Đang phát: Chương 12
– Chết tiệt! Thằng nhãi đó thực sự chạy vào rồi.Muộn thế này còn vào rừng, nó muốn chết à?
Nhân viên cửa hàng nhìn khu rừng tối dần, bất lực chửi thầm.
– Quái lạ, thằng nhóc đó đến đây làm gì nhỉ?
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.Đó là một gã đàn ông mắt tam giác, toát ra vẻ độc ác.Hắn cao gầy, tay dài, bên hông đeo một túi da màu xanh lá, đang nhìn vào rừng sâu, vẻ mặt suy tư.
– Mày lo việc của nó làm gì! Mau đuổi theo, nếu nó chạy sâu vào rừng thì phiền đấy.
Một gã râu dài, mặt mũi hung tợn, lưng đeo một thanh quỷ đầu đại đao, bên hông treo túi da màu đen, quát lớn.
Nhân viên cửa hàng sợ hãi, không dám nói nhiều, nịnh nọt cười với gã râu dài.Hai người này là ngự yêu sư, mạnh hơn người thường nhiều, nếu không có lệnh của quản lý, hắn không dám đụng vào họ.
– Ở đây có dấu chân mới.
Rất nhanh, có người phát hiện dấu vết của Sở Vân.
– Đi.
Nhân viên cửa hàng muốn nhanh chóng giải quyết Sở Vân, dẫn đầu đi vào rừng, theo sau là gã mắt tam giác và gã râu dài, cuối cùng là tám tráng hán.
Mọi người nhanh chóng biến mất trong rừng.
Mặt trời lặn, sao trời xuất hiện.Bầu trời nhiều mây, màu xanh đậm, tối hơn cả biển sâu.
Gió đêm thổi nhẹ vào mặt Sở Vân, mang theo hơi ấm.Xung quanh yên tĩnh, côn trùng kêu, rừng hè âm u, cảnh vật vừa có sinh khí vừa ẩn chứa nguy hiểm.
Sở Vân leo lên một con dốc, nhìn về phía trước.Ký ức của hắn hơi khác so với hiện tại, nhưng hắn nhanh chóng tìm được con đường nhỏ chính xác.
Hắn thở phào, ở kiếp trước, hắn đã chứng minh con đường này an toàn.Hắn tin mình có thể leo lên ngọn núi lửa vô danh kia.
Nhưng lúc này, một đàn chim bay lên trời, kêu chói tai, không chịu đậu xuống.
– Có người phía sau?
Sở Vân nheo mắt.Hắn nhận ra đám chim đó là Thiết Chủy Đại Điểu, loài chim hiền lành, phổ biến trong rừng.
Con người có quy tắc của con người, rừng rậm có luật của rừng rậm.Thiết Chủy Đại Điểu không dại gì chọn nơi có hung thú lui tới để làm tổ.Ở đây cũng không có thiên địch Cứ Xỉ Sâm Nhiễm săn mồi khiến chúng kêu to.
Dựa vào kinh nghiệm, Sở Vân kết luận rằng có người đã quấy rầy sự yên tĩnh của rừng, và có vẻ không ít.
– Đánh nhau!
Sở Vân lẩm bẩm, từ tiếng gió hắn nghe thấy tiếng đánh nhau.Khi bị chọc giận, Thiết Chủy Đại Điểu sẽ tấn công theo đàn, rất hung hăng.
Một lát sau, Thiết Chủy Đại Điểu bay về phía bầu trời đêm, rõ ràng là không địch lại.
Đêm tối dần, nhưng không che được đôi mắt sáng của Sở Vân!
Dựa vào những gì vừa xảy ra, hắn đoán rằng có khoảng mười người, có chiến lực của ngự yêu sư sơ cấp, nếu không thì không thể gây ra cuộc bạo động lớn như vậy và thắng dễ dàng như thế.
Họ là ai? Mục đích gì? Tại sao lại xuất hiện sau lưng mình? Có liên quan đến mình không?
Vô số suy đoán và nghi hoặc tràn ra trong đầu Sở Vân.
Thiết Chủy Đại Điểu chậm rãi bay về tổ, ánh mắt Sở Vân ngưng lại.
Đối phương đi rồi, đi đâu?
Trực giác mách bảo hắn rằng đối phương đang theo dõi mình.Đột nhiên, hắn nghĩ đến Thư phu nhân và hít một hơi lạnh.Nếu đúng là thủ hạ của bà ta, đây là cơ hội tốt để tiêu diệt chúng.Đừng nói ngự yêu sư, chỉ cần ba bốn tráng hán bình thường thôi cũng đủ khiến Sở Vân gặp rắc rối.
Hiện tại hắn chỉ là một đứa trẻ mười ba tuổi.
Tuy không đến mức yếu ớt, nhưng so về sức lực, hắn chắc chắn thua người lớn.
Một cơn gió mát thổi đến, nhưng không xua tan được sự lạnh lẽo trên người hắn, cảm giác nguy hiểm trong lòng tăng lên.
Cẩn thận là trên hết, Sở Vân sau khi trọng sinh trở nên rất thận trọng.
Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn rồi biến mất.
– Mình nhớ gần đây có một con Lợi Trảo Hầu, một tiểu yêu tu vi mười hai năm.
Sở Vân vui mừng, khóe miệng nở nụ cười.
– Lũ Thiết Chủy Đại Điểu chết tiệt! Làm lộ nơi ẩn nấp của chúng ta rồi.
Nhân viên cửa hàng dính máu, quần áo rách tả tơi, đang trốn sau một tảng đá, tức giận chửi rủa.
– Sợ gì, đối phương chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa thôi.Có khi nó thấy động tĩnh bên này nên tò mò chạy tới! Ha ha ha! Chỉ chờ chúng ta bắt lấy thôi.
Giọng gã râu dài vang vọng trong rừng, dọa lũ chim.
Nhân viên cửa hàng nhớ lại hình ảnh Sở Vân lạnh lùng, đôi mắt như trêu tức, lắc đầu.Hắn có linh cảm rằng đối phương rất khó đối phó.Muốn hoàn thành nhiệm vụ lần này sẽ rất phiền phức.
– Im miệng, chính cái miệng của ngươi làm lũ Thiết Chủy Đại Điểu thức giấc.Trong rừng có nhiều yêu thú hoang dã, nên cẩn thận vẫn hơn.
Giọng gã mắt tam giác chậm rãi, lạnh lùng, nhìn gã râu dài với vẻ bất mãn.
– Hừ!
Gã râu dài hừ lạnh, nhưng vẫn hạ giọng.Hắn biết tuy nơi này gần rìa rừng, nhưng vẫn có nhiều yêu thú hoang dã.Với thực lực của họ, vẫn cần phải cẩn thận.
