Chương 1236 Ai Bảo Hắn Tu Tiên!

🎧 Đang phát: Chương 1236

Tư Hành Thần Quân thừa nhận hồi trẻ thích đánh nhau, ít đọc sách nên nhớ sai lịch sử, toàn lấy dã sử làm chính sử.
Đồng nghiệp sau lưng gọi hắn là Thần Quân “mù chữ”.
Nhưng kệ, Đế Quân khen hắn “tâm không tạp niệm, dũng cảm tiến tới”, chứ người khác làm gì được khen thế, bọn kia ghen ăn tức ở thôi!
“Hỏi gì ta cũng biết hết!” Tư Hành Thần Quân bực dọc.
“Tân Hỏa vương triều là gì?”
“Không biết.”
“Luân Hồi đạo quả hình thức ban đầu có tác dụng gì?”
“Không biết.”
“Trung Thiên Đế Quân cần Luân Hồi đạo quả làm gì?”
“Không biết.” Tư Hành Thần Quân càng nói càng lúng túng, hóa ra chẳng biết gì.
“Trung Thiên Đế Quân ở đâu?”
“Cái này ta biết…Không, ta không bị lừa đâu!”
Lục Dương tiếc hùi hụi, ai mà ngờ được.
Sự xuất hiện của Lục Dương tiếp thêm tự tin cho mọi người, hai bên giao chiến đều là nhân vật truyền thuyết, người ta bảo càng cổ xưa càng mạnh, phe Lục thiếu giáo chủ lại đông người hơn, dĩ nhiên là chiếm ưu thế.
Mộ Bạch Y thì lo lắng, nghe danh đạo quả hình thức ban đầu có thần thông khó lường, Bán Tiên áp chế Độ Kiếp kỳ là chuyện thường, nay thấy đúng là vậy, Lục thiếu giáo chủ dù tài cao nhưng chung quy chỉ là Độ Kiếp kỳ, thắng được Tư Hành Thần Quân không thì khó nói.
Mong là họ có át chủ bài để thắng.
“Tất cả lui lại!”
Mộ Bạch Y hô lớn giữ trật tự, bảo đồ chúng rút lui, giao chiến giữa Độ Kiếp kỳ thì long trời lở đất, ở lại chỉ có đường c·hết.
“Các ngươi muốn c·hết!” Tư Hành Thần Quân giận tím mặt, hai người kia là ai kệ xác, miễn không có Hộ Đạo giả thì không phải đối thủ của hắn!
“Nhược Thủy côn pháp!”
Tư Hành Thần Quân vung côn, xung quanh dần dần nổi sương.
“Ta xem cái côn pháp mềm oặt này làm được gì!” Mạnh Cảnh Chu hăng hái xông lên, thể tu đỉnh phong Độ Kiếp kỳ đủ sức càn quét, chẳng ai dám đánh gần với hắn.
Hai nắm đấm chạm vào trường côn, Mạnh Cảnh Chu biết ngay ý đồ của Tư Hành Thần Quân, côn pháp này bắt chước “nước”, lấy nhu khắc cương hóa giải lực đạo.
Nhưng hóa giải nổi không!
Khí thế của Mạnh Cảnh Chu bỗng đổi, tựa đế vương lâm triều, coi trời bằng vung.
Duy Ngã Độc Tôn Quyền!
Tư Hành Thần Quân lập tức cảm nhận lực đạo tăng vọt, dù dùng côn pháp hóa giải cũng khiến tay hắn run lên.
Quái vật phương nào!
“Ha ha, trình độ này cũng dám xưng Thần Quân?”
“Lão Lục thấy chưa, ta bảo rồi, với loại này không cần khách sáo, đánh cho một trận là khai hết.”
“Tù nhân trong nhà ngục còn mạnh hơn ngươi.”
Tư Hành Thần Quân càng nghe càng giận, như sư tử điên, Lục Dương nhân lúc hắn dồn hết chú ý vào Lão Mạnh, liền dùng Thanh Phong kiếm chỉ xa vào Tư Hành Thần Quân, khiến hắn mất kiểm soát, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, tư thế chuẩn không cần chỉnh.
Mạnh Cảnh Chu chờ đúng cơ hội này, quyền thế bùng nổ, liên tục tung quyền, mỗi quyền đủ sức nổ tung cả trời sao, giáng hết lên mặt Tư Hành Thần Quân, đánh cho hắn biến dạng.
“Không chỉ mù chữ, trình độ chiến đấu cũng kém quá.”
“Mồm mép ghê đấy, mong là khi đánh với cái bóng của mình các ngươi cũng mạnh miệng thế này!”
Tư Hành Thần Quân vừa lùi vừa khóa chặt Mạnh Cảnh Chu, thúc giục Âm Dương đạo quả hình thức ban đầu, lúc giao đấu hắn đã để ý thấy dương khí của đối phương quá mạnh, dù là Thuần Dương Tiên Thể cũng không bằng.
“Nhào vô, ta xem ngươi biến ra cái bóng gì!” Mạnh Cảnh Chu tự tin tràn trề.
Không gian vặn vẹo, cái bóng của Mạnh Cảnh Chu dần ngưng tụ, mặt mũi mềm mại hơn, tóc dài phất phơ, dáng người nổi bật, cử chỉ có ý vị khó tả, ngực căng phồng.
“Sao lại là nữ?!” Tư Hành Thần Quân kinh ngạc nhìn cái bóng.
Rồi hắn nhìn sang Mạnh Cảnh Chu thật: “Thật ra ngươi là nữ?”
“Nói bậy!” Mạnh Cảnh Chu nổi trận lôi đình.
Lục Dương sờ cằm, đại khái hiểu ra, Cửu Trọng Tiên từng bảo có thể cải Thuần Dương thể chất của Lão Mạnh thành thuần âm, chỉ là giới tính cũng phải đổi, nên bị Lão Mạnh từ chối.
Âm Dương đạo quả hình thức ban đầu của Tư Hành Thần Quân tạo ra bản sao hoàn chỉnh, tức là tạo ra được Lão Mạnh thuần âm, ứng nghiệm lời của Cửu Trọng Tiên.
Mạnh Cảnh Chu thấy bản thân thuần âm thì tức điên, không cần cái bóng tìm đến, hắn xông lên đánh nhau luôn.
Hôm nay nhất quyết sống mái!
Tư Hành Thần Quân dời mắt sang Lục Dương: “Đến lượt ngươi!”
Tư Hành Thần Quân giở lại chiêu cũ, thúc giục Âm Dương đạo quả hình thức ban đầu.
Lục Dương không hoảng hốt, dùng một môn nhân quả đại thần thông ít khi dùng: “Điên đảo âm dương.”
Vốn Tư Hành Thần Quân khóa chặt Lục Dương, chuẩn bị tạo ra cái bóng tương phản, thì phát hiện âm dương của đối phương biến đổi, như biến thành người khác, khiến công sức chuẩn bị đổ sông đổ biển.
“Đổi âm dương thì sao, ta xem ngươi đổi được mấy lần!”
Tư Hành Thần Quân lại thúc giục Âm Dương đạo quả, Lục Dương tiếp tục điên đảo âm dương.
Lặp đi lặp lại mấy lần, Tư Hành Thần Quân suýt chửi đổng, cứ giằng co thế này thì đánh đến mai cũng chưa xong.
“Tưởng biết Nhân Quả thần thông thì ta chịu thua chắc!”
Âm Dương đạo quả của hắn còn có cách dùng khác.
Tay trái Tư Hành Thần Quân xuất hiện hỏa diễm đen kịt, tay phải xuất hiện băng tinh lơ lửng, so với Tiên Hỏa Huyền Băng của Cửu Trọng Tiên thì kém xa, nhưng chiêu này đủ sức khiến Độ Kiếp kỳ đối mặt nguy cơ sinh tử!
Lục Dương không sợ chiêu này, đối mặt hỏa diễm vô tận, khẽ rung Thanh Phong kiếm, thi triển kiếm khí trùm lên ngọn lửa, giam cầm chúng.
Băng tinh hóa thành vô số măng đá đâm về phía Lục Dương, ai bị măng đá chạm vào sẽ lập tức đông cứng, trong chiến đấu ngang cấp thì đây là nguy cơ trí mạng!
Lục Dương vung Thanh Phong kiếm, trong vòng ba thước không vật gì đến gần được, phàm là măng đá đến gần đều bị Thanh Phong kiếm chẻ làm đôi.
“Không thể nào, kiếm của ngươi là gì!”
Dù là tiên bảo cũng không thể bỏ qua cái lạnh cực hàn của băng nhũ, trừ phi là tiên kiếm!
Nhưng trên đời này chỉ có hai người luyện được tiên kiếm, là Ứng Thiên Tiên và Ngu Đế Vũ Nghiêu, đều thần bí khó lường, chẳng ai thấy tung tích, Đại Càn vương triều của họ còn chẳng có nổi một thanh tiên kiếm!
Lục Dương cười thâm ý, để Tư Hành Thần Quân tự hiểu.
Tư Hành Thần Quân không rảnh nghĩ nhiều, hắn cảm nhận được mối nguy từ kiếm pháp của Lục Dương, chỉ một sai sót là đầu lìa khỏi cổ.
Kiếm pháp gì mà tinh diệu vô song!
Trì giáo chủ đứng xem từ xa nãy giờ, ngập ngừng hỏi hai người bên cạnh: “Có ai thấy kiếm pháp của Lục thiếu giáo chủ rất giống Bất Hủ kiếm quyết của Lục Dương không, chúng ta từng thấy ở vùng Cực Bắc.”
Mộ Bạch Y và Liễu Trấn nghe vậy thì biến sắc, vội đè Trì giáo chủ xuống đất, bịt miệng hắn lại.
Chỉ có ngươi nhiều chuyện, ai mà không thấy Lục thiếu giáo chủ dùng Bất Hủ kiếm quyết, chuyện này có nghĩa gì ai cũng biết.
Nhưng chuyện này có thể nói ra được sao!
Lục Dương đang đánh nhau vẫn để ý xung quanh, nghe được lời của Trì giáo chủ thì quay lại cười ấm áp.
“Ôi, ta còn định diễn thêm một hồi, Trì giáo chủ sao lại nói toẹt ra thế, làm ta biết phải làm sao đây?”

☀️ 🌙