Đang phát: Chương 1197
Diệp Mặc thu hồi nhẫn trữ vật của Ung Ô Tử, đốt xác hắn rồi nói với Mông Kỳ:
“Chúng ta đi đến bàn thứ hai.”
Họ nhanh chóng di chuyển trong bàn thứ nhất.Nơi này chỉ có đồng cỏ, nguồn nước, vài đầm lầy và yêu thú cấp thấp, không gây chút trở ngại nào.Yêu thú thấy họ đã sớm bỏ chạy.
Hai người cũng gặp vài khốn trận và sát trận đơn giản.Chúng ẩn nấp tài tình nhưng đẳng cấp quá thấp.Diệp Mặc đã là Tông sư trận pháp cấp tám, tu sĩ Trúc Cơ không hiểu gì về trận pháp cũng không hề hấn gì vì đây đều là trận pháp cấp một và cấp hai, không có tác dụng ngăn cản.
“Tôi nghe nói bàn thứ nhất và thứ hai đều là trận pháp dưới cấp ba.Tu sĩ tham gia ‘La khúc thập bát bàn’ chỉ cần không ngã xuống ở bàn thứ nhất thì chắc chắn sẽ đến được bàn thứ hai,” Mông Kỳ giải thích khi thấy Diệp Mặc có vẻ khó hiểu vì sao bàn thứ nhất lại đơn giản như vậy.
Thấy Diệp Mặc gật đầu, cô nói thêm: “Bàn thứ tư và thứ năm là trận pháp cấp bốn, bàn thứ sáu là trận pháp cấp năm.”
“Khó vậy sao?” Diệp Mặc kinh ngạc dừng bước.
Mông Kỳ nghi hoặc nhìn anh: “Diệp sư huynh, dưới bàn thứ bảy tôi có nắm chắc sẽ qua được, không phải rất khó mà?”
Diệp Mặc cau mày suy nghĩ rồi lắc đầu: “Tôi không nói đến bàn thứ bảy, tôi nói bàn thứ mười tám.Nếu theo cô nói, chẳng phải bàn thứ mười tám sẽ vượt trên cả trận pháp cấp chín sao?”
Mông Kỳ che miệng, kinh ngạc nhìn Diệp Mặc rồi thì thào: “Anh…anh lại muốn đi đến bàn thứ mười tám rồi chạy trốn…”
Diệp Mặc mỉm cười: “Cô nghĩ phải thế nào?”
Mông Kỳ lắc đầu: “Không được, anh không thể nghĩ như vậy.Tôi biết bàn thứ mười hai vẫn chỉ là trận pháp cấp bảy, bàn thứ mười tám cũng không vượt quá trận pháp cấp chín, nhưng anh tuyệt đối không thể đi đến bàn thứ mười tám.”
Cô nghĩ Diệp Mặc chỉ là đại sư trận pháp cấp sáu, đến bàn thứ mười hai đã là giỏi lắm rồi.Cô không nghĩ anh là tông sư trận pháp vì tuổi anh còn quá trẻ.Tu sĩ trăm tuổi trở thành đại sư trận pháp cấp sáu đã hiếm, tông sư trận pháp thì không thể.
Trăm tuổi là đại sư trận pháp cấp sáu không có nghĩa là qua trăm tuổi có thể thành tông sư.Có người trăm tuổi thành đại sư trận pháp cấp sáu nhưng mấy trăm năm sau vẫn dậm chân tại chỗ.
Nghe xong lời Mông Kỳ, Diệp Mặc hiểu không phải cứ qua mỗi bàn thì đẳng cấp trận pháp lại cao lên một cấp.Như vậy có nghĩa là tới bàn thứ mười tám không nhất định có trận pháp vượt trên cả cấp chín.
Diệp Mặc không mấy quan tâm khi bắt đầu phá trận ở bàn thứ nhất, nhưng sau đó anh thực sự chú ý.Loại trận pháp này tuy đơn giản, đều dưới cấp hai, nhưng thủ đoạn bố trí lại vô cùng tinh xảo.
Dù Diệp Mặc là tông sư trận pháp cấp tám cũng không thể nhìn ra tâm của những trận pháp này.Nói cách khác, chúng đều là trận pháp cấp thấp nhưng thủ pháp bố trí lại đều là thủ pháp đỉnh cấp, giống như trận pháp của thiên nhiên.
Nếu không được Mông Kỳ nhắc nhở rằng chỉ có thể ở lại một ngày đêm cho bàn thứ nhất, Diệp Mặc thực sự muốn ở lại để chuyên tâm nghiên cứu thủ pháp bố trí trận pháp ở đây.Anh khẳng định nếu mình nghiên cứu vài ngày, bản lĩnh trận pháp của anh sẽ tăng lên rất nhiều.
Hệ thống trận pháp của anh được diễn sinh từ ‘Tam sinh quyết’, anh là người duy nhất được truyền thừa.Nhưng nếu tiếp thu những tinh hoa trong thủ pháp bố trí trận pháp của người khác thì bản lĩnh của anh sẽ có lợi.Lúc trước anh có thể tấn cấp từ đại sư trận pháp cấp sáu lên tông sư trận pháp cấp bảy cũng là nhờ tìm hiểu thủ pháp bố trí trận pháp ở cấm địa Băng Thần.
Hơn nữa Diệp Mặc còn nghĩ tới một vấn đề khác, đó là loại trận pháp cấp thấp này ngay cả ngăn trở tu sĩ Trúc Cơ cũng không được thì vì sao lại được bố trí ở ‘La khúc thập bát bàn’ này?
Nếu nhất định phải giải thích thì chỉ có một cách duy nhất, đó là những trận pháp cấp thấp này là để dành cho những tu sĩ tiến vào tự mình lĩnh ngộ thủ pháp bày trận từ bàn thứ nhất đến bàn thứ mười tám.Sau khi hiểu được điều này, Diệp Mặc càng trở nên hưng phấn hơn, anh cứ vừa đi vừa lặp lại trong đầu những trận pháp cấp thấp này.
‘Tam sinh quyết’ vốn có khả năng tự mình diễn sinh ra vạn vật, nên khi Diệp Mặc đi hết bàn thứ nhất, thủ pháp bố trí những trận pháp cấp một cấp hai này đã đại khái hình thành một hệ thống trong đầu anh.
Diệp Mặc và Mông Kỳ đến cửa thông giữa bàn thứ nhất và thứ hai.Ở đó có một tấm bia đá, trên mặt đã viết hai mươi bẩy cái tên, hiển nhiên là cả hai mươi bẩy người kia đã tiến lên bàn thứ hai.
Diệp Mặc và Mông Kỳ nhanh chóng viết tên mình lên bia đá, tiến vào bàn thứ hai.Họ biết lần này lên bàn thứ hai sẽ ít đi một người, vì Ung Ô Tử vĩnh viễn không thể lên bàn thứ hai.
Diệp Mặc vừa vào bàn thứ hai đã cảm nhận được một lực đẩy mạnh mẽ, dường như muốn đẩy ngược anh ra ngoài.Mông Kỳ cũng cảm thấy vậy nên biến sắc.
Cô hiểu rõ vì sao có người không bị trận pháp giết chết mà lại được truyền tống ra ngoài, hóa ra khi vào bàn thứ hai của ‘La khúc thập bát bàn’ lại có lực đẩy mạnh mẽ này.
Trong nháy mắt cảm nhận được lực đẩy kia, Diệp Mặc cũng hiểu, lực đẩy mỗi một bậc trên ‘Mười hai bậc Đan Vương’ đều mỗi lúc một mạnh.’Mười hai bậc Đan Vương’ là đại sư tiên khí thượng cổ căn cứ vào ‘La khúc thập bát bàn’ mà luyện chế ra, thì ở ‘La khúc bàn’ này có lực đẩy như vậy cũng không lạ.
Mông Kỳ biến sắc vì ở bàn thứ hai đã có loại lực đẩy mạnh mẽ đến thế này, nếu tới bàn thứ mười tám thì sẽ có lực đẩy mạnh mẽ tới mức nào nữa? Dù là bản lĩnh tông sư trận pháp cũng không thể chống lại loại lực đẩy không ngừng tăng lên trong ‘La khúc thập bát bàn’ này.Huống chi Diệp Mặc mới chỉ là đại sư trận pháp cấp sáu.
Diệp Mặc thấy sắc mặt Mông Kỳ đại biến liền biết cô đang nghĩ gì, nên cười nói: “Cô tới gần tôi một chút.”
“Anh ấy có ý gì?” Mông Kỳ sửng sốt nhưng không suy nghĩ nhiều, lập tức đi sát phía sau Diệp Mặc.Cô tin Diệp Mặc không phải là kẻ thích chiếm tiện nghi, đây là một loại trực giác.Hơn nữa cô cũng không ghét Diệp Mặc.
Một mùi hương nhàn nhạt truyền đến, khiến Diệp Mặc có chút thất thần.Anh lại nhớ tới Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết, nhớ tới ánh mắt khi hai người tiễn anh rời đi, ánh mắt tràn đầy yêu thương và mong đợi anh sớm ngày trở lại.
Nhưng anh lại rơi vào phạm vi thế lực của Tam Hải, và cũng còn may là chưa đắc tội với Thương Hải Điện.Nhưng Diệp Mặc không hề hối hận, vì Kỷ Bẩm tiền bối đối với anh có ơn tri ngộ, dù biết rõ sẽ gặp nguy hiểm tột cùng, anh vẫn sẽ giao dịch với Mông Hàn An.
Dù là tu sĩ, Diệp Mặc cũng có nguyên tắc làm người của mình.
Anh lập tức phóng ra một đạo ‘Tử Nhãn Thàn Hồn Thiết Cát’.Sau khi cảm nhận được áp lực xung quanh không còn nữa thì vui mừng vì quả nhiên hoàn toàn giống với ‘Mười hai bậc Đan Vương’.Chỉ cần dùng ‘Tử Nhãn Thàn Hồn Thiết Cát’ là mọi việc sẽ ổn.
Mông Kỳ vẫn còn đang đoán xem Diệp Mặc gọi cô tới gần là có ý gì thì lại cảm nhận được áp lực xung quanh bản thân đã hoàn toàn biến mất.Cô lập tức hiểu ý của Diệp Mặc, vui mừng hỏi: “Diệp sư huynh, anh có biện pháp khiến cho lực đẩy kia biến mất sao?”
Diệp Mặc gật đầu: “Đúng vậy, nếu không có biện pháp khiến cho lực đẩy này vô hiệu, thì dù chúng ta đi theo tông sư trận pháp cấp chín cũng không thể tiến lên bàn thứ mười tám, chứ đừng nói đến chuyện lên tới đỉnh.”
…
Lúc này bên ngoài hải đảo ‘La khúc thập bát bàn’, Ung Lam Y tràn ngập vẻ khó tin mà nhìn vào tấm bia đá màu trắng.Lúc trước có tên của hai mươi bẩy người xuất hiện trên đó, y không để ý vì biết con trai y là Ung Ô Tử còn muốn giết Diệp Mặc nên không thể đi cùng những người khác.
Nhưng hiện tại tên của Mông Kỳ và Diệp Mặc đã xuất hiện trên tấm bia đá màu trắng rồi, vì sao tên của con y còn chưa xuất hiện?
“Chuyện gì đã xảy ra?” Khi thấy đã qua một ngày đêm mà tên của Ung Ô Tử vẫn chưa xuất hiện trên tấm bia đá, Ung Lam Y không nhịn được mà kêu lên.
“Nhị Vu, ngươi mau đem sự việc tranh đấu lần trước của ngươi và Diệp Mặc kể lại một lần nữa cho ta nghe.” Ung Lam Y chỉ tay vào một tên hộ vệ bên cạnh Ung Du Nhi quát lớn.
Tên hộ vệ gọi Nhị Vu run rẩy toàn thân, nhanh chóng kể lại toàn bộ việc tranh đấu của Diệp Mặc và y lúc trước không sót một chữ.
“Ngươi nói hắn lấy tu vi Ngưng Thể tầng sáu dùng một chiêu đã có thể khiến ngươi bị thương sao? Hơn nữa hắn còn lĩnh ngộ được hình thức ban đầu của ‘Vực’?” Âm thanh của Ung Lam Y càng lúc càng trở nên băng lãnh hơn.
“Đúng thế thưa giáo chủ, lúc đó thuộc hạ đã quá khinh địch,” Nhị Vu nói, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
Giọng nói của Ung Lam Y càng trở nên băng hàn hơn: “Ngươi khinh địch cái rắm, dù ngươi không khinh địch, tên khốn nhà ngươi cũng không phải là đối thủ của hắn, cút…”
Nói xong y liền đá bay Nhị Vu ra xa, khiến Nhị Vu phun ra một búng máu nhưng không dám phản bác lại một chữ.
Sau khi đá bay Nhị Vu, Ung Lam Y lạnh giọng lẩm bẩm: “Được, được lắm, tao thật đã xem thường mày rồi, không ngờ chỉ là một tu sĩ Ngưng Thể lại có thể lĩnh ngộ được ‘Vực’.Nếu mày dám giết con trai của tao, thì lão đây thề không đem thần hồn mày thiêu đốt hàng ngàn hàng vạn lần sẽ uổng với mấy nghìn năm sống trên cõi đời này rồi.”
Cùng lúc đó sát khí trên người Ung Lam Y cũng dâng lên, những tu sĩ bên cạnh y đều cảm nhận được sát ý băng hàn thấu xương, khiến tất cả không tự chủ được mà phải lùi về phía sau.
Vượng Thương nhíu mày, quay đầu lại nhìn thoáng qua Mông Hàn An.Nếu Diệp Mặc thật sự đã giết Ung Ô Tử, hắn nhất định phải tìm Ung Lam Y gây phiền phức.Nếu người bình thường đề cử Diệp Mặc, y sẽ đá cả Diệp Mặc và người đề cử ra xa.Nhưng người đề cử lại là Mông Hàn An thì y lại không thể làm thế được, vì Mông Hàn An tuy chỉ là một phó minh chủ, nhưng phía sau cô lại là một tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ.
Ngay lúc đó lại có một tên tu sĩ tham gia thi đấu trong ‘La khúc thập bát bàn’ bị truyền tống ra ngoài.Không đợi tên tu sĩ kia đứng lên, Ung Lam Y đã biến ảo ra chân nguyên hình bàn tay nhanh chóng tóm lấy y rồi lớn tiếng hỏi: “Con trai Ung Ô Tử của ta ở đâu?”
