Chương 1237 Ác Đấu Quỷ Linh Tử

🎧 Đang phát: Chương 1237

Lam Nhan đứng bên cạnh Hàn Lập, kinh hãi nhìn không gian xung quanh bị giam cầm.
Hàn Lập nhíu mày, vung tay chém một kiếm về phía trước.
“Ầm ầm!”
Một cột lôi quang vàng rực bắn ra, xé toạc đám quỷ vật, mở ra một con đường rộng lớn.
Qua khe hở, Hàn Lập thấy rõ khuôn mặt quỷ khổng lồ trên vách đá.Khuôn mặt đó giống hệt tộc người, chỉ có cái miệng là quá khổ, méo mó cả mặt, trông như yêu thú.Trên đầu nó đội mũ miện cổ quái, trước sau có ngọc châu rủ xuống, tựa như mũ vua chúa thế tục, toát lên vẻ uy nghiêm lạnh lẽo.Dưới miệng là hàm răng trắng hếu, hai bên có hai đôi răng nanh sắc nhọn, giữa những chiếc răng đó lấp lóe kim quang, chính là Thanh Trúc Phong Vân Kiếm của hắn.
Hàn Lập khẽ giật mình, thân hình lóe lên, xuyên qua khe hở, lao thẳng về phía khuôn mặt quỷ.
“Khặc khặc…Ta chờ ngươi đây.” Tiếng cười quái dị vang lên, Quỷ Linh Tử kết ấn, đánh vào pháp trận.
Lập tức, đám quỷ vật bị Linh Vực của Hàn Lập giam cầm bỗng nhiên cử động, từ bốn phía ép về phía trung tâm, Hàn Lập rơi vào vòng vây trùng điệp.
“Cút ngay!”
Hàn Lập gầm lên, kiếm trong tay múa như chong chóng, điện quang vàng bắn ra tứ phía, quỷ vật nào chạm phải đều hóa thành khói xanh, không thể cản bước hắn.
Khi Hàn Lập sắp thoát khỏi vòng vây, quỷ vật phía trước đột nhiên tản ra.
Hàn Lập thầm kêu “Không tốt!”, một cái lưỡi dài đỏ tươi bất ngờ thò ra, quấn lấy hắn.
Hàn Lập phản ứng cực nhanh, kiếm đâm thẳng ra, lôi quang vàng ngưng tụ, nhắm thẳng lưỡi dài.
Nhưng một cảnh tượng kỳ dị xảy ra: trên lưỡi dài xuất hiện những đường vân lôi điện màu vàng, một cột lôi điện khổng lồ bạo phát, đánh tan kiếm quang của Hàn Lập, giáng xuống người hắn.
Hàn Lập tê dại toàn thân, tiên linh lực vận chuyển chậm lại, thân hình khựng lại.
“Đây là…” Hàn Lập kinh ngạc.Lôi điện vừa rồi chính là Tịch Tà Thần Lôi của hắn, dù uy lực kém hơn bản gốc nhưng vẫn rất đáng sợ.
Chưa kịp suy nghĩ, lưỡi dài lại thò ra như rắn độc, quấn lấy hắn.
Hàn Lập lùi nhanh về sau, đụng phải đám âm hồn quỷ vật.Chúng pháp lực không cao, nhưng số lượng quá lớn, dù có kim lôi hộ thể, Hàn Lập vẫn cảm thấy phiền phức.
Hắn vung tay, một cánh cổng bạc hiện ra.
Quỷ vật vây quanh khựng lại, rồi như phát điên lao vào cổng, che kín cả lối đi.
“Động Thiên Chi Bảo, ha ha…Để ta chiếm lấy trước, rồi ta sẽ đổi chủ!” Quỷ Linh Tử mừng rỡ.
Nhưng những quỷ vật lao vào cổng lại điên cuồng tháo chạy.Cổng hẹp, ra vào khó khăn, hàng ngàn vạn quỷ vật chen chúc, tiếng quỷ khóc sói tru vang vọng.
Chẳng bao lâu sau, tiếng khóc nhỏ dần, quỷ vật tản ra, tạo thành một khoảng trống hình quạt, run rẩy nhìn cánh cổng.
Từ trong cổng, một thiếu nữ tái nhợt, mặc váy xanh bước ra.
“Đây là?” Quỷ Linh Tử nhíu mày, kinh ngạc.
“Ợ…”
Thiếu nữ ợ một tiếng no nê, ngượng ngùng nhìn Hàn Lập.
“Đề Hồn, hắn tu luyện Quỷ Đạo, có chút cổ quái, ta định đợi biết rõ rồi mới gọi ngươi ra, nhưng giờ không lo được nữa.” Hàn Lập cười nói.
“Giao cho ta đi.” Đề Hồn cười hắc hắc.
Ánh mắt nàng đảo qua đám quỷ vật lít nha lít nhít, lạnh lẽo như đang kiểm kê lương thực.
“Rống!”
Một tiếng hét vang lên, hắc quang quanh thân nàng lưu chuyển, mắt đỏ ngầu, thân hình cao lớn, hóa thành cự viên đen cao trăm trượng.Lông tóc dựng đứng như cương châm, đầu mọc quái giác, răng nanh lộ ra, trên trán nứt ra con mắt thứ ba màu đỏ, sau lưng mọc ba chiếc gai xương đen sì, âm khí bức người.Tiếng gầm của nàng khiến quỷ vật kinh hồn bạt vía, nhao nhao lui lại.
“Hình Thú, lại là Hình Thú…” Quỷ Linh Tử biến sắc, kêu lên, giọng điệu vội vàng, đầy kích động, không rõ là kinh hỉ hay sợ hãi.
Lam Nhan kinh hãi, Đề Hồn ngày thường là thiếu nữ vô hại, ai ngờ chân thân lại đáng sợ như vậy?
Đề Hồn không khách khí, hít mạnh, hào quang bắn ra, vô số quỷ vật tan thành khói, bị nàng hút vào bụng.Thạch thất vang vọng tiếng quỷ khóc.
Quỷ Linh Tử nhếch miệng cười, mặt mày cong lên.
Hàn Lập bất an, truyền âm cho Đề Hồn: “Ta thấy có gì đó không đúng, ngươi cẩn thận.”
Quỷ Linh Tử bỗng nhiên hóa thành quỷ vụ, biến mất.
Hàn Lập cảnh giác cao độ.
Mặt đất chấn động kịch liệt, những vòng huyết quang từ dưới đất trồi lên, nhuộm đỏ xung quanh.Hàn Lập thấy cảnh vật thay đổi, không còn vách đá tinh trụ, mà là một không gian khác.
Đề Hồn cũng khẽ kêu, quỷ vật biến mất.
Không gian này không có phương hướng, không có vật gì, chỉ có một màu máu mịt mờ.
Lam Nhan hốt hoảng chạy đến bên cạnh Hàn Lập.
“Quỷ Linh Tử tinh thông Linh Vực, đạt đến Thiên Nhân cảnh giới, đây có lẽ là không gian Linh Vực của hắn, ‘Quỷ Vực’.” Lam Nhan nhắc nhở.
“Hừ, đúng là đồ ăn cháo đá bát, ta sẽ bắt ngươi khai đao trước.” Tiếng mắng giận dữ vang lên.
Hàn Lập đảo mắt nhìn xung quanh, không tìm thấy Quỷ Linh Tử.
“Cẩn thận…”
Hàn Lập nhíu mày, kéo Lam Nhan sang một bên.
Mặt đất nơi Lam Nhan vừa đứng đột ngột dập dờn, một vòng xoáy màu máu hiện ra, vô số cánh tay Ác Quỷ đẫm máu thò ra, xé gió vồ bắt.
Hàn Lập chém một kiếm, lôi điện vàng nhập vào vòng xoáy, nó lập tức tóe lên huyết quang rồi biến mất.
Trên đỉnh đầu ba người bỗng tối sầm lại, một bóng râm khổng lồ ập xuống.
Hàn Lập ngẩng đầu, thấy một bóng người cao như núi, mặc long bào màu đen, thân hình tráng kiện, khuôn mặt dữ tợn, đầu đội mũ miện rủ châu, chính là tên đã xuất hiện trong Hãm Tiên Vạn Linh Trận.
Gã bưng một cuốn sách đen dày cộp, tay kia cầm bút lông màu son, rõ ràng là một phán quan.
Hàn Lập thấy rõ dưới đế giày quan có những vòng phù văn sáng lên, khắc rõ pháp trận.
“Gã này chẳng lẽ là Vực Linh?” Hàn Lập thầm nghĩ, tránh sang một bên.
Đề Hồn dù đã hiện chân thân, nhưng so với Ác Quỷ phán quan thì vẫn nhỏ bé hơn nhiều.
Nhưng Đề Hồn không hề sợ hãi, ả có sự áp chế trời sinh với Quỷ Đạo, gai xương sau lưng đột ngột sáng lên, đâm thẳng vào đế giày phán quan.
“Không cần…” Hàn Lập biến sắc, kêu lên.
Đã muộn, gai nhọn của Đề Hồn đã chạm vào pháp trận trên đế giày phán quan.
Những vòng huyết sắc quang mang từ đế giày bỗng nhiên nở rộ, hóa thành những bức tường ánh sáng màu máu trấn áp xuống, ép Đề Hồn quỳ xuống.
Hàn Lập vội vàng xông lên cứu viện, nhưng đầu phán quan lại vặn lại một góc quỷ dị, mở cái miệng to như chậu máu.
Lưỡi dài như hồng mãng bắn ra, như mũi tên nhắm thẳng trán Hàn Lập.
Lưỡi dài chưa đến, mùi tanh hôi xộc vào mũi, khiến thần hồn rung động.

☀️ 🌙