vân Tiêu trợn mắt:
– Không có ý đó là ý gì? Ta thấy rõ ràng ngươi chính là có ý đó.Hôm nay ngươi không nói rõ ràng cho ta biết ngươi có ý gì, ta sẽ không để yên cho ngươi đâu.
– Ta… ta…
Khương Nhược Băng hoàn toàn cạn lời.Nhất thời nàng lắp bắp, không biết phải giải thích thế nào.Từ nhỏ đến lớn nàng sống trong nhung lụa, được người người vây quanh cung phụng, chưa từng ai dám cãi lời.Về khoản ăn nói, nàng làm sao đấu lại cái miệng dẻo quẹo của Lý Vân Tiêu.Nàng vừa sốt ruột vừa bất lực.
– Khụ, khụ.
La Thanh Vân ho khan vài tiếng, nói:
– Binh huynh đệ đừng chấp nhặt với hắn.Hắn cố ý đấy, cái miệng đó trời sinh ra đã vậy rồi.
Hắn đã chứng kiến nhiều lần rồi.Nếu Khương Nhược Băng mà nghiêm túc, chắc tức chết mất.
– Đúng, hắn cố ý đấy.
Khương Nhược Băng như vớ được phao cứu sinh, hừ lạnh một tiếng rồi bĩu môi, làm bộ không thèm để ý đến Lý Vân Tiêu.
Bùi Cửu Sí đứng bên cạnh, sắc mặt càng lúc càng khó coi.Hắn lạnh lùng nói:
– Ta đã nói không sai mà.Giới trẻ bây giờ càng ngày càng không biết trời cao đất rộng.Bậc trưởng bối hỏi thì phải cung kính trả lời.Đến chút lễ phép tối thiểu cũng không có.Không coi ai ra gì, coi chừng mất mạng như chơi.Xem ra hôm nay ta phải thay gia trưởng các ngươi dạy dỗ lại, miễn phí.
Đế khí từ người hắn tỏa ra, bao trùm toàn bộ khu vực, khiến tất cả mọi người, kể cả nhóm Tiểu Tuyết, đều cảm thấy như có núi lớn đè nặng trên vai.
Mọi người đều biến sắc, vô cùng cảnh giác.Với thực lực Vũ Đế, chỉ cần hắn động tay một cái, bọn họ muốn rút lui cũng khó.
Chỉ có Lý Vân Tiêu là không hề bị ảnh hưởng.Hắn cười nhạt, thản nhiên nói:
– Người ta thường nói, mặt mũi không phải tự nhiên mà có, mà là do mình tự đánh mất.
Sắc mặt Bùi Cửu Sí lạnh băng, giận dữ quát lớn.Năm ngón tay hắn co lại thành trảo, tạo ra một áp lực khủng khiếp bao phủ lấy Lý Vân Tiêu.Không gian xung quanh rung chuyển, dường như sắp vỡ vụn.Hắn gằn giọng:
– Ta không biết cái gan của ngươi lớn đến đâu, cũng không biết thân thể của ngươi cứng rắn được như cái miệng của ngươi không?
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên nhướng mày, cười nói:
– Ngữ khí quen thuộc thật.Bây giờ thì ta tin ngươi đúng là gia trưởng của Bùi Minh Viễn rồi.
Hắn vung tay phải.Một đạo ánh sáng lóe lên, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống đến mức đóng băng.Lãnh Kiếm Băng Sương hóa thành những đóa hoa băng, chém thẳng vào không gian đang bị áp bức kia.Trong nháy mắt, toàn bộ áp lực tan biến.
Bùi Cửu Sí giật mình, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ.Thanh kiếm của Lý Vân Tiêu vừa nhìn đã biết là cửu giai, không thể xem thường.Hơn nữa, một kiếm vừa rồi cũng chứng minh đối phương không phải hạng Vũ Tông tầm thường, ít nhất cũng phải đạt tới cấp bậc Vũ Tôn.Như vậy, rất có thể trên người hắn có bảo vật che giấu khí tức và tu vi.Hắn bắt đầu lo lắng về thân phận của người này.
Thành Viêm Vũ bây giờ chẳng khác nào một bảo địa, không thua kém gì bảy thế lực lớn.Trước đây, khi Tu Di Sơn sụp đổ đã thu hút hai vị phong hiệu Đại Vũ Đế.Thậm chí, lệnh bài của Thánh Vực cũng xuất hiện, khiến nhiều cường hào phải kiềm chế lòng tham, chuyển sang thăm dò tình hình.
Lý Vân Tiêu bây giờ vừa mang bảo vật, vừa có thủ đoạn, lại thêm vẻ mặt ung dung tự tại, khiến Bùi Cửu Sí không khỏi kinh ngạc.Nếu Lý Vân Tiêu có chỗ dựa là phong hiệu Vũ Đế, vậy thì không chỉ hắn mà toàn bộ Lưu Ly Sơn Trang cũng không dám đắc tội.Ngay cả thành Hồng Nguyệt năm xưa cũng vì đắc tội với một vị phong hiệu Vũ Đế mà khiến một trong tam đại thế gia suýt chút nữa bị xóa sổ khỏi đại lục.
Sắc mặt Bùi Cửu Sí trở nên khó coi, tiến thoái lưỡng nan.Hắn chỉ có thể lớn tiếng:
– Ngươi cũng có chút bản lĩnh.Nể tình các ngươi tu luyện không dễ dàng gì, ta không muốn ỷ lớn hiếp nhỏ.Ngươi giao ra cách giải phong ấn cho con ta, chuyện hôm nay ta sẽ bỏ qua.
Lý Vân Tiêu cười nhìn Bùi Minh Viễn:
– Lúc trước ta nhờ ngươi giúp ta hỏi thăm về Đông Hải Nguyệt Minh Châu, ngươi hỏi thăm thế nào rồi?
Vẻ mặt Bùi Minh Viễn lộ rõ sự tức giận, nhưng lại không biết nên trả lời ra sao.
Nụ cười trên mặt Lý Vân Tiêu dần tắt.Hắn lạnh giọng nói:
– Xem ra ngươi thất hứa rồi.Điều quan trọng nhất trong tính cách của một người là thành tín.Ngươi thất hứa, nhưng ta thì không thể.Ta đã nói là cầm hạt châu đến đổi lấy cách giải phong ấn.Nếu bây giờ ta giải phong ấn cho ngươi, chẳng phải ta trở thành kẻ nói không giữ lời sao? Sống chết là chuyện nhỏ, thất tín mới là chuyện lớn.
Tất cả mọi người nghe xong đều sững sờ.Bọn họ thầm bội phục khí phách của Lý Vân Tiêu.Dám ăn nói như vậy trước mặt phó trang chủ Lưu Ly Sơn Trang, nếu không phải hắn có át chủ bài trong tay thì chắc chắn phải có chỗ dựa cực lớn.
Ngay cả những người đứng xem xung quanh cũng thấy rõ vẻ mặt không chút sợ hãi nào của Lý Vân Tiêu.Bùi Cửu Sí càng thêm hoang mang, càng thêm tin vào suy nghĩ của mình.Tiểu tử này có chỗ dựa cực kỳ vững chắc.Bây giờ giết không được, lui cũng không xong, vậy phải làm thế nào?
Mặc kệ.Cứ bắt hắn lại, ép hắn giải phong ấn rồi tính sau.Nếu hắn có chỗ dựa vững chắc thì thả ra.Còn nếu không có hoặc chỗ dựa không đủ mạnh, hừ hừ, vậy thì điều hối hận nhất trong đời hắn chính là đã đến thành Hồng Nguyệt này.
Sau khi Bùi Cửu Sí quyết định xong, thân ảnh hắn lóe lên, hét lớn rồi chộp về phía Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu lớn tiếng:
– Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám hành hung ở thành Hồng Nguyệt, ngươi coi thành Hồng Nguyệt ra gì vậy?
Trong tiếng hét lớn, hắn đã vận chuyển nguyên khí, rồi đột ngột tung ra một chưởng.Ngay lập tức, một làn sóng chấn động như mặt hồ xao động lan ra.
Đồng thời, tay phải hắn cũng nâng thanh kiếm lên.Trong khoảnh khắc, những giọt nước trong không khí ngưng kết lại, nhanh chóng tập trung trên mũi kiếm.Kiếm thế nhanh như chớp đâm thẳng vào người Bùi Cửu Sí, nở ra một đóa hoa sen băng.Tuy đẹp đẽ, nhưng lại ẩn chứa kiếm quang sắc bén vô cùng.

☀️ 🌙