Đang phát: Chương 1208
Biên Phượng Tháp vội xua tay, chỉ Diệp Mặc:
– Đại Đằng, pháp bảo bay này không phải của tôi, là của Diệp Mặc.Tôi mới quen cậu ấy thôi, vì cậu ấy muốn đến Lạc Hồn Khư nên tôi dẫn đường.
Đằng Dịch đã để ý Diệp Mặc từ trước, thấy tu vi chỉ mới Ngưng Thể viên mãn nên không mấy quan tâm.Nghe Biên Phượng Tháp nói Diệp Mặc muốn đến Lạc Hồn Khư, gã mới giật mình, rồi nghi hoặc hỏi:
– Nhị Tháp, chú mày không nói cho cậu ta biết về Lạc Hồn Khư à?
Diệp Mặc không để Biên Phượng Tháp trả lời, chủ động bước lên chắp tay:
– Tôi biết về nơi đó, nhưng tôi có việc rất quan trọng cần phải vào.
Đằng Dịch ngẩn người, rồi giơ ngón cái lên khen:
– Tốt, có khí phách! Cậu là bạn của Nhị Tháp, cũng là bạn của Đằng Dịch tôi, cứ gọi tôi là Đại Đằng như Nhị Tháp là được.
Diệp Mặc nhận thấy Đằng Dịch là người thẳng thắn.Biên Phượng Tháp hiền lành, kết giao được với người như Đằng Dịch chắc chắn không đơn giản.
– Tôi là Diệp Mặc, nếu Đại Đằng đã nói vậy, tôi cũng gọi anh là Đại Đằng.
Diệp Mặc khá thích người như Đằng Dịch, dù muốn hỏi gã hóa hình sau khi ăn Hóa Hình Đan hay sau khi độ kiếp, nhưng Diệp Mặc biết bây giờ hỏi thì hơi đường đột.
– Được thôi, nếu vậy tôi giúp cậu đến Lạc Hồn Khư.Nhưng Diệp Mặc huynh đệ, ý tôi là chỉ đứng ngoài xem thôi, tốt nhất đừng vào trong.
Đằng Dịch nói rất thật lòng.
Diệp Mặc gật đầu:
– Anh Đại Đằng nói phải, nếu không vào được thì tôi cũng không làm liều.
– Được, được.
Đằng Dịch cười lớn:
– Vậy đi thôi, hôm nay đánh không xong thì đến Lạc Hồn Khư dạo một vòng cũng được.
Diệp Mặc nói:
– Bây giờ chưa đi được, tôi phải độ kiếp trước đã.Tôi muốn lên Thừa Đỉnh rồi đi cho yên tâm.
Biên Phượng Tháp vội nói:
– Diệp Mặc, cậu vừa lên Ngưng Thể viên mãn, độ kiếp ngay thì không ổn.Lúc trước tôi lên Ngưng Thể viên mãn phải hai mươi năm sau mới dám độ kiếp.Lôi kiếp Thừa Đỉnh khác lôi kiếp Ngưng Thể, phải cẩn thận kẻo mất mạng.
Biên Phượng Tháp bị tốc độ tu luyện của Diệp Mặc dọa sợ nên không nghĩ đến chuyện độ kiếp, giờ mới khuyên nhủ.
Đằng Dịch trợn mắt nhìn Diệp Mặc:
– Cậu vừa lên Ngưng Thể viên mãn đã muốn độ lôi kiếp Thừa Đỉnh rồi á?
Gã không nói thẳng ra, nhưng Diệp Mặc hiểu đây chẳng khác nào tự tìm đến cái chết.
Biên Phượng Tháp tiếp lời:
– Lên Thừa Đỉnh không chỉ phải độ lôi kiếp mà còn cần Côn Thừa Đan.Nếu không, độ kiếp chỉ là…
Y không nói hết, nhưng ai cũng hiểu ý.Rồi y giải thích:
– Cậu từ Ngưng Thể tầng bảy lên Ngưng Thể viên mãn chỉ mất bốn tháng, nhanh thật nhưng thiếu căn cơ.Không có căn cơ dễ bị tâm ma nhập, đừng nói đến độ kiếp.
– Cái gì?
Đằng Dịch kinh hãi khi nghe Biên Phượng Tháp nói.Yêu tu tu luyện nhanh không hiếm, nhưng nhanh đến mức như Diệp Mặc thì chưa từng thấy.Bốn tháng từ Ngưng Thể tầng bảy lên Ngưng Thể viên mãn ư?
– Chú mày lên từ Ngưng Thể tầng bảy lên Ngưng Thể viên mãn chỉ mất bốn tháng á?
Đằng Dịch không tin, nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Biên Phượng Tháp đáp:
– Đúng vậy, Đại Đằng.Tôi quen Diệp Mặc bốn tháng trước, khi tôi bị một tên Kiếp Biến truy sát, Diệp Mặc đã giúp đỡ.Lúc đó cậu ấy chỉ mới Ngưng Thể tầng bảy.Bốn tháng qua trên đường đến Lạc Hồn Khư, Diệp Mặc đã tu luyện lên Ngưng Thể viên mãn.Tôi tận mắt chứng kiến, không hề nói dối.
Diệp Mặc im lặng, không thể nói rằng mình đã tu luyện bốn năm trong trận bàn thời gian.Hắn cười:
– Tôi là đan sư, luyện được vài loại đan dược phụ trợ.Hơn nữa tôi còn có linh tủy trì, nên tu luyện nhanh hơn chút.
– Dù có linh tủy trì và đan dược cũng không thể nào từ Ngưng Thể tầng bảy lên Ngưng Thể viên mãn trong bốn tháng được.
Đằng Dịch vẫn không tin.
Biên Phượng Tháp gật đầu, rồi kinh hãi nhìn Diệp Mặc:
– Cậu nói cậu luyện được đan dược cho tu sĩ Ngưng Thể tu luyện? Cậu là Đan Vương ngũ phẩm? Hay lục phẩm rồi?
Đan dược thấp nhất cho tu sĩ Ngưng Thể tu luyện cũng phải là Đan Vương ngũ phẩm luyện chế, cao hơn thì phải là lục phẩm.Biên Phượng Tháp vô cùng kinh ngạc.
Diệp Mặc biết không cần giấu giếm, gật đầu:
– Tôi là Đan Vương thất phẩm, Côn Thừa Đan là do tôi luyện chế.
Nói rồi, Diệp Mặc lấy ra một viên Côn Thừa Đan đưa cho Biên Phượng Tháp:
– Đây là Côn Thừa Đan tôi luyện, anh xem thử.
Biên Phượng Tháp run rẩy nhận lấy, đặt vào lòng bàn tay ngắm nghía, lẩm bẩm:
– Đúng là đan dược Thiên cấp thất phẩm, mới luyện chế xong, lại còn là thượng phẩm nữa.
Luyện được đan dược Thiên cấp thất phẩm thượng phẩm, rõ ràng là Đan Vương thất phẩm không tầm thường, có thể là Đan Vương bát phẩm.
Biên Phượng Tháp ngây người nhìn Diệp Mặc:
– Diệp Mặc huynh đệ, không ngờ cậu đã là Đan Vương bát phẩm rồi?
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng vậy, dù tôi là Đan Vương thất phẩm, nhưng tôi cảm thấy không bao lâu nữa sẽ lên bát phẩm thôi.
Diệp Mặc nói vậy vì hắn đã thu thập được một số linh thảo cấp tám ở La Khúc Thập Bát Bàn, đủ để hắn lên Đan Vương bát phẩm.
– Hả…
Đằng Dịch đứng ngây ra một hồi, kinh ngạc thốt lên:
– Diệp Mặc, anh là Đan Vương thất phẩm thật á? Sắp lên bát phẩm rồi?
– Đúng vậy, tôi là Đan Vương thất phẩm, nhưng vẫn còn cách bát phẩm một chút.
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Đằng Dịch, gã kích động vậy chẳng lẽ muốn nhờ mình luyện đan?
– Tốt, tốt, Diệp Mặc huynh đệ, tôi xin anh giúp tôi một chuyện… Anh nhất định phải đồng ý.
Đằng Dịch nắm lấy tay Diệp Mặc, giọng run rẩy, rõ ràng là chuyện không đơn giản.
Diệp Mặc định nói nếu muốn luyện đan thì không vấn đề gì, nhưng Biên Phượng Tháp đã bình tĩnh lại, nói:
– Mẹ của Đại Đằng là giao vương Đằng Hùng của Vô Tâm Hải.Bà ấy bị kẻ thù phế đan điền và trọng thương thần thức.Đại Đằng nghe nói Huyễn Thần Đan cấp tám có thể hồi phục thần thức nên đã thu thập được mấy gốc Huyễn Thần Hoa, muốn tìm người luyện giúp.
– Đúng, đúng, tôi muốn nhờ anh luyện giúp Huyễn Thần Đan, tôi có Huyễn Thần Hoa rồi.
Đằng Dịch lấy ra mấy gốc Huyễn Thần Hoa.
Diệp Mặc biết Huyễn Thần Hoa, hắn cũng có một gốc lấy được từ Lục Vô Hổ.Huyễn Thần Hoa có thể hồi phục thần thức, nhưng tác dụng chính không phải vậy, mà là hồi phục thần hồn.Mẹ của Đại Đằng vỡ đan điền và tổn thương thần thức, dùng Huyễn Thần Đan không giải quyết được vấn đề.
Diệp Mặc nói:
– Đại Đằng, Huyễn Thần Hoa có tác dụng hồi phục thần thức, nhưng tác dụng chính không phải vậy.Dù tôi luyện được đan dược này, mẹ anh cũng không thể hồi phục hoàn toàn được.Nếu anh tin tôi…
Đằng Dịch vội nói:
– Tôi biết, tôi biết, tôi muốn chữa trị thần thức cho mẹ tôi trước, để bà ấy tự bảo vệ mình được.Còn nguyên liệu khôi phục đan điền, tôi sẽ tìm sau.
Diệp Mặc xua tay:
– Đại Đằng, anh nghe tôi nói hết đã.Ý tôi là anh không cần luyện Huyễn Thần Đan.Nếu anh tin tôi, tôi có thể đến xem mẹ anh thế nào.Nếu đúng như anh nói, tôi sẽ có cách chữa cho bà ấy.
Diệp Mặc có Quý Dương Đan, đan dược tốt nhất để hồi phục đan điền cho tu sĩ, và Phục Thần Đan cực phẩm chuyên chữa trị và khôi phục thần thức.Nếu đan điền của mẹ Đại Đằng bị vỡ tan, thần thức bị trọng thương, hắn có thể giúp được.
Phục Thần Đan thì không sao vì không có tác dụng phụ, nhưng Quý Dương Đan không phải vạn năng, lỡ bệnh trạng của mẹ Đại Đằng không như gã nói, Quý Dương Đan lại có tác dụng phụ.Đằng Dịch tính tình thẳng thắn, dễ kết giao, Diệp Mặc không ngại mất chút thời gian.
Đằng Dịch vui mừng khôn xiết, quỳ xuống trước mặt Diệp Mặc:
– Diệp Mặc huynh đệ, anh nhất định phải cứu mẹ tôi.Bà ấy đáng thương quá, không đi đâu được.Nguyện vọng lớn nhất của tôi là cứu được mẹ.
Diệp Mặc đỡ Đằng Dịch dậy:
– Đại Đằng, không cần vậy.Đã là bạn bè, chuyện của mẹ anh tôi nhất định sẽ không bỏ mặc.Đợi tôi độ kiếp xong, chúng ta đến nhà anh xem sao.
– Hả, anh muốn độ kiếp thật sao?
Đằng Dịch lo lắng nhìn Diệp Mặc, trước đây chỉ là lo lắng của bạn bè, giờ gã thực sự lo cho việc Diệp Mặc độ kiếp.Nếu Diệp Mặc xảy ra chuyện gì, mẹ gã sẽ ra sao?
Diệp Mặc vỗ vai Đằng Dịch:
– Đại Đằng, anh và Nhị Tháp đứng bên cạnh hộ pháp cho tôi, lôi kiếp Thừa Đỉnh đối với tôi không là gì cả.
Diệp Mặc nói thật, lần độ kiếp Ngưng Thể trước hắn còn chưa đã nghiền.Với người khác là trận chiến sinh tử, với hắn chỉ là lợi khí tu luyện lôi hệ công pháp.
Đằng Dịch không khuyên được Diệp Mặc, đành lấy ra một mảnh lân phiến cực lớn đưa cho Diệp Mặc:
– Đây là pháp bảo phòng ngự của tôi, anh dùng để độ kiếp.
Diệp Mặc trả lại lân phiến cho Đằng Dịch:
– Tôi độ kiếp không cần pháp bảo phòng ngự, các anh chỉ cần hộ pháp giúp tôi là được rồi.
