Đang phát: Chương 1223
Cô gái chỉ tay, cười nói:
– Sao lại có tận hai bình? Bình thường sư phụ sẽ bảo mua hai bình để uống từ từ thôi mà, sao giờ lại khui cả hai? Mà hình như bình nào cũng vơi đi rồi?
Mỹ phụ khựng lại, rồi gắt:
– Chuyện của ta, con hỏi nhiều làm gì? Ta thích uống bao nhiêu thì uống.
Cô gái véo má mỹ phụ, nũng nịu:
– Rốt cuộc có chuyện gì vui vậy sư phụ, kể con nghe với, con tò mò quá.Ai mà giỏi thế, làm sư phụ vui vẻ lên được vậy? Con phải học hỏi mới được, để ngày nào cũng làm sư phụ vui.
Hai người chẳng hề giữ khoảng cách thầy trò, cứ như đôi tỷ muội thân thiết.
Trong lòng mỹ phụ thoáng ấm áp, nhớ lại lời Lý Vân Tiêu vừa nói: “Dù sao trên đời này vẫn còn nhiều người quan tâm đến cô.”, ít nhất đồ đệ này là một người trong số đó.
Nàng tò mò, nhưng vẫn nghiêm mặt, giả bộ giận dỗi:
– Ai bảo sư phụ vui? Cho con tí thể diện là con làm tới luôn hả?
Cô gái cười:
– He he, sư phụ à, mấy nếp nhăn trên mặt bán đứng sư phụ rồi kìa.Mấy lần trước sư phụ cười với con, đuôi mắt toàn nếp nhăn, con biết sư phụ đang gượng cười, gượng vui đó.Còn giờ sư phụ đang nghiêm mặt với con, mà đuôi mắt lại chẳng thấy nếp nhăn nào, nên con biết sư phụ đang thật sự vui vẻ.Như Băng lâu lắm rồi không thấy sư phụ vui như vậy, nên con muốn biết ai giỏi thế, làm sư phụ vui thật lòng.
Mỹ phụ khẽ run, đưa tay vuốt ve gò má, thoáng buồn bã, nhỏ giọng:
– Nếp nhăn hả? Xem ra mình già thật rồi.
Nàng chẳng biết nên vui hay buồn, nhưng đồ đệ quan tâm mình, để ý đến cả những điều nhỏ nhặt như vậy, ít nhất cũng đáng mừng.Có lẽ mình nên bước ra khỏi vỏ ốc, dù là vì bản thân, hay vì những người quan tâm mình, và cả kỳ vọng của đại ca nữa.
Thấy mỹ phụ buồn, cô gái cuống quýt lo lắng, vội vàng xua tay:
– Sư phụ không già chút nào, là tỷ tỷ tốt của Như Băng đó, con lỡ lời thôi.
Mỹ phụ liếc nàng một cái, hừ giọng:
– Lớn rồi mà không biết điều, thôi đi, lại có chuyện gì ấm ức hả?
Cô gái không vừa ý, hờn dỗi:
– Sư phụ nói vậy là sao? Không có chuyện gì thì không được đến tìm sư phụ hả? Đâu phải lúc nào con đến cũng có việc đâu.
Nói rồi cô quay mặt đi, bước đến dưới gốc đào.
Bỗng nàng tò mò ngửi ngửi, nhấc bình rượu mà Lý Vân Tiêu để lại dưới đất lên, định tu một ngụm.
Mỹ phụ định ngăn lại, dù sao đó là bình rượu một chàng trai trẻ vừa uống, hình như không tiện lắm, nhưng đã muộn, cô gái đã ngửa cổ tu ừng ực.
Bình thường nàng uống rượu đều dùng chén ngọc tinh xảo để thưởng thức, chưa từng uống thô lỗ như vậy, nhất thời không quen, sặc một ngụm lớn, rượu tràn cả mặt, mặt đỏ bừng, ho sặc sụa.
– Sư phụ, đây thật sự là đào hoa tửu hả? Sao khác xa đào hoa tửu ở Hồng Nguyệt thành của mình thế?
Cô gái thấy khó uống kinh khủng, chẳng muốn uống thêm ngụm nào nữa.Nàng nhìn nhãn mác trên bình rượu, đúng là đào hoa tửu chính tông của Hồng Nguyệt thành thật, nhất thời hiểu ra, kêu lên:
– Con biết rồi, mình uống là hoa tửu, còn rượu này tên là “Nguyệt Thành chính tông đào hoa tửu”, không phải cùng một loại rượu.Sư phụ, con nói đúng không?
Mỹ phụ nhìn khuôn mặt nhăn nhó của nàng, khẽ cười:
– Đều không đúng, rượu này trước đây gọi là “Nguyệt Thành chính tông đào hoa tửu”, nhưng giờ nó tên là “Túy Vong Sầu”, ít nhất hai bình này là vậy.
– Túy Vong Sầu?
Cô gái ngẩn người, ngẫm nghĩ cái tên này, cúi đầu nhìn bình rượu trong tay, rồi lại đưa lên miệng, uống thêm lần nữa.
Trong lòng mỹ phụ run lên, dịu dàng nói:
– Như Băng, lại lo lắng về chuyện hôn nhân hả?
Cô gái này chính là Khương Như Băng, người mà cả thiên hạ đều đang dõi theo, khiến Hồng Nguyệt thành chật ních những chàng trai trẻ tài giỏi.
Nàng uống một hơi, lần này có kinh nghiệm nên uống trôi chảy hơn nhiều, thở dài một hơi rồi buông bình, cười nói:
– Sư phụ, rượu này…con thật sự cảm thấy có cái vị “vong sầu” đó.
Bỗng mỹ phụ cảm thấy lòng mình tê dại, vội giật lấy bình rượu, dịu dàng nói:
– Là con gái Khương gia, ai có thể tự quyết định chuyện hôn nhân của mình? Đừng nói Khương gia, dù là toàn bộ Thiên Vũ giới, con gái của những thế lực lớn kia, ai mà không phải là quân cờ để giao hảo?
Khương Như Băng rơm rớm nước mắt, buồn bã:
– Là con gái Khương gia, tuy rất vinh quang, nhưng nỗi khổ trong lòng chỉ có mình biết, vậy thì khác gì heo nuôi lớn đợi ngày làm thịt?
Mỹ phụ khẽ nói:
– Đó là vận mệnh của heo, cũng là vận mệnh của chúng ta.Năm xưa ta muốn trốn thoát vận mệnh này, hại người mình yêu chết thảm, ân hận cả đời.Nếu năm đó ta không bướng bỉnh như vậy, mọi chuyện đã khác, Hồng Nguyệt thành cũng không phải chết nhiều người như vậy.
Chuyện năm đó, khiến nàng đau lòng khôn nguôi.
Khương Như Băng vội lau nước mắt:
– Sư phụ xin lỗi, lại để người nhớ chuyện buồn.
Mỹ phụ cười:
– Người phải xin lỗi là sư phụ mới đúng, bao nhiêu năm qua đã khiến con lo lắng rồi.
Khương Như Băng ngẩn người, mừng rỡ:
– Sư phụ người…
Mỹ phụ gật đầu, nghiêm mặt:
– Sau này sư phụ sẽ không chìm đắm trong quá khứ nữa, uống “Túy Vong Sầu”, nên quên cái gì sẽ quên hết.Ta quyết định trở về.
Trên người nàng mơ hồ tỏa ra một luồng uy nghiêm khó tả, khí chất rạng rỡ hẳn lên, có phong thái của một cường giả tuyệt thế.
Khương Như Băng khó tin, mở to mắt:
– Con thật sự tò mò, vị thần thánh phương nào đã đến, mà khiến sư phụ tỉnh ngộ ngay vậy?
Trữ Khả Nguyệt khẽ mỉm cười, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Như Băng:
– Công tử khắp thành, tuấn kiệt thiên hạ đều tụ về đây, có ai lọt vào mắt con không?
Khương Như Băng đỏ mặt, hờn dỗi:
– Toàn là mấy công tử phong lưu, dựa vào thế gia hiển hách, chẳng mấy ai có bản lĩnh thật sự, sao con có thể thích được?
Trữ Khả Nguyệt cười nhẹ, nghiêm túc:
– Như Băng, con cũng đến tuổi kết hôn rồi, không gả đi là ế đó.Làm con gái thế gia tuy rằng bị ràng buộc nhiều, nhưng ít ra vẫn tốt hơn nhiều so với những cô gái bình thường, có thể chọn một người môn đăng hộ đối, an phận giúp chồng dạy con, phu quý thê vinh.Chẳng lẽ những cô gái bình thường kia có thể chọn được vận mệnh của mình sao?
