Đang phát: Chương 1244
– “Thiên Hành Hoán Cốt Hoàng đan” là một loại đan dược cực phẩm trong số các loại đan dược cấp chín.Nếu chia đan dược cấp chín thành chín phẩm, thì nó thuộc vào hàng phẩm chất cao nhất.Tuy rằng đối với những cường giả đạt đến cảnh giới Vũ Đế thì nó không có tác dụng gì, nhưng đối với những người đang ở ngưỡng cửa này, nó lại giống như một loại tiên dược, có sức hấp dẫn chết người.Bởi vì nó có thể tăng đến 30% khả năng đột phá lên Vũ Đế.Chỉ cần tư chất của người đó không quá kém cỏi, thì cơ bản là có thể thành công.Mà những người tu luyện đến đỉnh phong Vũ Tôn, ai mà chẳng có thiên phú? Loại đan dược này còn có một tên gọi khác là “Vũ Đế đan”, người nào có được nó, ắt sẽ thành Vũ Đế.
– Còn có võ điển của Khương gia, thì không cần phải nói nhiều rồi.
– Võ điển Khương gia thì khỏi phải bàn, những tuyệt học như Thuần Dương chân quyết, Thiên Diệp linh minh thuật…đều là những bí kíp trấn phái, đã tạo nên vô số cường giả vang danh đại lục, khiến người người khiếp sợ.Chỉ cần luyện được một trong số đó, đã đủ để tung hoành thiên hạ.
– Rồi còn vô số các loại đan dược, huyền khí, nguyên thạch, linh thảo, trân bảo…kể ra thì đến khi cuộc thi tuyển chọn kết thúc cũng không hết, gần như là toàn bộ tài sản của một môn phái cỡ trung.
Những lời bàn tán như vậy có thể nghe thấy ở khắp Hồng Nguyệt thành, khiến cho tất cả các võ giả đều vô cùng phấn khích.Những người vốn không có ý định tham gia cuộc thi cũng bắt đầu rục rịch, thậm chí có người còn bắt đầu cầu khấn thần linh phù hộ cho mình trúng tuyển.
Gần khu trung tâm của Hồng Nguyệt thành có hai tòa lầu các tráng lệ và tinh xảo.Tuy rằng không đồ sộ bằng phủ thành chủ, nhưng kiến trúc lại vô cùng tỉ mỉ.Hai tòa lầu được nối với nhau bằng một hành lang cầu vồng, như một con rồng nằm ngang, ẩn mình trong không gian, trông như một cây cầu tiên.
Đây là một kiến trúc nổi tiếng của Hồng Nguyệt thành, được gọi là Thanh Phong Minh Nguyệt.
Trên hành lang cầu vồng có mấy chữ lớn được khắc: “Người vào lầu ta, tâm như gió mát, người uống rượu cùng ta, lòng tựa trăng trong.”
Một nam tử mặc áo gấm màu xanh đen, đứng tựa vào lan can lầu ngắm cảnh.Đôi mắt chàng đẹp như dòng suối trong veo, nhìn khắp thành phố náo nhiệt, khẽ thở dài:
– Gió mang đi tuổi trẻ, chỉ có trăng hiểu lòng ta.
Phía sau, một người phụ nữ mặc cung trang nhìn chàng trai nói:
– Tử Mậu, con vẫn còn oán hận dượng của con sao?
Nam tử quay người lại, vẻ mặt điềm tĩnh như mặt nước mùa thu, đáp:
– Tử Mậu không dám.Dượng là thành chủ Hồng Nguyệt thành, được thiên hạ kính ngưỡng, là một người tài giỏi hiếm có.Tử Mậu luôn lấy dượng làm tấm gương, nỗ lực tu luyện, không dám lơ là trên con đường võ đạo.
Người phụ nữ mỉm cười hài lòng khen:
– Con thật sự không khiến thúc bá và đại ca thất vọng.Con đã trở thành một người lãnh đạo trẻ tuổi trong Đông Vực.Chỉ cần con tiếp tục cố gắng, thành tựu trong tương lai sẽ không kém các bậc tiền bối.
– Vâng, Tử Mậu xin ghi nhớ lời dạy.
Nguyễn Tử Mậu cúi đầu, bình tĩnh nói:
– Chỉ là trong lòng Tử Mậu có một thắc mắc, ngày càng khó hiểu, mong người có thể giải đáp giúp con.
Nguyễn Hồng Ngọc nhìn cháu mình một lượt, chậm rãi nói:
– Con đang nói về chuyện của Như Băng phải không? Nếu con thật sự có tiền đồ, đạt đến đỉnh cao võ đạo, thì nữ tử trong thiên hạ này, chẳng phải tùy con chọn lựa sao? Con là trưởng tử của Nguyễn gia, đứng đầu Đông Vực thất tinh, lại vì chuyện tình cảm mà phiền muộn.Con muốn làm ta thất vọng sao?
Nguyễn Tử Mậu đáp:
– Tử Mậu không dám.Nhưng theo đuổi đỉnh cao võ đạo, chẳng phải là để có thể thống trị thiên hạ, tự do tự tại sao? Nếu ngay cả người con gái mình thích cũng không thể có được, thì thống trị thiên hạ còn có ý nghĩa gì?
Nguyễn Hồng Ngọc biến sắc, lạnh lùng nói:
– Việc hôn sự của Như Băng là vì lợi ích của Hồng Nguyệt thành, để thông gia với các đại môn phái khác.Nếu nó gả cho con, chẳng phải là lãng phí một nguồn lực tốt đẹp sao?
Đồng tử Nguyễn Tử Mậu co lại, một tia sáng lóe lên, bình tĩnh nói:
– Thông gia với các đại môn phái khác, cũng chỉ là để củng cố địa vị của Hồng Nguyệt thành ở Thiên Vũ giới.Suy cho cùng đó cũng chỉ là lực lượng bên ngoài, khó mà dựa dẫm.Nếu người có thể gả Như Băng muội tử cho con, Tử Mậu không quá năm mươi năm, nhất định sẽ đạt đến đỉnh cao võ đạo, đưa Hồng Nguyệt thành trở thành một thế lực hùng mạnh như Thánh Vực, Hóa Thần Hải.
Chàng nói chắc như đinh đóng cột, nhưng khuôn mặt vẫn không hề thay đổi.Chỉ là trong mắt bùng lên một ngọn lửa hừng hực, khiến Nguyễn Hồng Ngọc cũng phải giật mình.
– Ha ha, nói hay lắm.
Nguyễn Hồng Ngọc cười lớn khen:
– Người Nguyễn gia ta phải có khí phách như vậy.Chỉ là Như Băng không thể gả cho con, đây là quyết định của thúc thúc con, không ai có thể thay đổi.Ngoài chuyện này ra, bất kỳ nữ tử nào ở Hồng Nguyệt thành, thậm chí bất kỳ nữ tử nào trên đại lục, nếu con vừa ý, ta sẽ giúp con tác thành.
Nguyễn Tử Mậu chậm rãi ngẩng đầu lên nói:
– Con không cầu người gả Như Băng muội muội cho con, chỉ xin người cho con cơ hội tham gia cuộc thi tuyển chọn.Con sẽ dùng thực lực của mình chứng minh rằng, cái gọi là thủ đoạn thông gia, chẳng qua chỉ là trò cười.Chỉ có tự mình trở nên mạnh mẽ, mới thật sự là cường đại.
