Chương 120 Huyết Họa Giả

🎧 Đang phát: Chương 120

Doanh trại Diệp bang, mọi người đồng loạt đứng lên, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn đám đông kẻ địch phía ngoài.Ít nhất cũng hơn trăm tên, Cát bang dốc toàn lực đến đây sao?
Vương Thịnh cùng vài người khác liếc nhau, trong lòng đầy nghi hoặc.Diệp bang và Cát bang vốn nước sông không phạm nước giếng, sao Cát bang lại hung hăng khí thế, quyết một trận sống mái thế này? Chẳng lẽ chỉ vì mối thù cỏn con của Cát Thanh mà Cát bang muốn khai chiến với Diệp bang?
“Diệp tỷ!”
Mọi ánh mắt đổ dồn về Diệp Khinh Linh.Nàng cũng nhíu mày, không hiểu Cát bang giở trò gì.Nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, nàng không hề nao núng, vung tay ra lệnh: “Phòng ngự!”
Vương Thịnh gật đầu đáp ứng.
Mục Trần nãy giờ quan sát cũng khẽ cau mày.Tên Cát Thanh này thật phiền phức, hắn bắt đầu thấy ghét rồi đấy…
“Mục ca.”
Mặc Lĩnh tiến đến, lo lắng nhìn Mục Trần.
Mục Trần chỉ cười nhạt.
“Mục Trần ca ca đừng sợ, Duẫn Nhi nhất định sẽ bảo vệ ca ca!”
Duẫn Nhi từ đâu chạy đến, nắm chặt lấy tay Mục Trần.
Mục Trần bật cười, xoa đầu Duẫn Nhi.Đôi mắt đen láy ngước lên nhìn phía ngoài doanh trại, ánh mắt dần trở nên sắc bén.Mặc Lĩnh giật mình, tim đập thình thịch.Hắn biết, Mục Trần thật sự nổi giận rồi.
Bên ngoài doanh trại, thành viên Cát bang vây kín như bưng.Hai bóng người chậm rãi tiến đến.Kẻ đi đầu nắm chặt thanh trường đao đỏ sậm, khí tức hung tàn tỏa ra khiến người ta rợn cả người.
“Là Cát Hải, hắn cũng đích thân đến đây!”
Nhìn thấy người nọ, sắc mặt thành viên Diệp bang đồng loạt biến đổi.Không ai ngờ thủ lĩnh Cát bang, Cát Hải lại tự mình dẫn quân xâm phạm!
“Cát Hải, ngươi muốn gì?”
Diệp Khinh Linh bước ra, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào kẻ địch hung hãn kia.
Cát Hải cũng nhìn Diệp Khinh Linh, ánh mắt dữ tợn đảo quanh doanh trại rồi trầm giọng nói: “Diệp Khinh Linh, chuyện này không liên quan đến Diệp bang các ngươi.Nhưng nếu ai dám cản đường, ta cũng không ngại dọn dẹp luôn, xem ai thiệt hại nhiều hơn!”
Ánh mắt Diệp Khinh Linh càng thêm lạnh giá: “Chỉ vì một tên Cát Thanh mà ngươi dám hống hách như vậy, xem Diệp bang ta là gì? Chúng ta sợ ngươi chắc?”
Cát Hải cười khẩy, mắt không rời Diệp Khinh Linh, giọng điệu quái dị: “Ngươi nghĩ ta và ngươi đánh nhau chỉ vì một tên như vậy sao?”
Diệp Khinh Linh nhíu mày khó hiểu: “Vậy là sao? Đem một đám người hùng hổ đến bao vây chúng ta, không lẽ định mở tiệc chiêu đãi?”
“Xem ra ngươi đúng là không biết gì cả…”
Cát Hải nhìn Diệp Khinh Linh với ánh mắt kỳ lạ: “Diệp bang của ngươi rước về một đại nhân vật, mà lại không hề hay biết sao? Ta thật không hiểu ngươi đã hoàn thành Linh Lộ như thế nào nữa.”
Diệp Khinh Linh bất giác nắm chặt tay, nàng đã hiểu ý hắn.Hắn nói…chẳng lẽ là Mục Trần? Nàng khẽ nghiêng đầu, nhìn về phía thiếu niên gầy gò phía sau đám đông.
Mọi người trong doanh trại cũng nhìn theo ánh mắt nàng, thấy được nụ cười nhạt trên gương mặt tuấn tú của thiếu niên.
Cát Hải cũng nhìn theo hướng đó.Khuôn mặt mà hắn khắc cốt ghi tâm hiện ra trước mắt, thân thể hắn run lên nhè nhẹ, đôi mắt hung tợn trở nên đỏ ngầu, tràn ngập cừu hận điên cuồng, pha lẫn cả sự sợ hãi.
Trong Linh Lộ, gương mặt kia đã để lại một nỗi ám ảnh không thể xóa nhòa.
“Mục Trần…Thật đúng là ngươi! Chính là ngươi!”
Cát Hải run rẩy, giọng nói đầy áp lực và điên cuồng.
Người nọ lúc này mới chậm rãi bước lên, dưới ánh mắt ngơ ngác của cả Diệp bang lẫn Cát bang, hắn có vẻ nghi hoặc nhìn Cát Hải, khẽ nhíu mày như đang suy nghĩ gì đó.Lát sau, chân mày giãn ra, có vẻ như đã nhớ ra: “Là ngươi à…vẫn còn sống đấy à? Ta cứ tưởng một đao đã tiễn ngươi lên đường rồi chứ, ha ha…”
Lời nói của Mục Trần khiến mọi người kinh hãi, ngay cả Diệp Khinh Linh cũng thất thần kinh ngạc.
Cát Hải vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào người trước mặt, cừu hận ngút trời khiến hắn run rẩy.Kẻ kia trong Linh Lộ bản lĩnh cao cường, khiến hắn đến giờ vẫn còn kinh hãi.Hắn vốn nghĩ rằng kẻ kia là người mà cả đời hắn phải ngước nhìn, không có một chút cơ hội nào để trở mình.Nhưng thế giới này thật kỳ diệu, lại cho hắn cơ hội hôm nay.
Thiếu niên từng gây sóng gió khuynh đảo cả Linh Lộ cuối cùng lại bị đuổi ra ngoài, hơn nữa lại để hắn tái ngộ trong cuộc khảo nghiệm Bắc Thương linh viện này….
Quan trọng nhất, kẻ đáng sợ ngày xưa, hôm nay lại có thực lực yếu hơn hắn rất nhiều, chỉ là Linh Luân cảnh hậu kỳ!
Tình cảnh đối lập xoay trời chuyển đất khiến cho Cát Hải cười càng thêm dữ tợn.Hắn siết chặt tay, vì quá hưng phấn mà run rẩy không ngừng.Hít một hơi thật sâu, hắn gằn giọng: “Thật cảm ơn ông trời đã ban cho ta cơ hội tuyệt vời này.Mục Trần, năm xưa ngươi khiến ta sợ hãi thế nào, thì bây giờ ta sẽ trả lại gấp trăm lần! Bây giờ ngươi sẽ giống như ta năm xưa, hãy cảm nhận cái cảm giác bất lực đi!”
Hiện tại, hắn đã là cường giả Thần Phách cảnh.Mục Trần trong mắt hắn căn bản là không chịu nổi một kích.Đây chính là cơ hội tốt nhất để hắn phá tan nỗi ám ảnh lâu nay, hắn tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua cho Mục Trần!
Mục Trần vẫn chỉ cười, đôi mắt trước sau vẫn tĩnh lặng như mặt hồ: “Tuy ta từng đối đầu với không ít người, nhưng…trước kia ngươi chưa bao giờ được ta xem là đối thủ, mà bây giờ cũng vậy.”
Mục Trần nói rất bình thản, không hề tỏ vẻ trào phúng, cứ như đó là một sự thật hiển nhiên.
Cát Hải đỏ ngầu hai mắt, cảm giác bị sỉ nhục dâng lên ngút trời.Thực lực hắn vốn đã vượt xa tên kia, vậy mà đối phương lại nói hắn không xứng làm đối thủ? Hắn không đủ tư cách ư? Đây là sự sỉ nhục lớn đến mức nào!
“Ta sẽ dùng đao rạch từng đường trên mặt ngươi…”
Cát Hải gằn giọng, mạnh mẽ bước tới, linh lực bùng nổ, uy áp Thần Phách cảnh được thúc đẩy lên cực độ khiến nhiều người cảm thấy khó thở.
“Cát Hải! Đừng mơ đụng đến bằng hữu của Diệp bang ta!”
Diệp Khinh Linh lập tức quát lên, khí tức tỏa ra không hề yếu thế so với Cát Hải.
“Ha ha ha!”
Cát Hải nghe vậy, không nhịn được cười lớn quái dị.Hắn chỉ vào mặt Mục Trần, ánh mắt quái dị như thể vừa nghe thấy một chuyện cười vô cùng buồn cười.Tiếng cười vang vọng cả khu rừng: “Ha ha, Mục Trần, ngươi trong Linh Lộ thừa sức nhận được đánh giá cấp Vương, ngay cả Cơ Huyền, Dương Hoằng đứng đầu Linh Lộ cũng phải kiêng nể ngươi ba phần, ngươi tạo ra cả một hồi Linh Lộ Huyết Họa.Vậy mà bây giờ lại núp váy đàn bà, để nàng ta ra mặt bảo vệ ngươi sao?”
Chỉ còn tiếng cười của Cát Hải vang vọng, mọi người đều im bặt, tròn mắt nhìn thiếu niên sâu thẳm như vực sâu kia.Dù họ không có tư cách tham gia Linh Lộ, nhưng họ biết rõ những người đạt đánh giá cấp Vương là những yêu nghiệt như thế nào.Chắc chắn đó là những người nhận được danh ngạch hạch tâm của Ngũ Đại Viện!
“Vương cấp? Cơ Huyền? Dương Hoằng? Linh Lộ Huyết Họa?”
Khác với mọi người, Diệp Khinh Linh cúi đầu, hai mắt mở lớn, vẻ kinh hãi không thể tin nổi dần hiện lên trên gương mặt xinh đẹp của nàng.
Cũng là người bước ra từ Linh Lộ, nàng hiểu rõ hơn ai hết những cái tên kia.Mỗi một chữ đều mang một ý nghĩa sâu xa.
Cơ Huyền, Dương Hoằng…Họ là những người chói sáng nhất trong Linh Lộ, ngay cả khi gia nhập Ngũ Đại Viện cũng sẽ là những ngôi sao mà người người ngưỡng mộ.Vậy mà thiếu niên luôn tươi cười, hòa nhã kia lại khiến cho những nhân vật đáng sợ đó phải kiêng dè?
“Linh Lộ Huyết Họa…”
Diệp Khinh Linh lẩm bẩm.Đó là một sự kiện kinh thiên động địa, chấn động cả thế giới Linh Lộ, thậm chí khiến Ngũ Đại Viện vốn luôn có quy định không can thiệp vào chương trình rèn luyện Linh Lộ cũng phải ra tay dàn xếp…lại chính là chuyện mà tên thiếu niên này tạo ra?
“Thì ra…thì ra ngươi chính là kẻ đó…Kẻ tạo ra Huyết Họa…Mục Trần…”
Diệp Khinh Linh rung động lẩm bẩm.Thảo nào cái tên này lại quen thuộc đến vậy.Thì ra Mục Trần chính là kẻ mà vô số người sợ hãi, vô số người e ngại, vô số người ngưỡng mộ, kẻ tạo ra Huyết Họa.
“Vì vậy, Diệp Khinh Linh, ta khuyên ngươi nên tránh sang một bên đi, ngươi không đủ tư cách bảo vệ hắn.”
Cát Hải nghiến răng nghiến lợi nói.Dù hắn chủ động nhắc đến những cái tên kia, hắn cũng không tránh khỏi run rẩy.Tên kia đáng sợ đến mức nào chứ, hắn không thể sánh bằng.Nhưng khi trở về Đại Thiên thế giới, kẻ đáng sợ kia bây giờ sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ!
Bởi vì hiện tại, hắn thừa sức hạ bệ kẻ đáng sợ đó!
Diệp Khinh Linh nhìn Mục Trần với ánh mắt phức tạp, cắn môi nói: “Ta không quan tâm hắn là ai, hắn đã giúp Duẫn Nhi, thì hắn là bằng hữu của ta, ta tuyệt đối không giao hắn cho ngươi!”
Dù danh hiệu kẻ tạo ra Huyết Họa khiến nàng chấn động, nhưng nàng hiểu rõ rằng ở thế giới này, Mục Trần không thể mang theo sự lợi hại trong Linh Lộ được.Việc hắn bị đuổi ra giữa chừng không chỉ khiến hắn mất một năm tu luyện, mà còn mất luôn cả nghi thức quan trọng nhất khi hoàn thành Linh Lộ, nghi thức quán đính linh lực.
Hắn hiện tại chỉ là một thiếu niên Linh Luân cảnh hậu kỳ rất bình thường.Nếu không thì Cát Hải này chỉ có nước run rẩy xin tha mạng trước mặt hắn mà thôi.
Thấy phản ứng của Diệp Khinh Linh, hai mắt Cát Hải trở nên lạnh lẽo.Tay hắn nắm chặt trường đao, linh lực hùng hồn bạo dũng tuôn trào.
Diệp Khinh Linh bước nhẹ lên vài bước, tay nắm lại, thanh trường kiếm tinh xảo hiện ra, đối đầu với Cát Hải.
Nhưng ngay lúc đó, phía sau nàng có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến đến.Chủ nhân của bước chân đó đã trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, hắn giơ tay nắm lấy cổ tay nàng.
Diệp Khinh Linh nhìn lại, chỉ thấy nụ cười hiền hòa, Mục Trần lắc đầu.
“Đa tạ, nhưng…nếu ngay cả mấy thứ linh tinh mà ta không có ấn tượng cũng không đối phó được, thì ta còn mặt mũi nào tiến vào Ngũ Đại Viện?”
“Cát Hải, dù ở đây không phải là Linh Lộ, nhưng nói thật, trước kia ngươi không có tư cách trở thành đối thủ của ta, hiện tại…vẫn vậy.”
Mục Trần nhẹ nhàng cười, đôi mắt toát ra khí lạnh sắc bén khiến tim gan người khác phải loạn nhịp.

☀️ 🌙