Đang phát: Chương 120
“Hắn chỉ nói là gần đây thôi, còn cụ thể ngày nào hay địa điểm ở đâu thì chịu.” Tôn Nhị Cẩu ngượng ngùng gãi đầu.
Hàn Lập nhíu mày.Xem ra tin tức của gã này chẳng đáng tin chút nào, lỗ hổng đầy rẫy.
Hắn cúi đầu trầm ngâm, bất chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Hàn Lập bắt đầu quan sát Tôn Nhị Cẩu, rồi đột ngột mỉm cười: “Tôn Nhị Cẩu, dạo này ngươi làm việc không tệ, nhất là tin tức vừa rồi, công lao không nhỏ.Ta quyết định thưởng lớn cho ngươi!”
Tôn Nhị Cẩu nghe vậy, lòng mừng như mở hội, mặt mày hớn hở.
Chỉ đưa mấy tin vặt vãnh mà được vị đại gia này để ý, còn muốn trọng thưởng.Xem ra ngài ấy quả là hào phóng, không biết sẽ ban cho mình vàng bạc châu báu gì đây?
Tôn Nhị Cẩu mơ mộng hão huyền.
“Ngươi có hứng thú làm bang chủ Tứ Bình Bang không?” Một câu nói của Hàn Lập như sấm sét giữa trời quang, khiến Tôn Nhị Cẩu kinh hồn bạt vía.
“Công tử đừng trêu tiểu nhân! Tiểu nhân tài đức thế nào mà dám mơ tới chức bang chủ!” Tôn Nhị Cẩu ngớ người, lắp bắp nói.
“Sao lại không được? Có ta chống lưng, một cái Tứ Bình Bang bé tí, có đáng là bao! Ngươi cam tâm làm một thằng giữ kho quèn cả đời sao?” Hàn Lập cười nhạt dụ dỗ.
Tôn Nhị Cẩu nghe vậy, sắc mặt liên tục biến đổi, vừa mừng vừa sợ, nhưng kích động vẫn là hơn cả.
Đã là nam nhi, ai mà không muốn một ngày ôm mỹ nhân, nắm quyền sinh sát trong tay.
Dã tâm chôn sâu đáy lòng Tôn Nhị Cẩu bị Hàn Lập khơi dậy, nhưng gã vẫn còn chút e dè, chưa dám gật đầu ngay.
“Bang chủ và tam đại hộ pháp của chúng ta võ công đều không phải dạng vừa, công tử chắc chắn chế phục được bọn họ chứ?” Tôn Nhị Cẩu dè dặt hỏi.
“Chế phục? Ha ha, cần thiết sao? Giết hết là xong!” Hàn Lập cười lạnh, coi bọn chúng chẳng khác gì cỏ rác.
Tôn Nhị Cẩu rùng mình.Sát khí của vị công tử này thật đáng sợ! Nếu mình không đồng ý, e rằng cũng xong đời?
“Nếu công tử đã coi trọng tiểu nhân, tiểu nhân xin đem cái mạng này bán cho công tử, mọi sự nghe theo công tử!” Dưới sự “mềm nắn rắn buông” của Hàn Lập, Tôn Nhị Cẩu cuối cùng cũng quyết định đánh cược một phen.
“Tốt lắm!” Hàn Lập hài lòng gật đầu.
“Nói cho ta thời gian bang chủ các ngươi thường ra ngoài.” Hàn Lập hỏi.
“Dạ có, mấy ngày nay, cứ đến giờ ngọ là lão ta lại đến Tiêu Tương Viện – thanh lâu nổi tiếng nhất Tây thành – để tìm Tiểu Kim Chi.Có điều tam đại hộ pháp cũng đi theo bảo vệ, e là hơi khó ra tay.Hay là đợi mấy ngày nữa, tìm cơ hội tốt hơn?” Tôn Nhị Cẩu vừa đồng ý, liền lập tức dốc toàn lực vì mạng nhỏ và vinh hoa phú quý của mình.
“Không cần.Biết thời gian địa điểm rồi thì giết bọn chúng dễ như bỡn.” Hàn Lập hờ hững nói.”Chỉ là, sau khi chúng chết, ngươi có năng lực tiếp quản Tứ Bình Bang không đấy?”
“Thật ra, tiểu nhân chỉ là một đầu mục tầm thường, người có thân phận cao hơn, thâm niên hơn tiểu nhân còn rất nhiều.” Tôn Nhị Cẩu xấu hổ nói.
“Không sao.Ta đã nói cho ngươi làm bang chủ Tứ Bình Bang, thì nhất định sẽ làm được.Ta sẽ giao Khúc Hồn cho ngươi, dẹp hết những kẻ chống đối, đồng thời sẽ theo sát bảo vệ ngươi một thời gian.” Hàn Lập tự tin nói.
Nói đoạn, Hàn Lập gõ nhẹ ba tiếng lên vách tường.Chẳng bao lâu sau, Khúc Hồn đã xuất hiện trước mặt hai người.
“Cầm lấy thứ này.Chỉ cần có nó trong người, Khúc Hồn sẽ nghe theo lệnh ngươi, tiêu diệt kẻ địch, giúp ngươi lên ngôi bang chủ.”
Hàn Lập lấy từ trong áo ra Dẫn Hồn Chung, vuốt nhẹ rồi trịnh trọng giao cho Tôn Nhị Cẩu.
Người cầm Dẫn Hồn Chung, dù không phải chủ nhân của Khúc Hồn, cũng có thể sai khiến nó.Đó là phương pháp khác mà Mặc đại phu dạy cho Hàn Lập để khống chế Khúc Hồn.Hơn nữa, chỉ cần chủ nhân nhỏ máu lên Dẫn Hồn Chung còn sống, thì người khác động tay động chân cũng vô ích.Vì vậy, Hàn Lập không sợ Tôn Nhị Cẩu phản bội.
Tôn Nhị Cẩu đã tận mắt chứng kiến Khúc Hồn thể hiện uy lực, nên khi nhận lấy chiếc chuông nhỏ, gã vừa mừng vừa sợ, lòng can đảm tăng lên rất nhiều.
“Đa tạ công tử ưu ái, tiểu nhân nhất định sẽ dốc sức báo đáp!” Dù sao gã cũng rất khôn khéo, biết rằng dù có làm bang chủ Tứ Bình Bang, mình cũng chỉ là con rối của vị đại gia này, nên nhân cơ hội này bày tỏ lòng trung thành.
“Ngươi về chuẩn bị đi! Chỉ cần bang chủ kia chết, ngươi lập tức thừa cơ tiếp quản Tứ Bình Bang.Nhưng phải nhớ một điều, bắt sống tên nhìn thấy nam nữ thần tiên kia, đem đến cho ta.Ta có chuyện muốn hỏi hắn.Nhớ kỹ chưa?” Câu cuối cùng Hàn Lập nói vô cùng nghiêm khắc, cho thấy hắn coi trọng việc này đến mức nào.
“Xin công tử yên tâm! Tiểu nhân nhất định sẽ đưa hắn đến hoàn toàn nguyên vẹn, quyết không làm công tử thất vọng!” Tôn Nhị Cẩu vỗ ngực thề thốt, bộ dạng vô cùng trung thành.
“Biết vậy là tốt! Mang Khúc Hồn đi đi.Lần sau gặp ta, ngươi đã là người đứng đầu một bang rồi!” Hàn Lập dặn dò.
“Tiểu nhân xin cáo lui!” Tôn Nhị Cẩu thấy Hàn Lập ra lệnh đuổi khách, vội vàng lui ra, Khúc Hồn theo sát phía sau.
Đợi Tôn Nhị Cẩu vừa ra khỏi phòng, Hàn Lập đứng dậy, đi quanh quẩn vài vòng, rồi bất chợt khẽ huýt sáo.Lập tức, một con Vân Sí Điểu từ ngoài cửa sổ lao vào, đậu trên vai Hàn Lập.
Hàn Lập lấy ra một hũ nhỏ, đổ ra một viên Hoàng Lật Hoàn mà Vân Sí Điểu thích ăn nhất, đút cho nó rồi ân cần nói: “Tiểu gia hỏa, theo dõi tên vừa ra khỏi phòng kia.Nếu hắn định trốn khỏi thành, lập tức báo cho ta biết.”
Vân Sí Điểu nghe vậy, kêu lên mấy tiếng rồi bay ra cửa sổ, biến mất trong không trung.
