Đang phát: Chương 1216
– Đây chắc chắn là bảo vật!
Lục Thiếu Du còn hơi lưỡng lự, nhưng vẫn muốn xem xét kỹ hơn, phải thật cẩn thận lựa chọn mới được.
– Lục Thiếu Du, tốt nhất ngươi nhanh lên đi, không còn nhiều thời gian đâu, ngươi chọn xong chưa!
Thấy Lục Thiếu Du còn do dự, Đồng Quy Tinh lên tiếng thúc giục, hắn thấy Lục Thiếu Du cầm một vũ kỹ địa cấp, hình như muốn khích cho tên kia lấy nó.
– Không cần gấp, ta tự nhiên sẽ chọn nhanh thôi!
Lục Thiếu Du không để ý đến Đồng Quy Tinh, nghiến răng ném vũ kỹ địa cấp sang một bên, tiếp tục chọn lựa.
Thấy chưởng môn ném đi vũ kỹ địa cấp, Linh Võ song quái, Tả Thiên Khung siết chặt nắm tay, còn hồi hộp hơn cả chính họ chọn lựa.
Một lát sau, khi sắc mặt nhóm người Đồng Quy Tinh đã khó coi, Lục Thiếu Du nhặt lên một vật, đó là một chiếc hộp rất bình thường, thô kệch, nhưng lại thu hút hắn.
Lục Thiếu Du mở hộp ra, bên trong là một chiếc chìa khóa, rất giống ba chiếc chìa khóa hắn từng lấy được, vật liệu y hệt.
Nhìn chăm chú vào chiếc chìa khóa, Lục Thiếu Du đột nhiên cảm thấy có điều gì đó, trước ánh mắt khó hiểu của mọi người, hắn cất nó vào trong trữ vật giới chỉ.
Không lấy vũ kỹ địa cấp, lại chọn một chiếc chìa khóa vô dụng, Lữ Chính Cường và Lư Khâu Mỹ Vi liếc nhìn nhau khó hiểu.
Thấy Lục Thiếu Du cất chìa khóa, nhóm người Đồng Quy Tinh cười thầm, trong lòng họ cho đó là một thứ vô dụng, chẳng ảnh hưởng gì.
Nhưng Lục Thiếu Du lại nghĩ khác, mơ hồ cảm thấy nhất định phải lấy chiếc chìa khóa này, tựa như có một tiếng gọi từ sâu thẳm thôi thúc hắn làm vậy, hắn tin vào trực giác của mình, nên nghiến răng cất nó đi.
Đã quyết định xong, Lục Thiếu Du không để ý đến suy nghĩ của người khác, thấy vẻ mặt của họ, chỉ khẽ cười không nói, vẫn tiếp tục tìm kiếm, mỗi khi hắn mở một hộp gấm ra, ánh mắt của người bốn đại sơn môn lại trừng hắn.
Một lúc sau, Lục Thiếu Du cầm lên một hộp ngọc trắng, trong hộp là một thanh trường đao màu xanh, vừa mở ra một luồng khí tức nặng nề, sắc bén lan tỏa, nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất, như thể nó không có gì đặc biệt.
Sau một thoáng do dự, Lục Thiếu Du thu đao vào trữ vật giới chỉ, trực giác mách bảo hắn thanh đao này không tầm thường.
Ngay sau đó, hắn tìm kiếm một lúc, cầm lên một hộp gấm, một luồng khí tức lan tỏa, đó là một ngọc giản, vừa nhìn thấy tim hắn lập tức đập loạn, bởi vì khí tức này rất giống Chu Tước quyết và Huyền Vũ quyết, chính là một trong Tứ Thần quyết.
Gần như không do dự, Lục Thiếu Du liền thu nó vào trong giới chỉ, nếu có thêm thứ này thì còn hơn cả vũ kỹ địa cấp cao giai, đây mới là thứ đáng sợ, là thứ có thể gặp mà không thể cầu.
Thấy Lục Thiếu Du đã chọn xong, trong đó có hai món đồ không biết để làm gì, mọi người lộ vẻ khinh thường, thầm chê hắn phí phạm, bỏ lỡ cơ hội tốt.
– Tốt lắm, đã chọn xong ba bảo vật, Lục Thiếu Du, hiện tại ngươi không còn yêu cầu gì chứ!
Gia Cát Tây Phong hỏi.
– Không còn gì, các vị hãy chia thành năm phần đi, để tránh có người đổi ý, nhưng đừng quên sau khi chia năm phần, Phi Linh môn vẫn có quyền chọn phần tốt nhất.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói, không cần biết người khác nghĩ gì, hắn hiểu rõ giá trị ba bảo vật của mình, chỉ riêng một trong Tứ Thần quyết thôi cũng đã vô cùng trọng yếu.
– Hừ!
Nghe hắn nói vậy, mọi người hừ lạnh, nhưng không thể phản đối, bởi vì đã thỏa thuận trước.
– Ha ha, bắt đầu phân chia đi!
Vân Tiếu Thiên đã sốt ruột, bởi vì còn có một phần của Vân Dương tông.
Lục Thiếu Du cảm thấy đau lòng, hắn tính toán thế nào cũng không qua được nhạc phụ này, mình được hai phần, lại bị Vân Tiếu Thiên âm thầm lấy mất một phần, với tính cách keo kiệt của hắn, thật muốn chết!
Vân Tiếu Thiên dường như nhìn thấu suy nghĩ của Lục Thiếu Du, truyền âm:
– Tiểu tử, ngươi đau lòng cái gì, nếu không phải dọc đường ta bảo vệ người của Phi Linh môn, thương vong đã lớn hơn nhiều, nếu không có ta, chỉ sợ hai phần của ngươi cũng không lấy được dễ dàng như vậy, hơn nữa chúng ta đã sớm liên minh, ta không chiếm tiện nghi của ngươi!
Nghe Vân Tiếu Thiên nói vậy, Lục Thiếu Du chỉ biết cười khổ, lần này thiệt thòi thật không nhỏ.
Lúc này, mọi người đã vội vàng tham gia phân chia bảo vật, không ai dám giấu giếm, nếu bị phát hiện thì đây không còn là chuyện cá nhân, mà ảnh hưởng đến thanh danh của cả sơn môn, đôi khi thanh danh còn quan trọng hơn cả sinh mạng, âm thầm thì không ai nói gì, nhưng công khai thì không ai dám làm, vì đây là quy tắc ngầm.
– Là vũ kỹ huyền cấp, thật nhiều huyền cấp!
– Còn có linh kỹ huyền cấp và đan dược thất phẩm!
– Chia đều đi, chia thành năm phần, sẽ có dư ra!
Mấy trăm người cùng ra tay, hơn nửa canh giờ sau đã phân chia xong, trong thạch thất xuất hiện năm đống bảo vật lớn.
Đồ vật cực kỳ nhiều, xếp thành năm đống như năm ngọn núi nhỏ, nhìn thấy mà ai cũng nóng lòng, nếu mang về sơn môn, thực lực cả môn phái sẽ tăng lên rất nhiều, các đại sơn môn đều có thể mở rộng thêm.
Số bảo vật này đối với bốn đại sơn môn đều rất quan trọng, dù lần này các sơn môn đều bị tổn thất, trưởng lão cũng chết không ít.
Tuy bốn đại sơn môn đã trải qua vạn năm tích lũy, nội tình rất dày, nhưng mỗi sơn môn tính cả đệ tử ngoại môn, đã có trên trăm vạn người, thậm chí mấy trăm vạn, hàng ngàn vạn, dù là đệ tử nội môn cũng đã mấy vạn, hoặc hơn mười vạn, tiêu hao lớn đến mức nào có thể tưởng tượng được.
Gia đình lớn, sự nghiệp lớn, thế lực khổng lồ, tiêu hao cũng rất lớn, tất cả những điều này chỉ có người nắm quyền mới biết, ai cũng có nỗi khó khăn riêng.
Nhìn thấy bảo vật, các chưởng môn đều lộ vẻ tươi cười, rõ ràng đây là cơ hội để tăng cường thực lực và mở rộng thế lực.
– Các vị, nếu đã phân chia xong, hãy để Phi Linh môn chọn trước đi!
Lục Thiếu Du không khách khí nói.
Tâm trạng mọi người đang rất tốt, nghe Lục Thiếu Du nói vậy, sắc mặt nhất thời trở nên khó coi, thậm chí có người hận không thể giết tên hỗn đản đáng ghét kia cho xong, nhưng điều kiện là do họ đã đồng ý, bây giờ nghe Lục Thiếu Du nói vậy, tuy không cam lòng nhưng không còn cách nào khác, chỉ đành oán hận trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du.
– Mau chọn đi, đừng dây dưa kéo dài!
Đồng Quy Tinh tức giận nói, trong lòng vô cùng khó chịu, đường đường là giáo chủ Hắc Sát giáo mà gần đây bị tiểu tử này làm cho tức tối không ít, bây giờ nhìn thấy hắn là bực mình.
– Hắc hắc!
Lục Thiếu Du cười nhạt, nhưng ánh mắt lại mang vẻ buồn khổ nhìn mọi người, thầm nghĩ, các ngươi đau lòng cái gì chứ, hai phần của lão tử còn phải chia cho người khác một nửa, nỗi khổ của hắn ai thấu?
– Ta lấy phần này!
