Chương 1199 Đây là chuyện tôi phải làm

🎧 Đang phát: Chương 1199

Bước vào bàn thứ ba, Diệp Mặc không nán lại lâu, cũng không muốn nghiên cứu tỉ mỉ trận pháp.Dù rất muốn nghiên cứu mười ngày nửa tháng, nhưng hắn biết điều đó là không thể.Cũng may hắn chỉ cần nắm được cấu trúc hệ thống của trận pháp là đủ, còn chi tiết thì không cần tìm hiểu quá kỹ như người khác.
Mông Kỳ đi theo Diệp Mặc, đã chết lặng.Cô nghe nói ba bàn đầu tiên dù người thi nhanh nhất cũng mất nửa ngày.Vậy mà Diệp Mặc đưa cô qua bàn thứ ba chỉ trong một nén nhang, cả hai đã đến cửa vào bàn thứ tư.Lúc này, trên bia đá chỉ có ba cái tên.
Khi Mông Kỳ lại nhanh chóng đi theo Diệp Mặc qua bàn thứ tư, trên bia đá ở cửa vào bàn thứ năm chưa có tên nào.Điều đó có nghĩa cô và Diệp Mặc là những người đầu tiên vượt qua bàn thứ tư tiến vào bàn thứ năm.
Nhưng điều khiến Mông Kỳ cảm thấy kỳ lạ là sau khi vào bàn thứ năm, Diệp Mặc lại dừng lại.Vốn dĩ Diệp Mặc dẫn đường, cô chỉ theo sau, giờ Diệp Mặc dừng lại, cô cũng không đi tiếp.
Sau hơn nửa ngày, hai tu sĩ mặc đồ Thông Hải Giáo đi tới.Thấy Diệp Mặc, họ lập tức căng thẳng, lấy pháp bảo ra.Rõ ràng họ biết Diệp Mặc đã giết Cực Ly, thậm chí Ung Ô Tử cũng có thể đã bị hắn giết.Hai người này có chút hiểu biết về trận pháp, nhưng tu vi chỉ ở Hư Thần, đối mặt với kẻ địch nguy hiểm như Diệp Mặc thì rất sợ hãi.
Diệp Mặc khoát tay:
– Đừng lo, ta không muốn giết các ngươi.Ta có một ngọc giản, cần nhờ một người trong các ngươi đưa cho giáo chủ Ung Lam Y của Thông Hải Giáo.
Diệp Mặc lấy ra một ngọc giản đưa cho một tu sĩ Hư Thần và nói:
– Tin này rất hữu ích cho giáo chủ của các ngươi.Ta rất tán thưởng Ung Lam Y, nên mới muốn đưa cái này cho y.
Tu sĩ Hư Thần không dám chần chừ, nhanh chóng nhận ngọc giản của Diệp Mặc, nhưng vẫn phòng bị, sợ Diệp Mặc ra tay, sẽ dùng “La Khúc Bàn” truyền tống ra ngoài.
Diệp Mặc thấy tu sĩ kia nhận ngọc giản vẫn đề phòng mình, liền trầm mặt nói:
– Ta nói ngươi không nghe rõ sao? Ta muốn ngươi đưa ngọc giản này cho Ung Lam Y, ngươi bị điếc à?
Tu sĩ Hư Thần giật mình, vội nói:
– Nhưng đây là thời gian thi đấu mà?
Diệp Mặc liếc nhìn y, thản nhiên nói:
– Việc thi đấu quan trọng hơn việc giúp ta truyền tin cho Ung Lam Y giáo chủ sao?
– Không, không dám…
Tu sĩ Hư Thần vội đáp.Y rất sợ Diệp Mặc đột nhiên ra tay.Ngay cả Cực Ly tu sĩ Ngưng Thể tầng bảy cũng không đỡ được, huống chi y chỉ là tu sĩ Hư Thần trung kỳ.
– Nếu không dám, sao còn không mau cút đi.
Diệp Mặc quát lớn.
Tu sĩ Hư Thần sợ đến run rẩy, không dám chống lại lực đẩy của “La Khúc Thập Bát Bàn” nữa, ngay lập tức bị truyền tống ra ngoài.
Thấy tu sĩ Hư Thần đã mang ngọc giản của mình đi, Diệp Mặc không thèm để ý đến tu sĩ còn lại đang sợ đến trắng mặt, tiến thẳng vào sâu trong bàn thứ năm.
Mông Kỳ nhanh chóng theo Diệp Mặc vào bàn thứ năm.Đi nửa ngày, cô không nhịn được hỏi:
– Tôi thấy cách làm của anh vừa rồi hơi giống Ung Lam Y.
Diệp Mặc cười:
– Đúng vậy, ta học theo lão.
Mông Kỳ im lặng rồi nói:
– Học theo lão cũng không tốt, tôi không thích loại người như lão.
Diệp Mặc chỉ cười, không trả lời.Hắn đương nhiên không muốn giống Ung Lam Y, càng không thích cái phong cách ác bá đó.Nhưng hắn không cần giải thích với Mông Kỳ, mục đích của hắn là khiến Ung Lam Y tức đến nôn ra máu.

Bên ngoài đảo “La Khúc Thập Bát Bàn”, Ung Lam Y vừa tóm lấy tu sĩ được truyền tống ra đã tức giận run người.Y biết Diệp Mặc và Mông Kỳ hoàn toàn vô sự, hơn nữa Diệp Mặc còn giết Cực Ly ở cửa vào bàn thứ ba.Hắn giết Cực Ly chỉ với một đao, Ung Ô Tử chắc chắn dữ nhiều lành ít rồi.
Lúc này, Ung Lam Y vô cùng hối hận, hối hận đã không giết Diệp Mặc ngay tại chỗ, hối hận để Diệp Mặc vào “La Khúc Thập Bát Bàn”.Vì dù cuối cùng Diệp Mặc sẽ bị “La Khúc Thập Bát Bàn” truyền tống ra, con trai Ung Ô Tử của y cũng đã chết rồi.
Y thề rằng nếu Diệp Mặc kia đi ra, y sẽ lột da róc xương hắn, đốt cháy Nguyên Thần bằng “Ô Minh Chi Hỏa”, để Nguyên Thần của hắn nhìn thân thể mình bị cắt xẻ, nhìn Mông Kỳ bị hàng ngàn người làm nhục.
Như vậy cũng không thể giải hết hận trong lòng y.
Ung Du Nhi cũng không dám đùa chiếc nhẫn trong tay nữa, cùng dùng ánh mắt căm hận nhìn chằm chằm vào “La Khúc Thập Bát Bàn”.
Ung Lam Y là tu sĩ Hóa Chân, dù con trai có thể đã bị giết, y vẫn kiềm chế được lửa giận.Ngoài ánh mắt mang theo sát ý băng lãnh, vẻ ngoài của y dần bình tĩnh trở lại.
Lúc đó, một tu sĩ bị truyền tống ra khỏi “La Khúc Thập Bát Bàn”, Ung Lam Y vội biến ảo ra một bàn tay tóm lấy y rồi quát:
– Bàng Bạc, ngươi là đại sư trận pháp cấp sáu duy nhất của Thông Hải Giáo, sao lại bị truyền tống ra ngoài? Nói…
Mặt Bàng Bạc trắng bệch, toàn thân run rẩy.Một tu sĩ Hóa Chân bên cạnh Ung Lam Y vội nói:
– Giáo chủ, ngài đừng kích động, hãy thả y xuống rồi từ từ hỏi.
Ung Lam Y gật đầu, ném Bàng Bạc xuống đất rồi lạnh lùng nói:
– Mau thuật lại mọi chuyện, không được thiếu một chữ nào.
– Vâng, giáo chủ…
Bàng Bạc run giọng:
– Khi đệ tử vào bàn thứ năm, gặp Diệp Mặc đã chờ sẵn ở đó.Hắn đưa cho tôi một ngọc giản để mang về giao cho giáo chủ, nếu tôi không ra ngoài, hắn sẽ giết tôi, vì thế, vì thế…
Ung Lam Y xanh mặt nói:
– Đưa ngọc giản đó cho ta.
– Vâng…
Bàng Bạc vội lấy ngọc giản của Diệp Mặc đưa cho Ung Lam Y.
Ung Lam Y nhận ngọc giản, phát hiện không có vấn đề gì, liền dùng thần thức dò xét, ngọc giản tự động phát ra tiếng “Bụp bụp”, khiến Ung Lam Y phải tạo ra một đạo chân nguyên bảo hộ quanh thân.
Nhưng tiếng “Bụp bụp” không gây ra thương tổn gì, giống như pháo hoa nổ tung.Nhưng không ai chú ý trong luồng khí tràn ra từ ngọc giản có một luồng ám quang bắn về phía chiếc nhẫn trong tay Ung Du Nhi.Bởi vì mọi người đều bị màn “pháo hoa” hấp dẫn.
Trong nháy mắt Bàng Bạc bị truyền tống ra, mọi người đã nhìn về phía này, nên khi ngọc giản trong tay Ung Lam Y phát nổ, tất cả đều thấy rõ.
Khi mọi người chưa hiểu ý đồ của Diệp Mặc, lại nghe có tu sĩ kêu lên:
– Mau nhìn lên trời.
Mọi người nhìn lên trời, thấy một loạt chữ lớn hiện lên:
– “Ung Lam Y, lão da mềm thịt trơn, anh tuấn tiêu sái, vậy mà Ung Ô Tử lại mặt đen như đáy nồi, xấu xí vô cùng, sao có thể là con của lão được? Chắc lão cũng biết nguyên nhân rồi chứ, nhưng tâm địa lão thiện lương, nên tôi giúp lão diệt loại con hoang này, đỡ lão phải nhọc lòng.Lão không cần cảm ơn tôi, đây là việc tôi phải làm.”
Những dòng chữ này hiện lên một lúc rồi tan biến.
Tất cả những tu sĩ thấy được đều muốn cười nhưng không ai dám cười.Ung Ô Tử có phải con của Ung Lam Y hay không mọi người đều đoán được, nhưng chỉ Diệp Mặc dám nói ra.
Diệp Mặc này vừa có ý tứ, vừa độc, dám nói như thế với Ung Lam Y.Lẽ nào hắn không biết có những chuyện còn kinh khủng hơn cái chết sao? Khiêu khích Ung Lam Y như vậy, y còn để Diệp Mặc sống sót thì đúng là quái sự.
Nhưng mọi người chỉ nghĩ trong lòng, không ai dám bàn luận ra miệng.
Bàn tay Ung Lam Y nắm chặt đến run rẩy, cổ họng cảm thấy ngọt, nếu tu vi không thâm hậu, y đã phun ra máu tươi.Mọi người biết Ung Lam Y phẫn nộ vì Diệp Mặc không những giết con y, còn nói là đã giúp Ung Lam Y giết một đứa con hoang.
Khi mắt Ung Lam Y bốc hỏa, bỗng thấy chiếc nhẫn trong tay Ung Du Nhi không đúng, y kinh hãi kêu lên:
– Nhanh, đưa chiếc nhẫn cho ta.
Ung Du Nhi không dám trái ý, vội đưa chiếc nhẫn cho Ung Lam Y.Ngay khi chiếc nhẫn rời khỏi tay Ung Du Nhi, lập tức bộc phát ra một luồng năng lượng kinh khủng.
Ung Lam Y là tu sĩ Hóa Chân, nhanh chóng bố trí một đạo chân nguyên bảo hộ đồng thời hất Ung Du Nhi ra ngoài.
Bụp, bụp….Ầm…
Liên tiếp tiếng nổ vang lên, những tu sĩ có tu vi thấp kém xung quanh bị cuốn bay đi.
Cũng may cấm chế khiến chiếc nhẫn phát nổ là do Diệp Mặc bố trí trong thời gian ngắn, nên Diệp Mặc biết dù nổ lớn hơn cũng không thể làm hại Ung Lam Y.
Dù Ung Lam Y đã hất Ung Du Nhi ra ngoài, áo ngoài của Ung Du Nhi đã bị rách một mảng lớn, lộ ra da thịt trắng nõn.May mắn Ung Du Nhi không bị thương, lập tức lấy áo khoác mặc vào.Khuôn mặt xinh đẹp cũng tức giận đến đỏ bừng.Cô chưa bao giờ chịu sự sỉ nhục như vậy.
Sau vụ nổ, tóc của Ung Lam Y chỉ hơi rối, không có chút thương tổn nào.Nhưng sự phẫn nộ trong lòng không thể ngăn lại được.Cái tên luôn miệng nói mạo phạm công chúa của Thông Hải Giáo chết chưa hết tội, giờ lại giở thủ đoạn với y.
– Diệp Mặc, ta không giết ngươi, Ung Lam Y ta thề không làm người…
Mỗi câu Ung Lam Y nói ra đều mang theo sát ý lan tỏa khắp hải đảo “La Khúc Thập Bát Bàn”.
Một tu sĩ của Thương Hải Điện thấy cảnh này cũng nhíu mày.Làm ra loại ngọc giản này, hạ cấm chế thần thức, kết nối với cấm chế đã hạ trong chiếc nhẫn trữ vật trước đó, không phải là một tu sĩ bình thường có thể làm được.Muốn làm được điều này cần bản lĩnh trận pháp và bố trí cấm chế hơn xa Ung Lam Y, hơn nữa còn phải có công pháp khống chế thần thức, và thần thức phải vô cùng cường đại.

☀️ 🌙