Chương 121 Liễm tức pháp.

🎧 Đang phát: Chương 121

Một thiếu niên gầy gò với khuôn mặt vàng vọt đang ngồi khoanh chân, nhíu mày suy tư ở hành lang, thu hút sự chú ý của mọi người.
Những người đi ngang qua đều ngạc nhiên nhìn Trần Mộ.Nơi này thường có các chế tác sư và tạp tu lui tới.Họ là những người có sức mạnh to lớn và địa vị cao trong xã hội.Sự xuất hiện của một người có vẻ ngoài “phóng túng” như Trần Mộ khiến họ không khỏi nhìn anh bằng ánh mắt kỳ lạ.
Trần Mộ không để ý đến những ánh mắt soi mói đó.Trước đây, khi còn là một tên ăn xin ở Đông Vệ học phủ, anh đã quá quen với những ánh mắt như vậy.Hơn nữa, anh không có thời gian để ý đến những cái nhìn đó.Anh đang cố gắng nhớ lại điều gì đã khơi gợi linh cảm của mình.
Anh biết rằng cơ hội nắm bắt được khoảnh khắc xuất hiện linh quang là rất hiếm hoi, càng để lâu thì càng khó nắm bắt lại.Vì vậy, anh ngồi im bất động, kiên trì suy nghĩ.Nếu không nghĩ ra, anh sẽ không nhúc nhích.
“Lúc đó mình đã nhìn thấy cái gì khiến cho mình có cảm giác này?”
Trần Mộ cẩn thận nhớ lại từng chi tiết.
Anh nhớ lại thời điểm Mark Witt sử dụng “Triền Toàn Cức”, năng lượng co duỗi một cách nhịp nhàng, tạo cảm giác như đang hô hấp.
“Hô hấp! Đúng rồi, chính là nó!” Trong giây lát, anh đã hiểu ra điều gì đã thu hút sự chú ý của mình.
Nhưng tại sao điều này lại khiến anh chú ý đến như vậy?
Trong đầu anh không ngừng hiện lại hình ảnh năng lượng “Triền Toàn Cức” co duỗi nhịp nhàng.
“Khoan đã! Nhịp nhàng…Co duỗi…”
Điều này ám chỉ điều gì? Đột nhiên, từ sâu thẳm trong lòng, anh nghĩ đến một điều khiến anh dao động.
Mắt Trần Mộ sáng lên.Anh biết mình đã nhớ ra điều gì.Đó là Liễm Tức pháp.
Chính là Liễm Tức pháp mà anh đã luyện mãi nhưng không có chút tiến bộ nào.Bây giờ anh đã hiểu ra rồi, kết cấu xoắn ốc của năng lượng “Triền Toàn Cức” chính là kết cấu mà anh đã vắt óc suy nghĩ bấy lâu nay mà không tìm ra.Kết cấu xoắn ốc vừa có thể xoay tròn, vừa có thể bao gồm cả dao động xuyên thấu.
Trước đây, anh luyện Liễm Tức pháp bị vướng mắc ở điểm này, không tìm được mô hình kết cấu thích hợp nên không thể tiến bộ được.
Phát hiện này khiến anh vô cùng mừng rỡ.Anh nhanh chóng đứng dậy trở về phòng, muốn cẩn thận thử nghiệm xem liệu điều này có khả năng thành công hay không.
Hai giờ sáng.Trần Mộ ngồi trước bàn với một đống bản vẽ.Anh chăm chú phân tích kết cấu xoắn ốc và nhận thấy nó rất gần với kết cấu của dòng chảy cảm giác hình thoi của mình.Chỉ cần một chút cải biến nữa thôi.Sau một hồi suy nghĩ, anh kết luận rằng sự cải biến này không quá nguy hiểm.
“Làm hay không làm đây?”
“Làm!” Trần Mộ hạ quyết tâm.Anh hiểu rằng Mark Witt đã không giấu giếm bất cứ điều gì khi truyền dạy kỹ xảo cận chiến tạp tu cho anh.Vốn dĩ, khả năng rời khỏi trụ sở này của anh là rất thấp, nhưng nếu anh đủ tư cách, hay nói cách khác là trở thành một cận chiến tạp tu ưu tú, thì lại khác.Để đạt được điều đó, anh sẽ phải mất ít nhất vài năm ở đây, còn tối đa là bao nhiêu năm thì anh không biết.
Nhưng vấn đề không chỉ đơn giản như vậy.Không thể che giấu lâu việc anh học tập để trở thành tạp tu cận chiến.
Nếu gây chú ý cho Trữ gia, thì cho dù vài năm sau anh có trở thành một tạp tu cận chiến ưu tú, anh cũng không có khả năng rời khỏi trụ sở này.Anh dám chắc rằng nếu Trữ gia muốn giữ ai lại, khả năng trốn thoát là rất nhỏ, cho dù là một tạp tu giỏi như Mark Witt chứ đừng nói đến anh.Còn việc Mark Witt luôn miệng nói rằng anh có khả năng trở thành một tạp tu cận chiến còn xuất sắc hơn cả ông ta, thì Trần Mộ cũng không tin tưởng cho lắm.Nếu như anh đạt được một nửa thực lực của ông ta đã là tốt lắm rồi.
Còn nếu nói anh có khả năng mạnh hơn ông ta, thì e rằng lúc đó anh cũng đã ngoài 40 tuổi mới thoát khỏi đây được (nếu còn sống).
Vì vậy, nếu chỉ dựa vào cấp độ kỹ năng cơ bản của tạp tu cận chiến mà muốn thoát khỏi trụ sở là không thể.Vũ khí bí mật mà Trần Mộ đặt hy vọng chính là Liễm Tức pháp.Nhưng do bị trở ngại với vấn đề kết cấu của dòng chảy cảm giác hình thoi, anh đã tạm gác lại và đi tìm một phương pháp khác.
Không ngờ rằng, chết đuối vớ được cọc, việc học về kỹ năng cận chiến của tạp tu lại mang đến linh cảm cho anh.
“Thế gian này còn có gì xảo diệu hơn chăng?”
Điều chỉnh cảm giác cũng khiến Trần Mộ tốn không ít sức lực.Cũng may, năng lực khống chế cảm giác của anh đã tốt hơn trước rất nhiều.Anh mất hai giờ để điều chỉnh dòng chảy cảm giác hình thoi, hoàn toàn tập trung điều chỉnh kết cấu của nó.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động tiến hành điều chỉnh cảm giác bên trong cơ thể mình.Việc điều chỉnh chủ thể kết cấu cảm giác này tuy không có nhiều thay đổi, nhưng anh vẫn rất cẩn thận, sợ xảy ra sai sót.
Quá trình diễn ra thuận lợi, dòng chảy cảm giác hình thoi duy trì trạng thái rất ổn định.Mỗi lần anh điều chỉnh, mọi việc đều diễn ra như ý.Tuy vậy, để kết cấu thêm hoàn hảo, Trần Mộ đã điều chỉnh đến từng sợi cảm giác.
“Xong.”
Sau hai giờ, anh đã hoàn toàn thay thế kết cấu dòng chảy cảm giác hình thoi bằng kết cấu xoắn ốc.
Điều khiến anh ngạc nhiên là sau khi cảm giác xoắn ốc hình thành, nó lập tức tự vận chuyển.Nó chuyển động xoắn ốc với tốc độ cao theo phương nằm ngang, vừa có chuyển động hướng lên, vừa có tiết tấu lên xuống nhịp nhàng.
Điều này khiến Trần Mộ phấn chấn quên hết mệt mỏi.
Liền đó, anh bắt đầu luyện Liễm Tức pháp ngay, tranh thủ “rèn sắt khi còn nóng”.
Cảm giác hình xoắn ốc có thành công hay không phải xem nó có thích hợp để luyện Liễm Tức pháp hay không, vì đây mới là mục tiêu chính của anh.
Luyện Liễm Tức pháp, nói một cách đơn giản là duy trì cảm giác ở một tần số dao động nhất định.Nó đòi hỏi tương đối khắt khe vì phải duy trì tần số dao động trong suốt quá trình, không được thay đổi.
Đây thực tế là một yêu cầu rất khó khăn.
Không chỉ vậy, tần số dao động của Liễm Tức pháp cũng rất cổ quái, nó luôn khiến Trần Mộ cảm thấy khó chịu.Mỗi khi đạt đến tần số đó, anh đều cảm thấy một cảm giác rất kỳ quái.Nhưng khi tần số thay đổi, cảm giác đó lập tức biến mất, tưởng chừng chỉ là ảo giác.Do vậy, Trần Mộ cũng xác định được yêu cầu về độ chính xác tần số dao động của Liễm Tức pháp là hết sức ngặt nghèo.
“Món ‘chơi’ này quả nhiên không dễ dàng luyện được.”
Trần Mộ đang ngồi xếp bằng trên đất thì đột nhiên thân thể dao động.
Sau vô số lần điều chỉnh tần số, lần này cảm giác trong cơ thể anh đã ăn khớp được với tần số dao động kỳ quái này.
Một sợi cảm giác tầng một đột nhiên sinh ra từ trung tâm cảm giác hình xoắn ốc.Nó nhanh chóng chạy dọc theo xương sống Trần Mộ đến thẳng sau gáy, khiến anh lạnh người.Sau đó, nó chui vào trong đầu rồi lan ra toàn bộ não bộ của anh.
Tối tăm, lạnh lẽo.Trần Mộ cảm giác như tất cả tình cảm của mình đã bay biến hết.Anh mở mắt, chậm rãi nhìn xung quanh.Từng thứ, từng góc, từng xó xỉnh đều hiện ra dưới mắt anh.Bóng tối không ảnh hưởng gì đến cái nhìn của anh.
Thông thường, anh sẽ thấy ngạc nhiên vì anh luôn tìm cách làm quen với bóng tối, nhưng chưa có lần nào hoàn toàn hòa nhập với bóng tối được như thế này.
Lúc này, anh giống như được sinh ra từ bóng tối.
Nhưng anh lại không hề kinh ngạc, anh cảm giác mình như một cỗ máy lạnh lẽo hay như một kẻ bàng quan đứng bên cạnh, lạnh lùng đánh giá kỹ chính mình.
Nhịp tim anh bắt đầu đập chậm lại, nhiệt độ cơ thể hạ xuống.Những đặc trưng của một cơ thể sống đều giảm xuống.Anh có thể cảm nhận một cách chi tiết từng điểm biến hóa trong cơ thể.Anh phát hiện trong người anh có một cụm sợi màu xanh.Nó nằm yên lặng sâu bên trong huyết nhục của thân thể.Từ tay đến chân, mỗi phần cơ thể đều có thể thấy sợi tơ xanh mỏng manh này.Chỉ duy nhất tần số dao động của cảm giác hình xoắn ốc của anh là không thay đổi.
Thong thả…Ổn định…Giống như bánh răng bên trong đồng hồ chuyển động.
Chính xác vô cùng.
Anh biết mình đã tiến vào một trạng thái kỳ dị.Mặc dù đặc trưng của cơ thể sống giảm xuống, nhưng anh không cảm thấy yếu đi, ngược lại, anh còn cảm thấy sức lực hay xung lực của mình đều tăng cao.
Anh nhẹ nhàng bước qua những đống nguyên liệu ngổn ngang trên mặt đất.Mỗi bước đều chính xác, cảm giác như đã được tính toán kỹ lưỡng.Sự khống chế đối với cơ thể anh đạt tới mức kinh người, anh biết rõ tình trạng của từng phần nhỏ trên cơ thể ra sao.
Chân anh chưa kịp đặt xuống thêm lần nữa thì đột ngột cảnh tượng trước mặt rung chuyển.
Ý niệm cuối cùng trong đầu anh là: “12 giây!”
Bóng tối vô tận bao trùm lấy anh.
Không biết bao lâu sau, Trần Mộ tỉnh lại.Anh chưa kịp đứng dậy đã cảm thấy buồn nôn quặn lên trong ruột.Anh không nhịn được nôn thốc nôn tháo ra sàn.Liên tục trong mười phút đồng hồ, Trần Mộ cơ hồ đã nôn hết cả ruột gan ra ngoài.
“Tác dụng phụ thật khủng khiếp!” Anh chưa kịp than thở thì đã lại ộc ra nôn mửa tiếp, không kìm lại được.
Mười phút sau nữa, Trần Mộ mới ngưng nôn mửa.Anh cười khổ đứng dậy, trong phòng tràn ngập mùi xú uế và những đống hỗn độn.Anh nhớ là lâu lắm rồi anh không nôn mửa như thế này.
Cẩn thận nhớ lại từng chi tiết vừa rồi cũng không mất công gì.Không biết có phải do Liễm Tức pháp hay không, mà trong đầu anh, chi tiết của 12 giây ấy cực kỳ rõ ràng.Anh không ngờ khi điều chỉnh tần số dao động cảm giác đến tần số này lại phát sinh biến hóa kinh người đến như vậy.Điều này đã vượt quá dự kiến của anh.

☀️ 🌙