Chương 1192 Chung Thành Quyến Chúc

🎧 Đang phát: Chương 1192

Thiên Nam tu tiên giới lại dậy sóng!
Thiếp mời từ Lạc Vân Tông bay đến tay các vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ của các đại tông môn, thông báo về song tu đại điển của Đại trưởng lão Lạc Vân Tông, kết duyên cùng vị nữ tu Nguyên Anh Nam Cung Uyển.
Trừ vài người đã biết rõ nội tình, đa phần Nguyên Anh lão quái đều mang bụng nghi hoặc.Nhưng danh tiếng Hàn Lập chấn động Thiên Nam, ai dám từ chối? Tam đại tu sĩ tuy bế quan, vẫn sai đệ tử mang trọng lễ đến chúc mừng.
Trong những ngày diễn ra đại điển, quang hà ngũ sắc bao phủ cả Lạc Vân sơn mạch, huyễn lệ vô cùng.Lầu các trùng trùng điệp điệp mọc lên giữa chốn núi non, linh hoa dị thảo đồng loạt khoe sắc, Vân Mộng sơn tựa như chốn tiên cảnh.
Vân Mộng tam tông cùng các tiểu tông môn lân cận dốc hết sức lực, khiến đại điển còn long trọng hơn cả khi Hàn Lập tấn chức đại tu sĩ, cốt chỉ để lấy lòng.
Ngoài những người được Lạc Vân Tông mời, vô số tu sĩ trung tiểu tông môn và tán tu hàng đầu cũng không mời mà đến, chen chân dự lễ.
Mấy ngày đó, Vân Mộng Sơn nghênh đón gần sáu ngàn tu sĩ ngoại lai, phần lớn là cao giai tu sĩ.Có thể nói, đây là đại lễ lớn nhất Thiên Nam trong mấy ngàn năm qua.
Thực ra, chuyện này cũng chẳng có gì lạ.
Trước kia, khi Hàn Lập cử hành đại điển tấn nhập hàng ngũ đại tu sĩ, tuy cũng có người đến, nhưng mang lòng hoài nghi nhiều hơn.Hơn nữa, khi ấy Thiên Nam còn Tam đại tu sĩ cùng đẳng cấp.Nhưng sau trận chiến tại điển lễ, Hàn Lập đã được khẳng định là tu sĩ đứng đầu Thiên Nam.
Nghe nói, hắn có thể một mình địch hai tu sĩ đồng giai, còn chiếm thế thượng phong.Dù tông môn nào thế lực thâm hậu đến đâu, cũng không khỏi rùng mình.
Bởi ai cũng hiểu, với tu vi hiện tại của Hàn Lập, hắn hoàn toàn có thể bỏ qua sự tồn tại của tông môn, một mình san bằng cả môn phái.
Thiên Nam đệ nhất tông môn cũng khó mà có hai đại tu sĩ trở lên, căn bản không có lực lượng nào chống lại vị đệ nhất tu sĩ Hàn Lập này.
Từ đó về sau, bất kể trước kia có quan hệ thế nào với Lạc Vân Tông, các tông môn đều phái người đến kết giao.Về phần các tán tu trung cao giai, ai nấy đều mong được kết bạn với vị đệ nhất nhân này, mong được chỉ điểm hoặc nhân dịp này gặp gỡ các tu sĩ khác.
Bởi vậy, đại điển này, với sự góp mặt của các tu sĩ ngoại lai cùng tam tông, xứng danh là “Vạn tu đại điển”.
Hàn Lập sánh vai Nam Cung Uyển xuất hiện tại buổi lễ, chỉ mỉm cười nói vài lời cảm tạ, cùng uống chén rượu giao bôi rồi phiêu nhiên rời đi.
Mọi việc còn lại đều giao cho trưởng lão Lạc Vân Tông – Lữ Lạc – chủ trì.
Vị Lữ trưởng lão này quả không hổ là người uyên bác, dù thiếu vắng hai nhân vật chính, vẫn khiến các hoạt động diễn ra vô cùng náo nhiệt.
Song tu đại điển kéo dài ba bốn ngày mới hạ màn.
Các tu sĩ chúc mừng rồi lần lượt rời đi, nhưng cũng có vài người nán lại.
Hàn Lập vận bạch sam, cùng Nam Cung Uyển sóng vai đứng trên đỉnh Tử Mẫu Phong, nhìn mây trắng cuồn cuộn, lặng lẽ không nói.
Sau một hồi lâu, Nam Cung Uyển vén tóc, quay sang Hàn Lập, cười nhạt:
“Lần này, ta coi như nhân họa đắc phúc, mượn Xá Nữ Thiên Nguyệt Quyết tu luyện trong phong ấn, rốt cục cũng đột phá Nguyên Anh trung kỳ.Cũng nhờ phu quân tương trợ, cho ta phục dụng kỳ vật, giảm bớt ít nhất mười năm khổ tu.Nếu không, giờ này có thoát vây được hay không còn khó nói.Nhưng phu quân tiến vào Nguyên Anh hậu kỳ nhanh như vậy, thật khiến thiếp bất ngờ.Với tu vi của phu quân hiện giờ, nhân giới trừ mấy lão quái Hóa Thần kỳ ra, chỉ sợ không ai là đối thủ.”
“Vô địch? Chuyện này không dám tùy tiện nói ra.Nếu ta có được cơ duyên như vậy, biết đâu ở nơi nào đó cũng có tu sĩ có vận may không kém ta,” Hàn Lập mỉm cười, khiêm tốn nói.
“Hì hì, lời này cũng không phải không đúng! Chẳng qua, không ngờ Phong Hồn Chú lại âm hiểm đến vậy.Cứ tưởng mượn lực lượng nội đan Hỏa Thiềm là có thể hóa giải, nhưng không ngờ vẫn còn vài đạo cấm chế ẩn tàng trong cơ thể, chưa phát tác.Phải chân chính giải trừ cấm chế hoàn toàn trước khi chúng phát tác, nếu không hậu họa khôn lường,” Nam Cung Uyển mĩ mâu chớp động, trông như thiếu nữ quyến rũ.
“Ta cũng thở phào nhẹ nhõm, không uổng công ta đi Đại Tấn lần này.Uyển nhi, nàng đem Bồi Anh Đan ta đưa cho nàng lúc trước ăn vào, sau đó tiến giai lên Nguyên Anh hậu kỳ cũng không phải là không có khả năng,” Hàn Lập nhìn giai nhân, mỉm cười đáp lời.
“Bồi Anh Đan kia thật sự thần diệu đến vậy sao! Ngay cả đột phá Nguyên Anh hậu kỳ cũng có thể?” Nam Cung Uyển chớp mắt, hỏi có chút nghi hoặc.
“Hắc hắc, vì đan dược này mà Nguyên Anh tu sĩ Đại Tấn ngã xuống, nàng nói xem nó có khả năng không?” Hàn Lập cười mà không nói.
“Nếu phu quân đã nói vậy, chờ ta củng cố căn cơ một chút rồi ăn đan dược này xem sao,” Nam Cung Uyển hai mắt sáng lên, nghiêng đầu hé miệng cười, phong thái pha trộn giữa thiếu phụ phong tình vạn chủng và thiếu nữ thanh khiết.
Hàn Lập nhìn khuôn mặt mịn màng của thê tử, nghĩ tới sắp tới sẽ thân thiết ở chung, tâm thần rung động.Đang định nói gì đó, bỗng nhiên thần sắc khẽ động, xoay đầu nhìn về phía không trung xa xăm.Nam Cung Uyển ngẩn ra, cũng nhìn theo.Một lát sau, một đạo bạch quang phá vỡ cấm chế phía chân trời, bay thẳng đến chỗ hai người Hàn Lập.Ánh mắt Hàn Lập chớp động vài cái, lộ ra vẻ ngoài ý muốn, tựa hồ nhận ra người tới.
Bạch quang xoay quanh trên không trung hai người rồi hạ xuống, ánh hào quang chợt tắt, lộ ra một giai nhân, đúng là Mộ Phái Linh.
“Tham kiến công tử, Nam Cung tỷ tỷ,” Mộ Phái Linh chỉnh đốn trang phục thi lễ, thần sắc bình tĩnh nói.
“Phái Linh muội muội, điển lễ đã xong, ngươi còn vội vàng đến, hay là có chuyện gì mà Lữ sư huynh xử lý không được, phái muội đến tìm vợ chồng chúng ta?” Nam Cung Uyển ánh mắt lưu động, ung dung hỏi.
“Nam Cung tỷ tỷ, có hai ba khách nhân còn ở lại trong núi chưa rời đi.Các nàng đều xưng là người quen cũ của công tử, muốn gặp công tử.Lữ sư huynh không biết công tử có muốn gặp những người này hay không nên kêu Phái Linh đến thông báo một tiếng.Nếu công tử không muốn gặp họ thì huynh ấy sẽ mời những người này rời đi.”
“Người quen cũ của phu quân? Hay là những nữ tu xinh đẹp?” Nam Cung Uyển nhãn châu như nước, liếc Hàn Lập một cái, lộ ra vẻ mặt như cười như không.
“Nam Cung tỷ tỷ minh giám, những người này đều là nữ tử,” Mộ Phái Linh liếc mắt nhìn Hàn Lập một cái rồi cắn răng gật đầu.
“Nga, xem ra là vì phu quân phong lưu mà tới đây!” Nam Cung Uyển mặt mày trắng bệch, liếc Hàn Lập.
“Phong lưu? Khụ, Uyển nhi chớ có đùa như vậy.Phái Linh, người tới là ai, ngươi nói rõ danh tính xem sao?” Hàn Lập ho khan vài tiếng, hỏi có chút kỳ quái.
“Đã hỏi qua, một vị là người Quỷ Linh Môn do nữ tử họ Yến dẫn đầu, còn có hai trưởng lão Quỷ Linh Môn đi theo.Một vị khác là một nữ tử Ngự Linh Tông tên Hạm Vân Chi,” Mộ Phái Linh trả lời không lưỡng lự.
“Là các nàng?” Hàn Lập ngẩn ra, thì thào một tiếng.
Nam Cung Uyển ở bên cạnh nghe vậy, mi mắt nhẹ nhàng nhướng lên, lập tức khẽ nở nụ cười.
“Xem ra mấy người kia thật sự có quen biết với phu quân.Phu quân đừng ngại tiếp kiến đi, nếu không thì thật là thất lễ,” Nam Cung Uyển mỉm cười nói.
“Mấy người kia quen biết khi đại đạo chưa rõ.Gặp qua một lần cũng tốt.Phái Linh, ngươi về trước báo cho sư huynh biết một tiếng, ta lập tức đến ngay, an bài các nàng ở hai tòa khách quý, ta phân biệt gặp một chút,” Hàn Lập suy nghĩ một lát liền gật đầu nói.
“Vâng, Phái Linh xin cáo lui trước,” Mộ Phái Linh hơi cúi người cung kính rồi hóa thành một đạo bạch quang bay đi.
Ở lại tại chỗ, Hàn Lập nhìn không trung, nhíu mày một chút.
“Thế nào, chàng đối với Phái Linh muội muội có gì bất mãn sao?” Nam Cung Uyển thấy Hàn Lập thần sắc không tốt, mỉm cười hỏi.
“Không có, chỉ là có chút không nghĩ ra, nàng ta vì sao lại nhận Phái Linh làm nghĩa muội.Vốn ta còn tưởng tượng nàng sẽ thu nhận nàng ta làm đệ tử nhập môn,” Hàn Lập hai tay chắp sau lưng, có chút khó hiểu lắc đầu.
“Thu Phái Linh làm nghĩa muội có gì không tốt? Giờ này ta chỉ muốn cùng phu quân đi trên đại đạo, căn bản không muốn thu đệ tử.Thứ nữa, thân thế nàng ta cùng ta năm đó có chút tương tự, nói chuyện với nhau cũng hợp.Hơn nữa, thay vì làm cho nàng ta tiến thoái lưỡng nan, chi bằng ta nhận nàng làm hảo tỉ muội.Như vậy, vô luận về sau nàng ta là thị thiếp của chàng, hay âm thầm được coi là đệ tử, truyền thụ võ công, người khác cũng không nói ra nói vào,” Nam Cung Uyển dịu dàng nói.
“Việc này cứ theo ý nàng đi, ta không có ý kiến.Ta đi trước gặp qua hai ba vị khách nhân rồi nói sau,” Hàn Lập lơ đễnh nói.
“Phu quân đi sớm về sớm, ta về động phủ trước chờ phu quân,” Nam Cung Uyển cười khẽ nói.
Nghe được lời này của Nam Cung Uyển, Hàn Lập lại nở nụ cười khổ:
“Uyển nhi, nàng tu luyện Xá Nữ Thiên Nguyệt Quyết thật là tà môn, khi tu luyện phải mượn âm nguyệt lực.Mà để tụ tập âm nguyệt lực, sẽ phải bố trí pháp trận.Nhưng âm nguyệt lực đối với tu sĩ khác rất có hại, trong phạm vi pháp trận ảnh hưởng, tu luyện chỉ sợ tu vi không thể tăng tiến.Hại hai chúng ta không thể cùng nhau tu luyện trong động phủ, phải khai mở một động phủ khác, tu luyện một mình.”
“Thiếp năm đó ham uy lực của pháp quyết này mà không nghĩ lại có điều phiền toái như vậy,” Nam Cung Uyển bất đắc dĩ nói.
“Tuy rằng cũng có chút tiếc nuối, nhưng hai ta chỉ khi tu luyện mới không thể không tách ra, hai cái động phủ lại gần nhau.Nếu không phải thời điểm tu luyện, hai ta chi bằng sống chung trong một tòa động phủ.Thật sự không có nhiều ảnh hưởng.Tốt lắm, thời gian không còn sớm nữa, ta trước hết cứ đi một bước,” Hàn Lập ngược lại khuyên giải an ủi đối phương vài câu rồi cáo biệt.
Nam Cung Uyển nhìn theo rồi hóa thành một đạo thanh hồng rời khỏi Mẫu Phong.

☀️ 🌙