Đang phát: Chương 120
Thành chủ phủ, Nghịch Ương, Hồng Quân và Hàn Thư đang bàn bạc việc gì đó.
Liễu Hàn Thư nhíu mày nói: “Sư đệ, theo lời đệ nói thì mỏ Huyền Tinh Thiết này chắc chắn có bí mật, nếu không đã bị người của Thần giới thứ nhất khai thác rồi.Nhưng nếu họ không khai thác được thì chúng ta cũng khó mà khai thác.”
Hồng Quân phân tích: “Sư huynh nói có lý, nhưng không thể phủ nhận, một mỏ khoáng sản như vậy có thể giúp Thần giới thứ hai của ta xoay chuyển tình thế.Dù nghe có vẻ nực cười, nhưng vì vị thế của Thần giới thứ hai, chúng ta đáng mạo hiểm.”
Nghịch Ương thở dài: “Chỉ là chúng ta không biết có bao nhiêu nguy hiểm, liệu chúng ta có thành công?”
Hồng Quân đáp: “Nghịch Ương lão ca, về thần nhân cấp bậc, hiện nay mấy ai đỡ được Nghịch Thiên Nhất Kiếm của đệ? Điều đó chứng tỏ điều gì? Chuyện này chưa có gì đáng nói, mới dùng thần khí uy lực đã thế, nếu dùng nhị lưu Hồng Mông linh bảo thì còn ra sao? Có thể một kích giết mười vạn thần nhân chứ không còn là đồn thổi.”
“Tiểu Quân,” Hàn Thư nói “Nghịch Thiên Nhất Kiếm của đệ lợi hại thật, đừng nói thần nhân, ta sợ Hạ Bộ Thiên Thần cũng không dám đỡ một kích toàn lực của đệ.Chỉ là…nhiều năm qua Thần giới thứ nhất không khai thác, ta nghĩ chỗ đó chắc chắn nguy hiểm.”
Hồng Quân đột nhiên mắt sáng lên: “Sư huynh, Nghịch Ương lão ca…ta có một biện pháp.”
“Biện pháp gì?” Nghịch Ương và Hàn Thư vội hỏi.
Hồng Quân cười: “Biện pháp của đệ đơn giản thôi, chúng ta cứ đến mỏ khoáng một vòng, sau đó tung tin, không chỉ tung tin phát hiện mỏ khoáng mà còn tung tin chúng ta có…Thiên Thần Khí.Lúc đó mỗi người chúng ta mang một kiện Thiên Thần Khí ra để họ tin.Nếu Thiên Thần Khí không đủ hấp dẫn người của Thần giới thứ nhất thì đành bỏ qua mỏ này.Nếu dụ được họ thì tốt rồi…chúng ta sẽ có pháo thí dẫn đường.Đến lúc đó, bên ngoài mỏ khoáng ta sẽ bố trí hai nhị cấp sát trận, khiến họ khó vào mỏ, đừng nói là mang khoáng đi.”
Hàn Thư cau mày: “Tiểu Sương, biện pháp này tốt thì có tốt, nhưng Thiên Thần Khí…chỉ Thần Vương mới luyện được.”
Hồng Quân cười: “Sư huynh cứ yên tâm, Thiên Thần Khí trong tay ta có…vài món.”
“Cái gì?” Nghịch Ương và Hàn Thư giật mình: “Đệ nói…đệ có Thiên Thần Khí?”
Hồng Quân nói: “Nghịch Ương lão ca, Hàn Thư sư huynh, đệ không giấu gì các huynh, chỉ là nói ra có vẻ khó tin…Nếu nói với họ mình có đến mấy trăm Thiên Thần Khí, sợ rằng hai người sẽ nổi lòng tham mà cướp đoạt.”
Nghịch Ương cười ha ha: “Hồng Quân đệ đừng lo, đệ cho ta hai kiện thần khí là ta mang ơn đệ lắm rồi, chỉ là chuyện này khó tin thật.”
Liễu Hàn Thư từ trước đến giờ chưa được Hồng Quân cho thần khí nào, mắt mở to nhìn Hồng Quân.
Hồng Quân cười khổ: “Sư huynh đừng vội, thần khí trong tay đệ đích xác không có sẵn, chờ chúng ta từ mỏ khoáng về, đệ sẽ tặng huynh một kiện.” Tính ra thì Hàn Thư là người thân cận nhất với hắn hiện nay, mà hắn chưa cho sư huynh thần khí nào, trong lòng cũng hơi áy náy.
Nghe đến Thiên Thần Khí, mắt Hàn Thư sáng rực, nắm lấy tay Hồng Quân vội nói: “Tiểu Sương, đệ nói đó nha, đừng có nuốt lời.”
Hồng Quân nhìn bộ dạng khẩn trương của Hàn Thư bật cười: “Sư huynh, có cần đệ thề cho huynh xem không?”
“Không cần, không cần.” Liễu Hàn Thư thấy mình hơi quá khích, ngượng ngùng cười.
“Tốt rồi, chuyện này không thể chậm trễ, ba tháng sau chúng ta xuất phát.Nhưng trước khi đi phải tung tin chúng ta muốn đi mỏ khoáng, đến lúc đó đệ sẽ cho Thần giới thứ nhất một món quà lớn.”
Dù là thế giới nào, tin tức lan truyền rất nhanh, chỉ trong ba tháng sáu tòa thành trì đã biết tin này.Việc phát hiện mỏ Huyền Tinh Thiết không còn là bí mật.Người của Thần giới thứ hai không biết vì bị Thần giới thứ nhất áp bức.Bây giờ Hồng Quân thành đã được dựng lên, tin tức cũng nhanh chóng đến tai họ.Luyện Hỏa thành cố tình tung tin này cho Thần giới thứ hai, Hồng Quân thành cũng biết hết.
Tin ba người chuẩn bị đi mỏ Huyền Tinh Thiết khiến người của Thần giới thứ nhất vui mừng, nhưng họ không có lòng tốt nhắc nhở, dù sao họ cũng muốn đối đầu với người của Thần giới thứ hai.
Ba tháng trôi nhanh, La Băng đã thay đổi nhiều.Nghịch Ương và Hàn Thư cuối cùng cũng biết La Băng đúng như lời Hồng Quân từng nói.Lâm Lâm biết rõ nguyên nhân, nhưng không nói gì.
“Tốt lắm sư huynh, chúng ta xuất phát thôi.” Hồng Quân cười gọi Liễu Hàn Thư, Lâm Lâm không ngừng tạm biệt hắn.
Nghịch Ương cũng đá đểu: “Ta nói rồi, Hàn Thư huynh đệ, chuyện nữ nhi tình trường chỉ làm đoản khí nam nhi thôi.”
Liễu Hàn Thư đỏ mặt, ngượng ngùng nhìn Lâm Lâm nói: “Thôi được rồi, Lâm nhi.Nghịch Ương thành chủ và Sương sư đệ đang đợi ta, sau khi xong việc ta sẽ cùng nàng an hưởng cuộc sống bình thường mấy trăm năm.”
Lâm Lâm vui vẻ: “Hàn Thư, chàng nói đó, đừng gạt thiếp.”
Hàn Thư cũng xúc động, chỉ cần một yêu cầu là an hưởng cuộc sống bình thường mấy trăm năm.Gặp nhau phải mất hàng ngàn năm, hắn kiên định nói: “Lâm nhi, ta nhất định đáp ứng nàng, ta nhất định làm được.”
“Uhm, thiếp tin chàng.” Lâm Lâm đỏ mặt gật đầu, quay đầu đi về, không nhìn Hàn Thư nữa.
Không nhìn Nghịch Ương và Hồng Quân, Hàn Thư nhanh chóng đuổi kịp họ, ba người bay về phía mỏ Huyền Tinh Thiết.
Thần giới thứ nhất cũng phái người theo dõi, nhưng không phải để khai thác mà chỉ để thăm dò tin tức.
Bảy trăm ngàn dặm là một con số khổng lồ đối với người thường.Chỉ có thể học phi hành, lúc đó thì không gì là không thể.Ba người vừa bay vừa nói chuyện, cuối cùng chỉ mất nửa tháng là tới nơi.
Trước mặt họ là một sa mạc rộng lớn, còn lớn hơn Sa Khâu Lăng nơi Nghịch Ương và Liêu Kiến chiến đấu.Tầm nhìn của Thần nhân cũng không thấy điểm cuối của sa mạc.Bên trong tầm nhìn có một ngọn núi, còn lại là màu vàng của cát, có thể nói sa mạc này đã rất lâu đời.
“Theo tình báo thì từ đây đi ba mươi nghìn dặm là đến vị trí mỏ Huyền Tinh Thiết.” Nghịch Ương nhìn tin lệnh nói với Hàn Thư và Hồng Quân.
“Ba mươi ngàn dặm không xa, chúng ta không nên trì hoãn, đi thôi.” Đối diện với sa mạc, Hồng Quân đột nhiên có một cảm giác kỳ lạ, có lẽ không lâu sau sa mạc này sẽ là chiến trường.
Ba người lập tức bay đi, chỉ nửa ngày đã bay được ba mươi ngàn dặm.Một ngọn núi hiện ra, chiếm diện tích lớn, kéo dài hơn mười ngàn dặm, không thấy điểm cuối.
“Đây, đây…là mỏ Huyền Tinh Thiết?” Nghịch Ương trợn mắt há mồm nhìn ngọn núi, cho dù ở Tiên Ma Yêu giới cũng ít thấy ngọn núi lớn thế này, huống hồ đây là mỏ Huyền Tinh Thiết trong truyền thuyết? “Đây là Huyền Tinh Thần Thiết, số lượng này luyện được bao nhiêu thần khí?”
Liễu Hàn Thư cũng choáng váng: “Nghịch Ương lão ca, huynh nói cả ngọn núi này là mỏ Huyền Tinh Thiết? Đều là tài liệu luyện thần khí?”
Dù ở Thần giới, Hồng Quân cũng chưa thấy mỏ nào lớn như vậy, chỉ dựa vào khoáng thạch có thể luyện hơn trăm vạn thần khí, lịch sử Thần giới thứ hai chưa từng có.Về phần Thần giới thứ nhất có hay không thì không biết.
“Tốt lắm, chúng ta bắt đầu thôi.” Hồng Quân mỉm cười, Hàn Thư và Nghịch Ương cũng mỉm cười đi theo, ba người vụt qua nhưng không vào mỏ.
Những hành động này không qua mắt được nhiều người.
Ba người không vào mỏ mà chỉ đến phía trước bố trí một trận pháp nhỏ, người bên ngoài không thấy được.
“Ha ha, với chiêu này chúng ta có thể nghỉ ở đây một năm, rồi mới ra ngoài.” Hồng Quân hài lòng, hắn thấy cảnh ba người đi ra tay cầm Thiên Thần Khí, địch nhân bên ngoài sẽ có vẻ mặt thế nào.
“Đây là hai kiện trung phẩm Thiên Thần Khí.” Hồng Quân nói xong trên tay xuất hiện hai thanh thần kiếm, đưa cho Nghịch Ương và Hàn Thư.
Nghịch Ương và Hàn Thư trợn tròn mắt, nước miếng muốn chảy ra.Nhưng không ai nhận, hình như họ đang mơ, chỉ cần nháy mắt mọi thứ sẽ biến mất.
Hồng Quân cười: “Nhìn gì nữa, nhận đi chứ?”
Hai người nhìn nhau, từ từ nhận lấy, thấy đồ vật không biến mất mới biết mình không mơ.Thật may là hai người đều dùng kiếm, công kích siêu cao, lần này có trung phẩm Thiên Thần Khí, lực công kích lại tăng thêm một tầng.Nếu bây giờ không lừa người của Thần giới thứ nhất có lẽ họ đã xông ra đánh giết một trận.
