Đang phát: Chương 1219
Bắp thịt trên mặt hắn cứng đờ, một nhát kiếm thấu lưng, chỉ cách tim gang gang tấc.Khí tức lạnh lẽo từ lưỡi kiếm truyền vào khiến hắn khó chịu tột độ, mặt mày nhăn nhó, thét lên:
– Ta là sư phụ ngươi, dám giết ta sao?
Lý Vân Tiêu kinh hãi, không thể tin vào mắt mình.
– Ta không thích ba hoa.Thanh kiếm này tên Tru Thiên Đãng Ma, ta cũng không rõ vì sao, nhưng hình như khắc chế được lũ ma quỷ các ngươi.Muốn chứng minh trong sạch? Dễ thôi.Lấy viên Đông Hải Nguyệt Minh Châu trên người ngươi ra đây.
Mạc Tiểu Xuyên lạnh giọng.
Lý Vân Tiêu khẽ giật mình, trong mắt thoáng hiện vẻ sợ hãi.Hắn không muốn lấy viên ngọc kia ra chút nào, nhưng một ý nghĩ thôi thúc hắn làm theo.Bàn tay vừa lật, viên ngọc đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
Ánh sáng từ viên ngọc tỏa ra, mỗi lúc một mạnh mẽ.Mặt Lý Vân Tiêu đầy vẻ kinh sợ và phẫn nộ, gào thét muốn ném nó đi, nhưng tay hắn dường như không còn nghe theo sự điều khiển.
“Ầm!”
Mạc Tiểu Xuyên rút kiếm, vung vài đường, thân kiếm đánh mạnh lên vai Lý Vân Tiêu, một luồng khí tức chấn động, ép ma khí xuống.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu dần hồi phục, lộ vẻ kinh hãi lẫn nghiêm trọng.Hắn trầm giọng:
– Không ngờ tên ma đầu kia lại mạnh đến vậy.Tuy đều là ma khí, nhưng có sự khác biệt lớn.Ma Chủ hơn hẳn Ma nô thường ở cả đẳng cấp sức mạnh lẫn độ tinh khiết của ma khí.Lần này ta sơ ý rồi.
Mạc Tiểu Xuyên thu kiếm, thở phào:
– May mà Đông Hải Nguyệt Minh Châu và kiếm của ta còn khắc chế được hắn.Ta nghĩ ngươi nên mang theo Vân Thường cô nương bên mình, Cửu Dương thần thể của nàng quả thực vô song.
Lý Vân Tiêu cau mày:
– Cửu Dương thần thể diệu dụng vô cùng, ngày nàng đại thành, sẽ giúp ích nhiều trong việc hàng ma phục yêu.Tình hình hiện tại của ta xem ra phải nhanh chóng tìm đủ hai mươi tư viên Đông Hải Nguyệt Minh Châu mới được.Huyết Thần Tử đã kinh sợ tháo chạy, chúng ta mau rời khỏi đây.
Mạc Tiểu Xuyên và Hác Liên Thiếu Hoàng vào Giới Thần Bi.Lý Vân Tiêu hóa thành một đạo hào quang, nhanh chóng trở lại nơi truyền tống.
Nơi này vì sự cố vừa rồi mà người phụ trách bị Lý Vân Tiêu đánh trọng thương, công tác truyền tống bị đình trệ.Đến khi Lý Vân Tiêu trở lại, mọi người mới giật mình.
Hơn trăm người ở trạm truyền tống, vốn ồn ào náo nhiệt, oán thán không ngừng, bỗng chốc im phăng phắc, ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng.
Không ít người còn cố rướn cổ lên xem Huyết Thần Tử có theo về không.Kết quả khiến đáy lòng mọi người lạnh toát, lạnh đến tận xương tủy.
Hai người đi quyết đấu, giờ chỉ Lý Vân Tiêu trở về, chuyện này có nghĩa gì? Ngay cả kẻ ngốc cũng hiểu, nhưng ở đây chẳng ai ngốc cả, nên họ không dám nghĩ, không dám tin.
Đường đường Lục Tinh Vũ Đế, đấu với thiếu niên này một trận mà đi không trở lại? Chuyện gì đã xảy ra?
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng đáp xuống, bước về phía Truyền Tống Đại Trận.
“Rầm!”
Mọi người vội vã dạt ra, nhường một lối đi rộng hơn mười mét, không ai dám cản đường hắn, thậm chí đến gần cũng không dám.
Mấy tên đệ tử Huyết Thần cung còn lảo đảo lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy như cầy sấy.
– Hồng Nguyệt thành.
Lý Vân Tiêu bước vào trận truyền tống, nhẹ nhàng nhả ra ba chữ.
Mọi người chấn động, ngơ ngác nhìn nhau, thầm nghĩ: “Hóa ra hắn muốn đến Hồng Nguyệt thành.Chẳng lẽ hắn là người của Hồng Nguyệt thành? ” Nghĩ đến đây, họ càng thấy hợp lý.Chỉ có người Hồng Nguyệt thành mới có thể ngông cuồng, thực lực mạnh mẽ đến vậy.
– Vâng, lập tức.
Vài tên đệ tử Huyết Thần cung vội vàng chất đầy nguyên thạch vào trận, chỉ mong tống khứ tên sát tinh này càng nhanh càng tốt.
Chốc lát sau, Lý Vân Tiêu xuất hiện trên một quảng trường rộng lớn, điểm đến của Hồng Nguyệt thành.Ở đây cũng có những người như hắn, đến từ khắp nơi trong Thiên Vũ giới.
Lý Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt thoáng vẻ hồi tưởng, khẽ thở dài:
– Bao nhiêu năm rồi…Hồng Nguyệt thành, ta lại đến.
– Đến rồi thì làm thẻ thân phận đi, đừng ngốc nghếch đứng đó cản đường!
Một giọng nói quát lớn về phía hắn, còn dùng cả sóng âm, rót thẳng vào tai Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu quay đầu, thấy không xa có một hàng dài người đang làm thẻ thân phận tạm thời.Kẻ vừa quát mặc trang phục chỉnh tề, trên vai áo có in hình trăng lưỡi liềm đỏ, biểu tượng của Hồng Nguyệt thành.
Hồng Nguyệt thành là một siêu cấp thế lực, một đại thành rộng lớn không dưới ngàn dặm, dân số thường trực trên mấy triệu, gấp hơn mười lần Tống Nguyệt Dương thành.Nơi đây không chỉ là trung tâm quyền lực mà còn là trung tâm thương mại của Đông vực.Để tiện quản lý, mọi người ra vào đều phải làm thẻ thân phận, có thể là dài hạn hoặc tạm thời.
Chỉ riêng việc thu phí làm thẻ thân phận đã chiếm ba mươi phần trăm tổng thu nhập hàng năm của Hồng Nguyệt thành, một món hời béo bở.Ai cũng giận mà không dám nói gì, lâu dần thành quen.
Lý Vân Tiêu hơi nhíu mày, trong mắt lóe lên tia huyết quang.Lần trước đến Hồng Nguyệt thành, hắn đã giết không biết bao nhiêu kẻ mặc trang phục này.Gặp hắn là chúng bỏ chạy.Giờ vật đổi sao dời, hắn không còn là Cổ Phi Dương năm xưa.
– Ngươi điếc à?
Người kia tức giận:
– Không muốn làm thẻ thì cút ngay, từ đâu đến thì về đó đi!
Lý Vân Tiêu ngoan ngoãn đi về phía hàng người kia.Hắn đến Hồng Nguyệt thành không phải để gây sự.Hơn nữa, nếu thân phận bại lộ, kẻ muốn giết hắn nhất có lẽ chính là Hồng Nguyệt thành.
– Xí, mặt còn búng ra sữa, trông như dân quê mới lên tỉnh.
Người kia cười nhạo, quay sang đồng bọn:
– Chắc lại là lũ ngu ngốc đến vì Nhị tiểu thư thôi.Không biết soi gương xem mình thế nào.
Đồng bọn kia cười lớn:
– Ha ha, đừng nói thế, ta thấy thằng nhóc kia cũng coi như đẹp trai đấy.Biết đâu lại lọt mắt Nhị tiểu thư thì sao.
