Chương 1194 Cướp đoạt phân thân.(2)

🎧 Đang phát: Chương 1194

Hứa Diễm khó nhọc nói:
“Đúng vậy, chúng ta muốn tiêu diệt ma đầu nhưng thất bại.Giờ hắn trọng thương, mong các vị đại nhân Hóa Thần Hải ra tay giúp đỡ đại lục.”
“Ra là vậy.”
Mặt Y Thành Doanh phủ một lớp hắc khí, lạnh lùng:
“Sứ mệnh của các ngươi đã hoàn thành, vất vả rồi…nghỉ ngơi đi.”
“Nghỉ ngơi?”
Hứa Diễm nhìn Y Thành Doanh bay tới, bất an.Ba người nguyên ti còn lại cũng kinh hãi.Lão giả áo tím hét:
“Hứa đại nhân, chạy mau! Bọn chúng nhập ma rồi!”
“Nhập ma?”
Hứa Diễm nhìn mặt đen kịt của Y Thành Doanh, kinh sợ.
“Không, các ngươi hiểu lầm rồi.”
Y Thành Doanh lắc đầu:
“Chúng ta không nhập ma, chỉ là tu luyện ma công thôi.Nhưng với các ngươi thì kết quả cũng vậy, đó là phải chết.”
Hắn dữ tợn vung tay, một đạo trảm kích chém về phía bốn người nguyên ti.
“Ầm ầm!”
Lý Vân Tiêu thuấn di tới, vung Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm làm lệch hướng trảm kích.
“Ai?”
Y Thành Doanh giận dữ nhìn Lý Vân Tiêu:
“Người trẻ tuổi bây giờ ngu ngốc vậy sao? Tình huống này nên trốn đi mới giữ được mạng!”
“Là ngươi?”
Hành Nguyên kinh ngạc.Hắn vẫn chú ý đến cuộc chiến của hai Ma Chủ, đến khi Y Thành Doanh lên tiếng mới nhìn sang Lý Vân Tiêu.
Y Thành Doanh hỏi:
“Hành Nguyên đại nhân, ngài biết người này?”
Lý Vân Tiêu cũng kinh ngạc:
“Ngươi?”
Hắn nhớ lại ở Nam Hải, Hành Nguyên bị đoạt xá.Ánh mắt của kẻ đoạt xá khiến hắn lạnh sống lưng.
Hành Nguyên sững sờ rồi nói:
“Ở Nam Hải ngươi chỉ là Võ Vương, mà kiếm vừa rồi lại có thể rung chuyển kiếm khí Võ Đế? Chuyện gì xảy ra?”
“Võ Vương?”
Mọi người ngạc nhiên.Y Thành Doanh cười:
“Hành Nguyên đại nhân, ngài nhầm rồi? Võ Vương…ha ha…”
Mặt Hành Nguyên trầm xuống:
“Ta không nhầm đâu.Tiểu tử này có quái dị, bắt hắn lại, đừng giết, bắt về nghiên cứu.”
Hứa Diễm sợ hãi.Nghiên cứu? Bắt người làm chuột bạch sao?
“Nghiên cứu cái đầu nhà ngươi!”
Lý Vân Tiêu giận dữ:
“Ở Nam Hải ta đã tha cho ngươi một mạng, không cảm ơn còn nói năng xằng bậy.Ta cũng tò mò về ngươi, để ta bắt ngươi về nghiên cứu!”
Mọi người cạn lời.Thuật Luyện Sư thường bắt người nghiên cứu, nhưng không ai nói trắng trợn như vậy!
“Láo xược!”
Y Thành Doanh vung kiếm chém xuống.Hắn tin rằng mình có thể giết được Lý Vân Tiêu.
“Láo xược là ngươi!”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.Lý Vân Tiêu đã thả ra hai đồ đệ.
Mạc Tiểu Xuyên cười lạnh:
“Ngươi thích náo động đúng không? Tên cặn bã này giao cho ngươi, hình như là trưởng lão Hóa Thần Hải đấy!”
Hác Liên Thiểu Hoàng hừ nhẹ, quyền ý đánh tan kiếm khí, một quyền bao phủ Y Thành Doanh.
“Cái gì?”
Y Thành Doanh kinh hãi.Đối phương tay không tấc sắt mà lại có thể trấn áp mình?
“Hừ!”
Hành Nguyên hừ lạnh, vung tay xé rách quyền ý của Hác Liên Thiểu Hoàng.
“Cái gì?”
Lý Vân Tiêu giật mình.Hác Liên Thiểu Hoàng cũng hoảng sợ.Quyền ý của hắn đã đạt tới Bất Hủ ý cảnh.Hành Nguyên lại có thể xé rách nó?
Y Thành Doanh thuấn di trốn sau lưng Hành Nguyên, mặt trắng bệch, oán độc nhìn Hác Liên Thiểu Hoàng.
Các cao thủ Hóa Thần Hải vây ba người lại, có cả ba gã Võ Đế, khí thế hung hăng.
“Ồ? Không tệ, chính chủ xuất hiện rồi.”
Mạc Tiểu Xuyên híp mắt, sát khí tăng lên, nhìn chằm chằm Hành Nguyên.
Mặt Hành Nguyên lạnh như băng, nhìn thẳng vào Mạc Tiểu Xuyên.Linh áp ngũ hành lan tỏa khiến mọi người cảm thấy áp lực.
Lý Vân Tiêu lo lắng nhìn cuộc chiến của hai ma đầu.Lúc này có lẽ là cơ hội tốt để chiếm tiện nghi.
Hắn nói:
“Các vị, dù mục đích của các ngươi là gì, cũng không muốn làm nô lệ của hai tên ma đầu này chứ? Chi bằng chúng ta hóa giải chiến tranh, đợi hai ma đầu đấu xong thì tiêu diệt bọn chúng rồi tính đến ân oán sau?”
“Lớn mật!”

☀️ 🌙