Đang phát: Chương 125
Xuống khỏi ghế đá, Miêu Nghị dùng pháp thuật xua tan bớt hàn khí âm u trong người Bì Quân Tử, nhưng không trừ hết để đề phòng bất trắc.
Bì Quân Tử biến về hình dạng chuột, nằm dưới đất chậm rãi mở mắt, ngước nhìn Miêu Nghị, ánh mắt lộ vẻ cười khổ.Đến giờ hắn vẫn không hiểu đối phương đã dùng loại pháp thuật đáng sợ gì.
Một ánh sáng trắng lóe lên, hắn lại biến thành người đàn ông gầy gò, mặt gian xảo, với bộ ria mép hình chữ bát quen thuộc.
Thân thể co rút lại, hắn lảo đảo đứng lên, cúi đầu trước Miêu Nghị:
“Đại tiên.”
Miêu Nghị khẽ gật đầu:
“Đã hai tháng rồi, nói cho ta biết địa chỉ cụ thể của Quỳnh Tương Ngọc Dịch hội.”
“Đã hai tháng rồi sao?”
Bì Quân Tử giật mình, không ngờ mình hôn mê lâu như vậy.Thấy ánh mắt lạnh lùng của Miêu Nghị, hắn run sợ, không dám giấu diếm, lập tức ngồi xổm xuống đất, dùng ngón tay vẽ bản đồ, chỉ rõ địa điểm.
Sau khi Miêu Nghị ghi nhớ vị trí, lấy từ nhẫn trữ vật một bộ cẩm y hoa phục, thay bộ quần áo đen của Đông Lai động, cài thêm một chiếc ngọc quan trên búi tóc, giắt một viên yêu đan bên trong đai lưng.
Cẩm y ngọc quan, trên tay đeo bốn chiếc nhẫn trữ vật, cộng thêm khí thế của động chủ Đông Lai động, trông hắn có vẻ là người có lai lịch bất phàm.
Miêu Nghị giang hai tay xoay một vòng hỏi:
“Ngươi thấy ta đi dự hội thế này được không?”
“Đại tiên phong độ ngời ngời, chắc chắn không có vấn đề!”
Bì Quân Tử gật đầu liên tục, rồi hỏi:
“Không biết đại tiên định dùng thân phận gì để dự hội?”
“Biểu đệ của Ngũ Hoa phu nhân thì sao?”
“Đại tiên thật anh minh!”
Bì Quân Tử nịnh nọt, nhưng trong lòng lại khinh bỉ.Hắn yếu ớt hỏi:
“Tiểu nhân đi cùng đại tiên, có cần chỉnh trang lại y phục không?”
Hắn giơ hai cánh tay bị xích sắt xuyên qua, như muốn nhắc Miêu Nghị cởi trói cho hắn, nếu không ra ngoài thế này sẽ bị lộ tẩy.
Miêu Nghị khinh thường nói:
“Ngươi không cần đi, ta đi một mình là được!”
“Hả!”
Bì Quân Tử kinh hãi:
“Đại tiên đi một mình sao?”
Hắn cứ tưởng Miêu Nghị đang đùa, không biết gì mà cũng dám xông vào, thật quá gan dạ.
Miêu Nghị không giải thích nhiều, giơ tay chậm rãi vỗ xuống vai Bì Quân Tử.
Lại đến rồi…
Bì Quân Tử sợ hãi, trợn to mắt nhìn tay đối phương vỗ xuống, nhưng không dám phản kháng.
Đúng như dự đoán, sau vai hắn bị đâm một cái, luồng hàn khí âm u đáng sợ nhanh chóng tràn vào cơ thể, khiến ý thức hắn mơ hồ ngay lập tức.
Bì Quân Tử lại ngã xuống đất, không còn pháp lực duy trì, trên người lóe lên ánh sáng trắng, trở về nguyên hình.
Một con “tiểu tử” đậu trên ngón tay Miêu Nghị vỗ cánh bay lên, đáp xuống người Bì Quân Tử.
“Mang ngươi đi theo, ngươi có thể giở trò được nhiều, chẳng phải càng nguy hiểm hơn sao!”
Miêu Nghị liếc nhìn Bì Quân Tử, xoay người gọi Hắc Thán rồi rời đi.
Bì Quân Tử vẫn còn giá trị lợi dụng nên Miêu Nghị không giết hắn.Biết đâu sau này lại cần đến hắn, vì vậy hắn để lại một con “tiểu tử” canh giữ, khiến hắn luôn trong trạng thái hôn mê.
Nếu Bì Quân Tử dám lừa hắn, khiến hắn không quay về được, sau một thời gian dài, “tiểu tử” đói bụng sẽ ăn thịt Bì Quân Tử.
Một khi bị “tiểu tử” coi là thức ăn, dù Bì Quân Tử còn sống cũng chẳng khác gì đã chết, “tiểu tử” càng ăn hắn càng không tỉnh lại, có thể ăn sống hắn cho đến khi hết sạch.
Một con chuột tinh lớn như vậy, đủ cho “tiểu tử” ăn rất lâu.
Miêu Nghị ra khỏi động phủ, cưỡi Hắc Thán chạy lên đỉnh núi phía sau, quan sát địa hình xung quanh.
So sánh với bản đồ Bì Quân Tử vẽ, sau khi xác nhận lộ tuyến, hắn ngồi trên Hắc Thán lao đi, bốn vó mạnh mẽ đạp xuống, đưa Miêu Nghị bay ra xa trăm thước, nhảy vài cái đã xuống chân núi, nhanh chóng lên đường.
Bì Quân Tử cho rằng Miêu Nghị sẽ không dám một mình đến Quỳnh Tương Ngọc Dịch hội, nhưng với Miêu Nghị, không có chuyện dám hay không, chỉ có chuyện được hay không.
Năm mười bảy tuổi, hắn đã dám mạo hiểm xông vào Vạn Trượng Hồng Trần.
Hôm nay có lệnh bài của Bích Du thủy phủ trong tay, hắn càng không sợ.
Hắn thậm chí còn không bỏ Hắc Thán, cứ thế cưỡi long câu công khai đi dự hội, thật là gan lớn.
Người khác có lẽ sẽ cân nhắc kỹ lưỡng, chỉ với một tấm lệnh bài chưa chắc đã vào được, cưỡi long câu càng dễ bị lộ thân phận, thật quá nguy hiểm.
Nhưng Miêu Nghị không nghĩ vậy.Hắn cho rằng có lệnh bài thì cứ thử xem, nếu thất bại thì có Hắc Thán làm phương tiện chạy trốn, yêu tu Thanh Liên bình thường khó mà đuổi kịp.Nếu không thoát được thì tính sau.
Với hai điều kiện đó, Miêu Nghị đã đủ dũng khí để mạo hiểm.
Hắn không phải loại người sợ đầu sợ đuôi.Theo hắn, không cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần biết có cần thiết hay không và có nên làm hay không.Trên đời không có gì chắc chắn tuyệt đối, suy nghĩ nhiều chỉ thêm phức tạp, càng nghĩ càng sợ hãi, cuối cùng chỉ là suy nghĩ viển vông, không dám làm gì.
Vấn đề rất đơn giản.Lão tử làm gì có nhiều điều kiện để đảm bảo tuyệt đối chắc chắn? Đầu óc có vấn đề sao?!
Tú tài tạo phản mười năm không thành, là vì càng đọc nhiều sách, người ta càng phức tạp hóa vấn đề, càng dễ sợ trước sợ sau, cuối cùng chỉ toàn suy nghĩ viển vông, không dám làm gì, cái gì cũng thấy nguy hiểm.
Miêu Nghị từ nhỏ đã không được học hành, phải lo toan cho gia đình bằng hành động thực tế.Ôm sách không nuôi được ai, phải làm việc mới nuôi sống được các em.Đến khi lão Bạch dạy hắn đọc sách thì tính cách hắn đã định hình rồi.
Trước đây ai cũng nói Tinh Tú Hải nguy hiểm, Diêm Tu cũng khuyên hắn đừng đến, nhưng Miêu Nghị nghĩ chỉ cần không trêu chọc ai lợi hại là được.Hơn nữa, hắn có thủ hạ nghe lệnh, có đám “tiểu tử” trợ giúp, lại đang rất cần đến Tinh Tú Hải, sao lại không đến?
