Đang phát: Chương 1249
Trong hư không, Diệu Pháp Tiên Tôn đuổi theo sát nút, nhưng bóng dáng Hàn Lập đã tan vào hư vô, chỉ còn lại một vệt khói cháy thoảng qua.
Mặt nàng thoáng biến sắc, đôi mắt hiện lên một tia lo lắng, thân hình như điện xẹt, lao về phía trước.
Vượt qua trăm dặm rừng sâu, trên một vọng lâu bát giác ẩn mình, lôi quang đột ngột bùng nổ, một trận lôi đình màu bạc từ hư vô giáng xuống, kéo theo bốn bóng người rơi xuống, không ai khác chính là Hàn Lập và đồng bọn.
Bốn người vội vàng ổn định thân hình, bám víu lấy mép vọng lâu.
Hàn Lập lập tức đảo mắt quan sát, xung quanh cây cối um tùm, chỉ có một con đường nhỏ tĩnh mịch dẫn đến nơi này, không hề có dấu hiệu của người khác.
“Kim Đồng, ngươi có nhận ra đây là đâu không?” Hàn Lập hỏi.
“Nhận ra thế nào được! Lúc trước ta bị ép buộc đi ngang qua thôi, chứ có phải đi du ngoạn ngắm cảnh đâu mà nhớ.Giờ thì trời biết cái Lôi Trận kia vứt chúng ta ở xó xỉnh nào rồi,” Kim Đồng hếch cằm, giọng đầy bực dọc.
“Hay là chúng ta đã thoát khỏi Cửu Nguyên Cung rồi cũng nên,” Tiểu Bạch ngây ngô nói.
“Ngươi lại bắt đầu mơ mộng hão huyền đấy à? Nhìn lên trên đầu kia kìa,” Kim Đồng gõ vào đầu Tiểu Bạch, chỉ lên trời.
Tiểu Bạch ngước nhìn theo ngón tay Kim Đồng, chỉ thấy trên khoảng trời hở giữa rừng cây vẫn bị bao phủ bởi một tầng kết giới màu vàng kim.Rõ ràng, bọn họ vẫn còn trong địa phận Cửu Nguyên Cung.
“Kết giới trên không Cửu Nguyên Cung không phải dạng vừa, gần như tách biệt cả khu vực này thành một tiểu thiên địa.Lôi Trận của ta căn bản không thể xuyên qua nó, thậm chí còn bị áp súc cự ly truyền tống,” Hàn Lập trầm ngâm nói.
“Thấy chưa? Lúc đó nghe bản tiên tử, xử lý ả cho xong thì đã đâu đến nỗi,” Kim Đồng xòe tay, tỏ vẻ hối tiếc.
“Tổ Sư Đường của Cửu Nguyên Quan nằm ngay trong Cửu Nguyên Cung, mà theo tin tức có được, Thuần Quân Chân Nhân rất có thể đang bế quan ở đó.Nếu chúng ta gây ra động tĩnh, chọc hắn đến thì phiền phức lớn,” Hàn Lập nhíu mày.
“Cái này…,” Kim Đồng nghe vậy liền trùng xuống, ngập ngừng nói.
“Được rồi, tranh cãi giờ cũng vô dụng, mau chóng tìm phương hướng khác, tiếp tục nghĩ cách trốn thôi.Một khi Luân Hồi Điện bị trấn áp, muốn chạy trốn càng khó,” Hàn Lập thở dài.
“Hàn đạo hữu nói phải, mau chóng tìm đường đi,” Lam Nhan cũng vội tiếp lời.
Lần này gây ra họa lớn, nàng không thể ở lại Cửu Nguyên Quan được nữa, chỉ có thể cùng Lam Nguyên Tử trốn khỏi tông môn, tìm cách xuống hạ giới lánh nạn.
“Đến nơi này còn chẳng biết đâu mà lần, tìm đường kiểu gì?” Kim Đồng gãi đầu.
“Không sao, khi nãy lúc truyền tống, ta cố ý điều khiển pháp trận hướng về phía tây.Chúng ta chỉ cần quay ngược lại hướng đông, sẽ trở lại khu vực đã đi qua, lúc đó tìm đường sẽ dễ hơn,” Hàn Lập nói.
“Quả nhiên là chủ nhân suy tính chu đáo,” Tiểu Bạch cảm thán.
“Ta thấy dạo này tài nịnh hót của ngươi càng ngày càng điêu luyện đấy,” Kim Đồng lộ vẻ kỳ dị, chậc lưỡi.
“Hì hì, còn không phải nhờ lão đại chỉ dạy…,” Tiểu Bạch thấy Kim Đồng tiến lại gần liền cười khổ.
Nói rồi, cả bọn lại tiếp tục len lỏi trong rừng sâu, thẳng hướng đông tiến tới.
Sau khoảng nửa nén hương, Hàn Lập đi đầu bỗng nhiên nhướng mày, giơ tay ra hiệu cho Kim Đồng dừng bước.
Hắn nín thở, dỏng tai lắng nghe.
“Hàn đạo hữu, sao vậy?” Lam Nhan lo lắng hỏi.
Hàn Lập không trả lời ngay, mà tiếp tục lắng nghe một lúc rồi mới quay lại nói:
“Phía trước trong rừng sâu đang có người chém giết, nghe chừng không ít.Có lẽ người của Luân Hồi Điện bị phát hiện, đang bị vây quét.Chúng ta không thể đi đường này, phải vòng thôi.”
“Kỳ lạ, sao ta không nghe thấy gì?” Kim Đồng nghi hoặc.
Nghe Kim Đồng nói vậy, Lam Nhan và Tiểu Bạch cũng nhao nhao bảo không nghe thấy gì cả.
Hàn Lập thấy lạ, nhưng rồi chợt nhíu mày, hiểu ra vấn đề.Chắc chắn là sau khi trải qua chuyện Ác Thi, cơ thể hắn đã có những biến đổi kỳ lạ.
“Dù sao thì cứ tránh đi đã, vòng về hướng đông nam vậy,” Hàn Lập nói.
Lam Nhan gật đầu đồng ý, Kim Đồng và Tiểu Bạch cũng không ý kiến, cả bọn liền chuyển hướng đông nam.
Nhưng không lâu sau, trong rừng sâu bỗng có mấy đạo độn quang vụt lên, lao nhanh theo hướng ngược lại, phía sau là hơn chục bóng người đuổi theo.
Hàn Lập và đồng bọn lập tức áp chế khí tức, cẩn thận quan sát.
Chỉ thấy những kẻ đuổi theo đều mặc trang phục trưởng lão và đệ tử nòng cốt của Cửu Nguyên Quan, còn những người bị đuổi theo kia rõ ràng là người của Luân Hồi Điện.
Vừa nhìn, Hàn Lập khẽ giật mình.
Trong số những người kia, hai kẻ dẫn đầu đeo mặt nạ đầu giao và đầu vượn màu đen, khí tức tỏa ra vô cùng quen thuộc, không ai khác chính là Giao Tam và Võ Dương.
Còn hai kẻ theo sát phía sau, một kẻ tóc tai bù xù đeo mặt nạ đầu thỏ, và một nữ tử áo đen đội mũ rộng vành, thoáng nhìn qua cũng thấy quen thuộc.
Nhưng cả hai đều lướt qua quá nhanh, không cho Hàn Lập cơ hội nhìn kỹ.
Kẻ đi cuối đội hình lại không hề che giấu, hoàn toàn lộ diện thật, trên mặt nở nụ cười ôn hòa, thỉnh thoảng ra tay tấn công đám truy binh phía sau, làm nhiệm vụ cản địch.
Không ai khác chính là Tiên Cung chi chủ Đại Kim Nguyên Tiên Vực, Lục Xuyên Phong.
“Bọn chúng đã xâm nhập sâu đến vậy vào Cửu Nguyên Cung rồi…,” Lam Nhan kinh ngạc, trong lòng chấn động.
Hàn Lập và đồng bọn lướt qua nhau chỉ trong chớp mắt, rất nhanh những người kia đã biến mất khỏi tầm mắt, chỉ còn lại tiếng oanh tạc đứt quãng vọng lại.
“Xem ra Cửu Nguyên Cung còn hỗn loạn một thời gian nữa.Với chúng ta, đây là tin tốt.Đi thôi,” Hàn Lập nói, chuẩn bị dẫn cả bọn tiếp tục lên đường.
Đúng lúc này, trong hư không phía trước bỗng nhiên xuất hiện một chấn động kỳ lạ, mang theo một luồng khí tức hỗn tạp trong kình phong truyền tới.
Nhận ra luồng khí tức này, Hàn Lập lập tức cứng đờ người.
Khi luồng khí tức kia truyền đến, hình ảnh nữ tử đội mũ rộng vành khi nãy lại hiện lên trong đầu hắn.
Hàn Lập cau mày, không ngừng nhớ lại bóng dáng nữ tử kia, nhịp tim không khỏi tăng tốc.
“Là nàng sao? Thật sự là nàng ư…?”
Hắn đột ngột quay đầu, nhìn về phía những người kia vừa bay đi, trong lòng không ngừng tự hỏi.
“Hàn đạo hữu, thời gian gấp bách, ngươi sao vậy?” Lam Nhan thấy sắc mặt hắn kỳ lạ, không nhịn được hỏi.
Kim Đồng cũng vô cùng kinh ngạc, từ trước đến nay nàng hiếm khi thấy Hàn Lập lộ ra vẻ mặt phức tạp như vậy: kích động, nghi hoặc, hồi ức…
“Chủ nhân…,” Tiểu Bạch cũng lên tiếng.
“Ta có chút việc cần xác nhận, không định rời đi ngay,” Hàn Lập nghiêm mặt nói.
“Hàn đạo hữu, ngươi… Vì sao?” Lam Nhan kinh ngạc.
“Đây là việc riêng của ta, không thể giải thích.Nếu ngươi không muốn ở lại, chúng ta đành chia tay,” Hàn Lập không giải thích nhiều, nói thẳng.
“Hàn đạo hữu có ân tái tạo với ta và huynh trưởng, vốn định sẽ báo đáp một hai.Đáng tiếc giờ đi theo Hàn đạo hữu chỉ vướng chân.Sau này xin không làm liên lụy đến đạo hữu nữa,” Lam Nhan nghe vậy, suy nghĩ một lúc rồi nói.
“Thần hồn Lam Nguyên Tử cơ bản đã ổn, sau này cần làm gì, ngươi cứ vào Hoa Chi Động Thiên hỏi Đề Hồn là được,” Hàn Lập vung tay, một cánh cổng ánh sáng bạc lập tức xuất hiện trước mặt nàng.
Lam Nhan cúi người hành lễ với Hàn Lập rồi bước vào cánh cổng.
“Chủ nhân, sao chúng ta đột nhiên không đi nữa?” Kim Đồng thấy cánh cổng đóng lại, hỏi.
“Trong đám người Luân Hồi Điện khi nãy, ta cảm nhận được một luồng khí tức của người quen… Dù rất khác so với năm xưa, nhưng nó lại có thể chạm đến những ký ức sâu thẳm nhất trong thức hải của ta.Cho dù không phải nàng, cũng chắc chắn có quan hệ nào đó với nàng,” Hàn Lập suy nghĩ rồi nói.
“Nàng? Là cố nhân nào mà đáng để ngươi mạo hiểm như vậy?” Tiểu Bạch không nhịn được hỏi.
“Nàng là người thân thiết nhất của ta,” Hàn Lập nở một nụ cười dịu dàng.
Kim Đồng trợn tròn mắt, trong lòng càng thêm kinh ngạc.Nếu như những biểu hiện trước đó nàng còn chưa hiểu, thì ánh mắt của Hàn Lập lúc này là thứ nàng chưa từng thấy bao giờ.
“Nếu là người quan trọng như vậy, vậy chúng ta đuổi theo xem sao,” Kim Đồng hào hứng nói.
Trong lúc nói chuyện, trên đỉnh đầu bỗng nhiên lại có hai vệt độn quang bay qua.
Hàn Lập thắt chặt tim, vội vàng cẩn thận quan sát.
Chỉ thấy hai bóng người kia hắn cũng không xa lạ gì, một là Hoắc Uyên – Sơn chủ Bách Tạo Sơn, người còn lại là Xích Mộng.
Bất quá, sự chú ý của cả hai đều dồn vào việc truy đuổi Giao Tam và đồng bọn, không phát hiện ra Hàn Lập và đồng bọn đang ẩn mình trong rừng.
“Bọn họ sao cũng vào đây rồi?” Tiểu Bạch thở phào nhẹ nhõm khi thấy họ bay xa.
“Xem bộ dáng là đi theo Giao Tam.Chỉ là họ không nhờ Cửu Nguyên Quan giúp đỡ mà lại lén lút theo sau, chắc cũng có bí mật gì không muốn ai biết,” Hàn Lập nói.
Nói rồi, Hàn Lập chợt động tâm, lập tức vung tay, mở lại cánh cổng ánh sáng bạc.
Lam Nhan chậm rãi bước ra, vẻ mặt vẫn còn chút bất an.
“Thu xếp xong rồi?” Hàn Lập hỏi.
“Đề Hồn đạo hữu đã giải thích rõ, đa tạ Hàn đạo hữu,” Lam Nhan lại hành lễ.
“Vậy là tốt rồi.Ngươi cứ đi theo hướng chúng ta đã đi, chắc sẽ đến được khu vực biên giới Cửu Nguyên Cung,” Hàn Lập nói.
Lam Nhan lật tay lấy ra một tấm ngọc giản, đưa cho Hàn Lập:
“Trong này ghi lại bản đồ, chỉ là phần ta biết về khu vực Cửu Nguyên Quan.Thời gian gấp gáp, vẽ không được chi tiết lắm.Hy vọng sau khi các ngươi rời khỏi Cửu Nguyên Cung, có thể giúp đỡ một hai.”
“Đa tạ.Lam đạo hữu, vậy chúng ta tạm biệt, hữu duyên tái ngộ,” Hàn Lập nhận lấy ngọc giản, chân thành nói.
