Chương 12 Bách Vạn Niên Hồn Hoàn (3)

🎧 Đang phát: Chương 12

“Được!” Hoắc Vũ Hạo phấn khích đáp lời.
“Bốn Hồn Kỹ kia là gì?”
Thiên Mộng Băng Tằm thong thả: “Cái đó phải dựa vào ngộ tính của ngươi rồi.Tự mình lĩnh hội sẽ tốt hơn nhiều so với việc ta nói toạc ra.Nhưng đừng vội mừng, bốn Hồn Kỹ này đều thuần túy thuộc tính tinh thần.Lực phong ấn trong ngươi cũng không hề nhỏ, nhưng cần nhớ kỹ, nó sẽ giúp ngươi tăng niên hạn Hồn Hoàn, nhưng không tăng Hồn Lực.Hơn nữa, bốn Hồn Kỹ ta cho cũng chỉ mang tính phụ trợ, không có khả năng công kích trực tiếp.Ngươi vẫn còn yếu lắm, con đường phía trước còn dài, hiểu chứ?”
“Đệ hiểu.Mẫu thân từng dạy, không ai một bước lên trời, chỉ có kiên trì, nỗ lực từng bước mới có thể vượt lên trên người khác.Thiên Mộng ca cứ yên tâm, đệ nhất định sẽ cố gắng hết mình.”
“Hiểu là tốt, nhưng tư chất của ngươi hơi kém một chút…chậc, sau này có cơ hội phải tìm chút thiên tài địa bảo bồi bổ mới được.Linh Mâu của ngươi là do biến dị mà thành, tiềm lực vô hạn, nhưng quá trình biến dị lúc ngươi còn nhỏ đã ảnh hưởng không nhỏ đến thân thể.Kinh mạch yếu ớt, việc tu luyện sau này sẽ khó khăn hơn.À, còn một chuyện nữa…”
“Thấy cái quang cầu xám xịt kia không?”
Hoắc Vũ Hạo gật đầu: “Thấy ạ, đó cũng là lực lượng của Thiên Mộng ca sao?”
Thiên Mộng Băng Tằm lắc đầu: “Không, ta cũng không rõ nó là gì.Lúc ta dung nhập vào ngươi, thiên địa đột nhiên biến đổi, dường như do tinh thần lực của ta hấp dẫn đến.Cái quang cầu xám xịt kia là một tia linh hồn không thuộc về thế giới này, ta cũng không biết nó từ đâu tới.Tuy mỏng manh, nhưng phẩm chất lại cực cao, ta muốn tách nó ra cũng không được.Nhưng ta cảm nhận được nó không có ác ý, có lẽ do nó chưa thức tỉnh, hoặc có thể cả đời này nó cũng không tỉnh lại.Nhưng nếu nó tỉnh lại, hẳn sẽ mang đến chút phiền toái.Bất quá, cứ yên tâm, khi nó yên lặng thì không sao, nếu có chuyện gì thì có Ca bảo vệ ngươi.”
“Được rồi, ngươi ra ngoài đi.Hai tên nhân loại kia cũng không có ác ý đâu.”
“Hai nhân loại?”
Hoắc Vũ Hạo còn đang ngơ ngác thì mọi thứ trước mắt đã nhòe đi, hắn cảm giác như bị cuốn vào một vòng xoáy, tâm thần chìm vào bóng tối.
“Sao còn chưa tỉnh?” Đường Nhã vỗ nhẹ lên má Hoắc Vũ Hạo, lo lắng hỏi Bối Bối.
Bối Bối mỉm cười: “Khí huyết vững vàng, Hồn Lực trong cơ thể dồi dào.Nếu ta đoán không sai, hắn vừa đột phá Hồn Sĩ, tiến vào cấp bậc Hồn Sư.Thân thể hắn cần thời gian để dung hòa lực lượng đột phá…đáng tiếc, chỉ là Hồn Hoàn mười năm của Phong Phí Phí.”
Đường Nhã bĩu môi: “Có gì mà đáng tiếc, Hồn Hoàn đầu tiên yếu kém một chút cũng là bình thường.Hắn một mình đánh bại Phong Phí Phí đã là rất giỏi rồi.”
Bối Bối cười trêu: “Muốn chiếm được trái tim của nữ nhân, quả nhiên phải nắm giữ cái dạ dày của nàng.Xem ra, tâm của ngươi đặt cả ở dạ dày rồi.”
Gương mặt thanh tú của Đường Nhã ửng hồng: “Phì, cái gì mà tâm đặt ở dạ dày, đúng là không biết lớn nhỏ.Đừng quên ta là lão sư của ngươi.”
Bối Bối không cãi lại, chỉ cười nhìn nàng.
“Ư…” Hoắc Vũ Hạo khẽ rên một tiếng, chậm rãi mở mắt.
“Tiểu Hoắc, cuối cùng đệ cũng tỉnh rồi, dọa tỷ sợ hết hồn.” Thấy Hoắc Vũ Hạo mở mắt, Đường Nhã mừng rỡ kêu lên.
Hoắc Vũ Hạo cảm thấy đầu óc có chút mơ hồ, phải cố gắng tập trung mới tỉnh táo lại.Những lời nói với Thiên Mộng Băng Tằm vẫn còn in rõ trong đầu, hắn lẩm bẩm:
“Vừa rồi là mơ sao?”
Đường Nhã cười tinh nghịch, véo nhẹ tay hắn một cái.Hoắc Vũ Hạo kêu lên:
“Tiểu Nhã tỷ, tỷ làm gì thế?”
Đường Nhã cười đáp: “Tỷ giúp đệ kiểm tra xem là mơ hay thật thôi.Tỉnh chưa? Đệ cũng gan thật đấy, dám một mình tiến vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.”
Hoắc Vũ Hạo có chút xấu hổ.Trong lúc đối đầu với Phong Phí Phí, hắn mới nhận ra bản thân yếu ớt đến mức nào.Hắn quả thật đã quá tự cao tự đại.Nhưng sự xấu hổ nhanh chóng tan biến, hắn vội vàng ngồi dậy, vận chuyển Hồn Lực trong cơ thể.
Một cảnh tượng khiến Hoắc Vũ Hạo kinh hỉ.
Hồn lực vốn đã bão hòa trong cơ thể lại tăng lên một chút, trong tinh thần thức hải lại xuất hiện bốn kỹ năng.Thật sự là bốn kỹ năng! Thiên Mộng ca thật sự tồn tại, không phải là mơ, hắn thật sự có được một Hồn Hoàn trăm vạn năm!
Lúc này, Hoắc Vũ Hạo mới tin tất cả đều là thật.Sự vui mừng không thể kìm nén, hắn bật dậy, hét lớn:
“Thành công rồi, ta thành công rồi!”
Bối Bối và Đường Nhã nhìn thấy một vòng Hồn Hoàn màu trắng từ dưới chân Hoắc Vũ Hạo dâng lên, đúng là Hồn Hoàn thứ nhất đang chậm rãi chuyển động.
Bối Bối khẽ thở dài.Quả nhiên là Hồn Hoàn mười năm.Hắn chỉ hơi nghi hoặc vì sao Hồn Hoàn mười năm của Hoắc Vũ Hạo lại có chút khác biệt so với những Hồn Hoàn khác cùng loại, chẳng lẽ là do tu vi của Phong Phí Phí tương đối cao.Nhưng dù nghĩ thế nào, hắn cũng không thể ngờ được, Hồn Hoàn trăm vạn năm lại mang màu trắng.
Không chỉ Hồn Hoàn biến hóa, đôi mắt của Hoắc Vũ Hạo cũng thay đổi.Đôi mắt vốn mang màu lam sắc, lúc này lại ẩn thêm một tầng kim sắc sáng bóng.Bối Bối và Đường Nhã khi nhìn vào đều cảm thấy một tia hốt hoảng.
Trước đó, Thiên Mộng Băng Tằm đã phát ra một tia tinh thần lực cường đại, khiến hai người tạm thời mất đi khả năng suy nghĩ, nhưng do thực lực chênh lệch quá lớn nên hai người vẫn chưa phát hiện ra.Lúc này, đứng sát bên Hoắc Vũ Hạo lại khác hẳn, đôi mắt kia tản ra tinh thần lực khiến hai người chấn động.
“Vũ Hồn thuộc tính tinh thần? Hơn nữa lại dung hợp với Hồn Hoàn thứ nhất của Phong Phí Phí?”
Bối Bối, người luôn trầm ổn, cũng biến sắc.Theo những kiến thức về Hồn Sư mà hắn biết, chuyện này là không thể xảy ra, nhưng trước mắt…
Ánh sáng kim sắc dần tan biến trong đôi mắt của Hoắc Vũ Hạo.Vài giây sau, hắn hưng phấn nhảy lên:
“Thành công rồi! Cuối cùng ta cũng trở thành Hồn Sư! Ta là Hồn Sư!”
Bối Bối và Đường Nhã kinh ngạc nhìn nhau.Đường Nhã không nhịn được lên tiếng:
“Tiểu Hoắc, Vũ Hồn của đệ là thuộc tính tinh thần à? Tỷ vừa cảm nhận được tinh thần dao động mãnh liệt!”
Hoắc Vũ Hạo lúc này mới hoàn hồn, có chút xấu hổ trả lời:
“Đúng vậy, Vũ Hồn Linh Mâu của đệ là một loại biến dị Vũ Hồn thuộc tính tinh thần.”
Hai mắt Đường Nhã sáng lên, đôi mi chớp chớp:
“Linh Mâu…biến dị Vũ Hồn? Tốt, tốt lắm!”

☀️ 🌙