Đang phát: Chương 1187
– Bọn sâu bọ từ đâu chui ra, dám đánh lén chúng ta?
Thiên Độc Yêu Long và Huyết Mị nhanh chóng bảo vệ Lục Thiếu Du, cảnh giác nhìn người áo lam.Thiên Độc Yêu Long gầm gừ:
– Ngươi là kẻ tu luyện cả năm hệ? Lục Thiếu Du này có thân thể khá mạnh mẽ.Với tu vi Vũ Suất tầng bảy mà thi triển được vũ kỹ Huyền cấp trung giai, ngộ tính cũng không tệ.Có lẽ trong đám Vũ Suất, hắn đã là vô địch.
Người áo lam trên không trung lẩm bẩm, mắt không rời Lục Thiếu Du, chẳng buồn để ý tới lời của Thiên Độc Yêu Long.
Vụt.
Người áo vàng vừa giao chiến với Bạch Linh, bị đẩy lùi mấy bước, liền vội vã nhảy về phía người áo lam tuấn tú, dường như hắn cố tình dụ Bạch Linh rời đi.
– Thiếu Du, ngươi không sao chứ?
Bạch Linh cũng bị chấn lui vài bước, người áo vàng kia rất mạnh.Thấy hắn rút lui, nàng vội chạy tới chỗ Lục Thiếu Du.
– Ta không sao.
Lục Thiếu Du giật mình, giọng nói của người áo lam nghe quen quen, nhưng không phải giọng hiện tại.
Két.
Một tiếng thú rống vang lên trên không trung.Một con yêu thú trắng muốt bay tới, là một con điêu khổng lồ.Đôi mắt nó sắc bén, lông vũ trên cánh sắc như đao, toàn thân tỏa ra khí thế hung mãnh.
– Phong Vũ Ngân Điêu!
Lục Thiếu Du kinh ngạc.Phong Vũ Ngân Điêu có huyết mạch không kém Thiên Sí Tuyết Sư, đều là yêu thú hệ Phong, được xưng là vương giả.Người có thể thu phục được yêu thú này làm tọa kỵ chắc chắn không phải hạng tầm thường.
Trên lưng Phong Vũ Ngân Điêu còn có mấy người.Người đứng đầu che mặt bằng lụa trắng, đội mũ trùm đầu, không thấy rõ mặt, dáng người mềm mại.Sau lưng người này là ba lão giả.Hai người là Linh Vương, một người là Vũ Vương.Vũ Vương kia khoảng sáu mươi, tóc bạc trắng, mắt sáng quắc.Lục Thiếu Du không đoán được tu vi của ông ta, nhưng trong lòng vô cùng kinh sợ, khí tức của ông ta không hề thua kém nhạc phụ Vân Khiếu Thiên của hắn.
Phong Vũ Ngân Điêu vừa xuất hiện liền bay tới chỗ người áo lam.
Gầm!
Thiên Sí Tuyết Sư gầm lên, cảm nhận được khí tức của Phong Vũ Ngân Điêu, nó cũng nhanh chóng nhìn về phía đối thủ.
Thiên Độc Yêu Long nhìn những người mới đến với vẻ mặt ngưng trọng.Khí tức của họ đều là Vũ Vương và Linh Vương, đội hình này hắn khó lòng chống lại.
– Các vị chặn đường chúng ta, không biết có gì chỉ giáo?
Lục Thiếu Du nhìn về phía trước, đám người này quả thực không dễ đối phó.
– Lục Thiếu Du, ta chỉ muốn xem thực lực của ngươi mà thôi.Ta chưa từng gặp kẻ nào tu luyện cả năm hệ, nên muốn thử một chút.Ta biết ngươi không phải đối thủ của ta, ta chỉ dùng một nửa thực lực thôi.
Người áo lam nhìn Lục Thiếu Du, thản nhiên nói,
Lục Thiếu Du nhíu mày, với một kích vừa rồi, người này hẳn là Vũ Vương tầng một.Vũ Vương tầng một hắn không phải không có sức phản kháng, người này quá tự đại.
– Lục Thiếu Du, ta thấy ngươi không phải kẻ nhát gan.Sao? Ngươi không dám động thủ với ta sao? Quán quân đại hội Tam tông Tứ môn, đệ nhất Hoa Đào yến, chẳng lẽ lại không có chút gan dạ nào?
Người áo lam nhìn Lục Thiếu Du với vẻ khinh thường.
– Các hạ quá coi trọng mình rồi, Vũ Vương tầng một mà thôi, đừng lớn lối.
Người trẻ tuổi ai chẳng có chút ngạo khí.Thấy đối phương kiêu ngạo như vậy, Lục Thiếu Du không nhịn được mà đáp trả.Dù là kiếp trước, Lục Thiếu Du cũng là một thanh niên.Nhìn người áo lam tuấn tú này, Lục Thiếu Du đoán hắn không phải người tầm thường.Vì vậy, Lục Thiếu Du cũng có ngạo khí trong lòng.
– Lục Thiếu Du, nghe nói gần đây ngươi rất ngông cuồng.Nhưng trong mắt ta, ngươi chỉ là ếch ngồi đáy giếng.Thực lực của ngươi không tệ, nhưng chưa đủ để ta để vào mắt.Ngươi vốn không có tư cách động thủ với ta.Chỉ vì ngươi là kẻ tu luyện cả năm hệ nên mới miễn cưỡng có tư cách này thôi.
Người áo lam nhìn Lục Thiếu Du nói.
– Ta thấy các hạ quá coi trọng mình, Vũ Vương tầng một trong mắt ta có lẽ chẳng là gì.Loại người tự cho rằng sau lưng có chỗ dựa như ngươi, ta gặp nhiều rồi.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, ngạo nghễ nói.
– Tốt, tốt.
Người áo lam không giận mà cười lớn:
– Nói vậy, ngươi định chiến một trận với ta sao?
– Chiến thì sao? Ta sẽ cho ngươi biết, Vũ Vương và Vũ Suất trước mặt ta không có khoảng cách.Dù ngươi là Vũ Vương tầng một, ta cũng có thể chống lại.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu, chiến ý bùng lên trong mắt.Lúc này, Lục Thiếu Du cũng không biết tại sao mình lại đồng ý chiến với người này.Đám người bên cạnh hắn rất mạnh, trong đó có một Vũ Vương có thực lực không kém nhạc phụ Vân Khiếu Thiên của hắn.Bạch Linh cũng khó lòng chống lại, nếu cứng rắn thì có lẽ hắn cũng không thể từ chối.
Nhưng Lục Thiếu Du cảm thấy người này không phải người bình thường.Vì vậy, trong lòng Lục Thiếu Du mới có chiến ý như vậy.Hai người đều là người trẻ tuổi, Lục Thiếu Du đâu phải người không có ngạo khí của mình.Chống lại Vũ Vương mà thôi, Vũ Vương và Linh Vương hắn cũng từng giết rồi, cần gì phải sợ người này.
Nghe Lục Thiếu Du nói, Thiên Độc Yêu Long và Bạch Linh biến sắc.Bạch Linh nói nhỏ vào tai Lục Thiếu Du:
– Thiếu Du, người này thực lực không kém, không phải người bình thường.
– Ta biết, ta sẽ cẩn thận.
Lục Thiếu Du gật đầu, người áo lam này có lẽ không phải Vũ Vương tầng một bình thường.Nhưng lúc này, hắn không còn lựa chọn nào khác.
– Lão đại, đánh hắn!
Tiểu Long nói nhỏ rồi nhảy lên vai Bạch Linh.
– Ha ha.
Thấy Lục Thiếu Du đồng ý chiến, người áo lam cười lớn, bước nhanh về phía trước:
– Lục Thiếu Du, hy vọng kẻ tu luyện cả năm hệ như ngươi sẽ không làm ta thất vọng.
