Đang phát: Chương 1212
“Dám ức hiếp huynh đệ ta? Đúng là ăn gan hùm mật gấu, coi bọn ta là bù nhìn chắc? Hay cảm thấy bọn ta không đủ tư cách, giờ thì nếm mùi đi!”
Khỉ, Bằng Vạn Dặm, Tiêu Dao gầm rú, ra tay không chút lưu tình, điên cuồng lao lên phía trước.
Thập Nhị Dực Ngân Long rên xiết, muốn gào thét, hắn cùng Cửu Đầu Điểu mình đầy thương tích, sắp bị tàn sát, ai ngờ đám người kia còn trợn mắt, lớn tiếng kêu bị ức hiếp.
Rốt cuộc ai ức hiếp ai? Hắn muốn chửi ầm lên, nào chỉ một vị huynh đệ kết nghĩa chết thảm, bị Tào Đức oanh thành tro bụi, đến cả thi thể cũng chẳng còn nguyên vẹn, bị diệu thuật cường đại của Tào Đức đánh nát thành muôn mảnh, máu thịt văng tung tóe khắp nơi.
Kẻ còn sống cũng chẳng khá hơn, Thập Nhị Dực Ngân Long máu me đầm đìa, xương cốt như muốn gãy lìa.
Còn đại ca kết nghĩa của hắn – Cửu Đầu Điểu, thê thảm hơn ai hết, bị Tào Đức một hơi thổi bay sáu cái đầu, cuối cùng thân thể cũng bị chém thành hai đoạn.
Tào Đức hung tàn kia còn xé sống một cái đùi và nửa thân người của Cửu Đầu Điểu, lúc này đang xách trên tay, coi như gậy chống một chân, quả thực thảm không nỡ nhìn.
“Ầm!”
Thập Nhị Dực Ngân Long rên rỉ, bị côn ô kim của Khỉ nện thẳng vào lưng, một đòn chắc nịch, quá sức nặng nề, lập tức khiến hắn hộc máu, bay tứ tung ra ngoài.
Có thể thấy rõ, một bên cánh phủ đầy vảy bạc của hắn nổ tung, lưng cũng be bét máu tươi.
Nếu không phải thời khắc then chốt dùng cánh che chắn, e rằng xương sống đã bị đánh gãy, mất hết sức chiến đấu, rồi bị trấn sát tại chỗ.
“A…” Thập Nhị Dực Thiên Chi Sứ Giả – Ngân Long, mặt mày dính đầy máu, không ngừng gào thét, liều chết phản kháng, miệng mũi đều rỉ máu.
Hắn vô cùng không cam tâm, lần này bày ván cục phục kích Tào Đức, nhưng lại không thể hạ được tên ca táo bạo kia, còn tự mình chui đầu vào rọ.
Nhất là lúc này, hắn cảm thấy mình là con mồi đáng thương nhất, bị mấy tên đầu sỏ chặn đường, vô tình săn giết, biến thành kẻ bị hại.
Đương nhiên, đó chỉ là oán niệm của hắn, Khỉ, Bằng Vạn Dặm tuyệt đối không nghĩ vậy, lập trường khác nhau, quan điểm tất nhiên trái ngược.
Trong mắt Lục Nhĩ Mi Hầu, Cửu Đầu Điểu, Thập Nhị Dực Ngân Long, Huyền Vũ, Bạch Ô Nha, Thiên Huyết Đằng chết chưa hết tội, quá mức ghê tởm, dám giở trò âm hiểm, bày ván cục phục sát.
Nếu không phải Sở Phong định lực hơn người, không mắc bẫy đến liên doanh, thì đã bị chôn vùi, mà còn chết vô cùng thê thảm.
Nghĩ mà xem, bậc Thánh Giả đệ nhất – Côn Long, với Lục Kim Đao trong tay, sinh vật cấp Kim Thân làm sao cản nổi? Tào Đức chắc chắn bị chém giết tươi sống.
Còn Kim Liệt thì khỏi phải nói, thân là Thần cấp cường giả đệ tam, bách chiến bách thắng, một khi đến bên ngoài liên doanh, chắc chắn không kiêng dè gì, tuyệt đối ra tay trấn sát Tào Đức.
“Tránh ra, để ta!”
Lúc này, Khỉ, Bằng Vạn Dặm, Di Thanh, Tiêu Dao tranh nhau đoạt lấy, đều muốn dẫn đầu xử lý Thập Nhị Dực Ngân Long.
Điều này khiến Ngân Long vô cùng bi thảm, bị mấy người cùng nhắm tới thì còn gì tốt đẹp, liên tiếp trúng trọng kích, vảy bạc trên người nổ tung, rụng đầy đất.
Ông!
Khỉ vung gậy nện xuống, quất vào đầu Ngân Long, lập tức tia lửa tóe văng, khiến sừng trên đầu hắn rung động, rồi răng rắc một tiếng, gãy mất một đoạn.
Thập Nhị Dực Ngân Long đau đớn khôn tả, lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm, suýt ngất xỉu tại chỗ.
“Đến lượt ta!” Bằng Vạn Dặm rít dài, sau khi dưỡng thương, lông vũ màu vàng lại mọc ra một phần, trên thân không còn trơ trụi, lúc này giương cánh lao xuống, cánh đại bàng vàng rực chém tới, như thần kiếm hoàng kim xẹt qua!
Phốc!
Lưng Thập Nhị Dực Ngân Long tóe máu, bị xé toạc một vết thương đáng sợ, sâu đến tận xương, khiến hắn muốn gào thét, nhục thân co giật kịch liệt.
Hơn nữa, móng vuốt sắc bén trực tiếp xé đi một mảng lớn huyết nhục trên người hắn, đẫm máu, cảnh tượng kinh hoàng.
…
Lúc này, Sở Phong đã bị gạt ra khỏi chiến trường, không cần hắn động thủ, mấy tên ma đầu kia tới, tranh nhau hạ tử thủ, đẩy hắn sang một bên.
Hiện tại Sở Phong đang nghiên cứu Cửu Đầu Điểu trong tay, suy nghĩ làm sao đánh nổ ba cái đầu còn lại của hắn, triệt để tiêu diệt hắn.
“Ngao…”
Giữa sân, Thập Nhị Dực Đấu Chiến Thiên Sứ – Ngân Long, thực sự quá thảm, bị đánh đến lúc hóa ra bản thể, lúc lại biến thành người, nhưng dù trốn tránh hay biến hóa thế nào, bị đám người kia vây lên sau đều không có kết cục tốt.
Không phải hắn không đủ mạnh, mà là đám người vây công hắn quá lợi hại.
So sánh mà nói, Thập Nhị Dực Ngân Long mạnh hơn Huyền Vũ, Bạch Ô Nha, Thiên Huyết Đằng một mảng lớn, là nhân vật có thể sánh ngang Cửu Đầu Điểu.
Nhưng hiện tại bị vây đánh, mặc hắn thần thông quảng đại cũng vô dụng, bị đám người cấp Khỉ liên thủ săn giết, nhất định kết thúc thê thảm.
“A!”
Hắn lại kêu thảm, vảy rồng trên thân nhuốm máu tróc ra, máu chảy ồ ạt.
Lần này, đến lượt Di Thanh cướp được vị trí chủ công, thậm chí còn bá đạo hơn cả huynh trưởng, trong tay côn ô kim tung hoành trên dưới, như tia chớp đen đan xen, thế đại lực trầm, quá cương mãnh liệt bá khí.
Liên tiếp mấy côn đều quất vào lưng Ngân Long, có thể thấy rõ, mười hai cánh của Ngân Long liên tiếp nổ tung, long huyết vẩy ra, lân phiến rụng đầy trời.
Chỉ trong chớp mắt, Di Thanh đã xử lý chín chiếc cánh của Thập Nhị Dực Ngân Long, thêm vào hai cái bị huynh trưởng cô đánh nổ trước đó, hiện tại chỉ còn lại một long dực!
Vô số người chấn động, còn Ngân Long thì tru lên, phía sau huyết hồng, độc sí vỗ giữa, hắn mất thăng bằng, giận dữ phản công, đầu rồng dữ tợn.
Nhiều người giật mình, khó có thể tưởng tượng Di Thanh lại mạnh đến vậy, còn lợi hại hơn cả huynh trưởng Khỉ!
Phải biết, nàng trông tương đối xinh đẹp, toàn thân áo trắng thoát tục, tóc dài óng ánh mềm mại, mắt to thuần khiết hoàn mỹ, cả người rất linh hoạt kỳ ảo, có một cỗ tiên khí, có thể xưng tuyệt thế mỹ nhân.
Nhưng một khi động thủ, lại khiến Khỉ cũng phải lui tránh, nhường đường cho muội muội, để nàng trở thành tay chủ công, quá cường thế và dũng mãnh.
Bất quá, động tác của nàng cũng rất ưu mỹ, dù ra tay bá đạo, vẫn có một loại vận vị không minh, tóc dài phất phới, tay áo tung bay, mang theo vận vị siêu phàm thoát tục.
Chỉ là, Ngân Long không rảnh ngắm nhìn, chỉ trong khoảnh khắc, hắn đơn giản như đi tới địa ngục, bị côn ô kim đánh đến xương cốt đứt gãy, nhục thân như muốn hỏng mất.
Coong!
Tia lửa tóe văng giữa, đầu hắn chịu một kích, răng rắc một tiếng, cái sừng rồng hoàn hảo cuối cùng cũng đứt gãy.
“Ngao…” Hắn phát ra tiếng tru như dã thú.
Sau đó, một khắc sau tiếng kêu của hắn lại im bặt, bởi vì cái đuôi truyền đến đau nhức kịch liệt, Di Thanh trong tay đại côn không ngừng đánh xuống, sinh sinh nện đứt đuôi rồng bạc của hắn, lìa khỏi thân thể, máu nhuốm đỏ trường không.
Di Thanh muốn đồ long!
Thập Nhị Dực Ngân Long muốn chạy trốn cũng không thể, vừa xông lên bầu trời, liền bị Kim Sí Đại Bằng lượn vòng nhào tới, móng vuốt lớn dùng sức nhấn xuống phía dưới.
Trên bầu trời, rơi xuống một trận mưa long huyết!
Thập Nhị Dực Ngân Long rơi xuống mặt đất, lại gặp phải quyền ấn của Tiêu Dao Đạo gia, một phen oanh kích, hắn liên tiếp nôn mười ba ngụm máu, ngũ tạng đều rạn nứt, tự thân lung lay sắp đổ.
Trong Kim Thân liên doanh, tất cả mọi người hít một hơi lãnh khí, tiểu tổ hợp Cửu Đầu Điểu, Thập Nhị Dực Ngân Long hôm nay triệt để xong đời.
Mà xử lý bọn hắn chính là một tiểu tổ hợp khác, Khỉ mấy người đánh cho Cửu Đầu Điểu và mấy huynh đệ kết nghĩa tàn phế, muốn triệt để diệt sạch sẽ.
Trên mặt đất, Bạch Ô Nha kỳ thật còn chưa chết hẳn, bị Sở Phong đánh nổ nửa thân thể, ngã trong vũng máu, hiện tại kinh dị, muốn lặng lẽ đào tẩu.
Kết quả, hắn bị Khỉ trông thấy, thi triển Pháp Tướng Thiên Địa thần thông, nhảy lên một cái, phịch một tiếng, một cước đạp cho chết, huyết dịch tràn ra một mảng lớn!
“Thật không hổ là Thập Nhị Dực Ngân Long, da dày thịt béo, vậy mà cứng cỏi đến bây giờ!” Bằng Vạn Dặm kêu lên.
Mấy người khác nghe vậy, đều cười lạnh, cùng nhau lao lên phía trước đánh giết.
Đáng tiếc Thập Nhị Dực Ngân Long đến cuối cùng không giãy dụa được mấy lần đã bị Khỉ mấy người đánh nổ, sừng rồng, xương rồng đều nhuộm máu, bay tung tóe ra.
“Chín đầu ngươi cũng đi chết đi cho ta!”
Khỉ, Bằng Vạn Dặm, Di Thanh, Tiêu Dao lao tới, muốn xử lý Cửu Đầu Điểu.
Sở Phong tự nhiên là tương đối phối hợp, vui một mình không bằng vui chung, đem chỉ còn lại có nửa thân thể hắn ném xuống đất, để mấy người cùng nhau hạ tử thủ.
Bởi vì, bản mệnh thần thông của Cửu Đầu Điểu rất cổ quái, ba cái đầu sau cùng phát sáng, che chở bộ ngực trở lên, từ đầu đến cuối khó mà bị đánh hạ, cho nên một mực còn sống.
Hiện tại, mấy Hỗn Thế Tiểu Ma Vương đều đến đây, cùng nhau hành hung!
Bọn họ cũng không nghiên cứu, dùng bí thuật gì để phá giải màn sáng hộ thể của đối phương, đơn giản và trực tiếp, tương đối thô bạo, đi lên liền xuống ngoan thủ.
Tỷ như, hiện trường có hai côn ô kim bốc lên, Di Thiên và Di Thanh có thể kình luân động xuống tới, không ngừng đập xuống tại chỗ của Cửu Đầu Điểu.
Tỷ như Kim Sí Đại Bằng rít dài, kim quang ngập trời mãnh liệt, hắn hóa thành lưỡi dao hoàng kim, từ trên không trung lao xuống, chém thẳng Cửu Đầu Điểu.
Ngoài ra, nắm đấm của Tiêu Dao như Cửu Thiên Thần Lôi, bộc phát ánh sáng chói mắt, không ngừng đánh vào trên thân Cửu Đầu Điểu.
Bọn họ tất cả đều hạ tử thủ, không lưu tình chút nào, chủ yếu là ác cảm với Cửu Đầu Điểu tràn đầy, quá không ưa hắn.
Trước đây không lâu, Xích Lăng Không bị người đánh cho tàn phế bên ngoài Kim Thân liên doanh, mà lần này nếu để Tào Đức xảy ra chuyện, Khỉ mấy người còn mặt mũi nào đối mặt?
Bọn họ không cần nghĩ, nếu Cửu Đầu Điểu thực sự bày ván cục thành công, mưu hại Tào Đức xong, chắc chắn sẽ để bọn họ mấy người gánh tội thay.
Nếu để người hiểu lầm, Lục Nhĩ Mi Hầu tộc, Đạo tộc, Bằng tộc vì tranh đoạt Dung Đạo Thảo, ra tay độc ác với người một nhà, nuốt trọn danh ngạch của hắn, thì thanh danh sẽ triệt để hỏng bét.
Cho nên, Khỉ, Bằng Vạn Dặm trong lòng giận dữ, hận không thể lập tức làm chết Cửu Đầu Điểu, cảm thấy người này quá âm hiểm.
“Ngươi cái đồ âm người, muốn giết huynh đệ ta, chắc chắn còn muốn đổ bô ỉa lên đầu chúng ta, hôm nay ngươi chết đi cho ta!”
Khỉ bọn họ kêu, nổi giận đùng đùng, không ngừng nện như điên.
Lúc này, Sở Phong cũng đang ra tay độc ác, mang theo Lang Nha bổng trong này đánh giết không ngừng.
Cửu Đầu Điểu kinh sợ công tâm, vì bóp chết Tào Đức, hắn chuẩn bị và ấp ủ tỉ mỉ, nhưng kết quả lại là một kết quả như vậy, mấy huynh đệ kết nghĩa của hắn đều đã chết!
Hơn nữa, những người kia chết vô cùng thê thảm, chết không toàn thây.
Hiện tại đến lượt hắn, đang bị người hành hung, ngoại trừ bộ ngực trở lên, những chỗ khác đều không thấy, bị oanh sạch sẽ.
Mà hắn bây giờ lại vô lực phản kích, chỉ có thể mượn nhờ thiên phú thần thông bảo trụ đầu lâu, chờ người đến cứu mạng.
Phốc!
Cửu Đầu Điểu kêu thảm, một cái đầu như hoa sen máu nở rộ, bị Tào Đức và Di Thanh bọn họ rất thô ráp trực tiếp đánh nổ!
“A…”
Hắn lại một lần rú thảm, một cái đầu khác cũng gần như cùng lúc chia năm xẻ bảy, như dưa hấu chín muồi bị gõ nát, linh hồn hắn vãi cả ra ngoài.
