Đang phát: Chương 1184
– Có chuyện gì vậy?
Nguyệt Kỳ Siêu dừng lại, vẻ mặt nghi hoặc.
– Hai vị tiền bối có từng nghe đến Băng Thần Cung chưa?
Diệp Mặc hỏi, trong lòng vẫn nhớ lời thỉnh cầu của cô gái xinh đẹp tên Thanh Như ở Thanh Châu trong Thế giới trang vàng.
Nguyệt Kỳ Siêu lắc đầu:
– Chưa từng nghe.Môn phái mới nào vậy? Cấm địa Băng Thần thì ta biết, còn Băng Thần Cung thì chưa.
Thẩm Nghiễn Thanh cũng lắc đầu, rõ ràng cũng không biết Băng Thần Cung là nơi nào.
– Vậy hai vị tiền bối có biết cấm địa Băng Thần tồn tại từ bao giờ không?
Diệp Mặc hỏi tiếp, không từ bỏ hy vọng.
Hai người lại lắc đầu.Thẩm Nghiễn Thanh nói:
– Cấm địa Băng Thần đã có từ khi chúng tôi sinh ra.Mỗi nơi lại có một truyền thuyết khác nhau, nhưng có vẻ không chính xác lắm, cậu đừng nên tin.
Sau khi Nguyệt Kỳ Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh rời đi, Diệp Mặc cảm thấy hơi bực bội.Thanh Như nhờ hắn đưa Thanh Châu đến Băng Thần Cung, nhưng hắn lại không biết Băng Thần Cung ở đâu.Giờ hỏi hai người kia cũng không có tin tức gì, vậy thì tìm Băng Thần Cung ở đâu đây?
“May mà cô ấy không nói là nhất định phải giúp,” Diệp Mặc tự nhủ.
– Đúng rồi, anh Lâm.Mảnh đất tổ tiên của anh, chính là Sơn trang Cửu Tinh, hay còn gọi là Nam Cung sơn trang bây giờ, đúng không?
Diệp Mặc chợt nhớ đến chuyện Ngư Dược Long Môn, bèn hỏi Lâm Dị Bán.
Lâm Dị Bán gật đầu, vẻ mặt có chút buồn, có lẽ đang nhớ đến việc tổ tiên bị người hầu phản bội, chiếm giữ đất đai, khiến anh không thể nhận tổ quy tông.
Diệp Mặc vỗ vai Lâm Dị Bán:
– Nếu anh không ngại, có thể kể cho tôi nghe về cụ tổ Sở Cửu Vũ của anh được không?
Lâm Dị Bán không do dự:
– Đương nhiên rồi.Thực ra tôi biết về cụ tổ Sở Cửu Vũ không nhiều, tất cả đều do cha tôi kể lại.Gia phả Sở gia có ghi chép, tổ tiên Sở Cửu Vũ sau khi phá vỡ không gian ở Nam An Châu, không phi thăng lên tiên giới, mà đến một nơi không thể tu chân.Cha tôi nói nơi đó gọi là Địa Tinh, sau đổi thành Địa Cầu.Nơi đó thiếu linh khí, không thể tu luyện.
Diệp Mặc giật mình.Sở Cửu Vũ quả nhiên đã đến Địa Cầu.Có lẽ việc hắn sống lại ở Địa Cầu cũng là do Sở Cửu Vũ phá rách không gian thông qua Nam An Châu để đến Địa Cầu, tạo ra một vùng không gian bất ổn giữa hai đại lục.
Lâm Dị Bán không để ý đến vẻ mặt của Diệp Mặc, tiếp tục nói:
– Lúc đó cụ tổ Sở Cửu Vũ không cam tâm.Ông đã phá rách không gian, không phải để đến một nơi thiếu linh khí như vậy, nên ông lại cố gắng trở lại Nam An Châu.Ông đã nghĩ nhiều cách, cuối cùng dùng hơn nửa số tài liệu cực phẩm để chế tạo một đôi trận bàn truyền tống đỉnh cấp, gọi là Ngư Dược Long Môn.Nhưng trận bàn này chỉ có thể truyền tống một người trở lại Nam An Châu.Cho dù có một đôi, cũng chỉ truyền tống được hai người.Mà khi đó bên cạnh ông đã có nhiều người rồi, nên ông không cam tâm, tiếp tục tìm cách khác.
– Cách gì vậy?
Diệp Mặc hỏi, có chút kích động.Vậy thì Ngư Dược Long Môn quả nhiên là tác phẩm của Sở Cửu Vũ.Chỉ là hắn không ngờ nó không phải một cái, mà là một đôi.
Giọng Lâm Dị Bán có chút cô đơn:
– Cụ tổ Sở Cửu Vũ muốn bố trí một cái truyền tống trận ở Địa Cầu, sau đó dùng Ngư Dược Long Môn để trở về Nam An Châu, rồi bố trí thêm một cái truyền tống trận ở Nam An Châu…
Diệp Mặc nghe đến đây thì nghi hoặc.Vậy thì truyền tống trận hẳn là đã được bố trí rồi, sao Sở Cửu Vũ vẫn không trở lại Nam An Châu?
Lâm Dị Bán thở dài:
– Không ngờ, khi ông bố trí xong truyền tống trận, lại phát hiện một tiểu thế giới khác gọi là Thần Châu, linh khí nồng hậu hơn Địa Cầu nhiều.Nên ông quyết định đem truyền tống trận bố trí ở Thần Châu.Ông cho rằng khoảng cách giữa Thần Châu và Nam An Châu gần hơn, hơn nữa linh khí sung túc, dễ duy trì truyền tống trận.Chỉ là không ngờ, ông vừa bố trí xong truyền tống trận từ Địa Cầu tới núi Thần Châu, còn chưa kịp bố trí truyền tống trận đến Nam An Châu thì đã gặp phải lôi kiếp phi thăng.
– Anh nói cụ tổ Sở Cửu Vũ của anh đã phi thăng ở tiểu thế giới rồi?
Diệp Mặc kinh ngạc.
Truyền tống trận ở Tĩnh Gia sơn không phải do Sở Cửu Vũ bố trí, vậy thì là ai? Hơn nữa Sở Cửu Vũ phi thăng rồi, sao Ngư Dược Long Môn vẫn xuất hiện ở Địa Cầu?
Lâm Dị Bán lắc đầu:
– Tôi không biết cụ ấy có phi thăng hay không.Nhưng theo gia phả ghi lại, khi cụ tổ Sở Cửu Vũ gặp lôi kiếp, đã đưa nhẫn trữ vật cho người ông ấy dẫn theo, để lại cho hậu nhân Sở gia.Và chiếc nhẫn đó đã về được với Sở gia.Trong nhẫn có nhắc đến trận lôi kiếp kinh khủng, chỉ một tia sét đã san phẳng cả đỉnh núi.
Lúc này Diệp Mặc đã hiểu vì sao đỉnh núi Thần Châu lại không có, hóa ra là do Sở Cửu Vũ độ kiếp tạo thành.
Lâm Dị Bán tiếp tục:
– Sau đó, tổ tiên của tôi đưa người nhà thông qua truyền tống trận mà cụ tổ Sở Cửu Vũ đã bố trí, quay lại Địa Cầu.Nhưng cả Địa Cầu và tiểu thế giới đều không đủ linh khí để tu luyện.Vì vậy, một tổ tiên của tôi đã sử dụng trận bàn truyền tống Ngư Dược Long Môn để trở về Sơn trang Cửu Tinh.Sau đó, người ấy muốn mời các tiền bối trận pháp của Nam An Châu thiết lập một cái truyền tống trận thông đến tiểu thế giới.Đáng tiếc, không ai biết tiểu thế giới kia ở đâu, cũng không ai đủ khả năng thiết lập một cái truyền tống trận như cụ tổ Sở Cửu Vũ của tôi.
Dừng một chút, Lâm Dị Bán trầm giọng:
– Chuyện sau đó chắc thành chủ đoán được.Người tổ tiên kia không quay lại đón những người nhà còn lại, rồi việc tu luyện trì trệ.Vì nhớ nhà nên mới đổi tên Sơn trang Cửu Tinh thành sơn trang Ngư Dược Long Môn.Đến khi Sở gia suy tàn, sơn trang Ngư Dược Long Môn rơi vào tay người khác, đổi thành Nam Cung sơn trang như bây giờ.
Diệp Mặc hít một hơi, vỗ vai Lâm Dị Bán:
– Đừng lo.Chờ tu vi của anh cao lên, biết đâu anh có thể trở lại Sơn trang Cửu Tinh.
Hai người nói chuyện suốt đường về Mặc Nguyệt Chi Thành.Giờ Diệp Mặc đã biết Ngư Dược Long Môn trong tay hắn là gì, không còn cảm giác mất mát như trước nữa.Cho dù Ngư Dược Long Môn trong tay hắn là món đồ hoàn chỉnh thì sao? Hắn không muốn giống Sở Cửu Vũ, về tới Địa Cầu thì không thể gặp lại Lạc Ảnh nữa.Tình cảnh của hắn và Sở Cửu Vũ không khác nhau lắm, nhưng những người quan trọng với hắn đều ở đại lục Lạc Nguyệt.Khoảng cách Nam An Châu và Bắc Vọng Châu tuy xa, nhưng vẫn gần hơn Địa Cầu nhiều.
…
Một tuần sau, Diệp Mặc để lại Ngân Tử cho Ninh Khinh Tuyết, để Tuyết Nhung Hồ cho Lạc Ảnh.Hắn lại từ biệt Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh.Lần này hắn muốn một mình quay về Bắc Vọng Châu đón Tống Ánh Trúc và tìm kiếm Ức Mặc.
Hắn không thể dùng truyền tống trận.Lục Vô Hổ thì không rõ tung tích, hai vị thành chủ Đan Thành cũng đã rời đi.Cho dù họ còn ở Đan Thành, truyền tống trận cũng không thể để hắn dùng.Số người có thể truyền tống cùng lúc quá ít, hơn nữa quản lý truyền tống trận là các tông môn chín sao và tám sao, chỉ cần một người không đồng ý, hắn cũng không thể dùng.Huống chi Diệp Mặc không muốn ai biết mình rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành.
Không dùng được truyền tống trận, nhưng hắn có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm.Lục Vô Hổ nói, dùng pháp bảo phi hành đến Bắc Vọng Châu mất khoảng năm năm.
Diệp Mặc không nghĩ vậy.Khi Lục Vô Hổ nói vậy, tu vi của hắn mới chỉ là Hư Thần tầng một.Giờ hắn đã là Ngưng Thể tầng ba.Tu vi càng cao, tốc độ của Ô vân trùy – Thanh Nguyệt càng nhanh.Hắn đoán thời gian năm năm có thể rút ngắn còn bốn năm.
Hơn nữa, Diệp Mặc nghĩ rằng trên đường đi hắn có thể tu luyện, biết đâu chưa đến nơi đã tấn cấp lên Thừa Đỉnh.Vậy thì tốc độ lại tăng, có lẽ chỉ ba năm là tới Bắc Vọng Châu.
Đối với tu sĩ, ba năm chỉ thoáng cái, không phải là thời gian dài.Nhưng Diệp Mặc lo lắng Tống Ánh Trúc sốt ruột, vì khi đi hắn đã hẹn hai ba năm sẽ trở về, giờ đã quá thời gian đó rồi.Điều này chỉ có thể trách hắn khi đó chưa hiểu rõ tình hình Nam An Châu, không biết việc truyền tống từ Nam An Châu đến Bắc Vọng Châu lại khó khăn như vậy.
Sau khi Diệp Mặc rời Mặc Nguyệt Chi Thành, không lập tức vào Vô Tâm Hải, mà đến nơi Kỷ Bẩm ngã xuống.Ở đây, hắn đã mất đi một tiền bối tận tâm giúp đỡ hắn, nên cần đến tế bái.
Nơi xảy ra tranh đấu là một mảng hỗn độn.Các vết tích kinh khủng do tiên khí hạ phẩm tạo ra vẫn rõ ràng.Chiến hạm của Kỷ Bẩm cũng bị nghiền nát hoàn toàn, giờ chắc không đáng xu nào.
Diệp Mặc có chút buồn, thu hồi pháp bảo phi hành đã không dùng được này, rồi tế bái sau đó mới đứng dậy rời đi.
Đúng lúc đó, Diệp Mặc cảm giác được một tiếng kêu gọi yếu ớt.Hắn giật mình, không ngờ lại cảm giác được đó là thanh âm của Kỷ Bẩm.
Nhanh chóng định thần, Diệp Mặc nghĩ rằng do mình suy nghĩ quá nhiều mà sinh ra ảo giác.Cho dù Kỷ Bẩm là tu sĩ Kiếp Biến, nguyên thần vững chắc, cũng không thể bảo vệ được nguyên thần dưới sự công kích của tu sĩ Hóa Chân.
Nhưng trong lúc Diệp Mặc nghi hoặc, lại nghe thấy âm thanh kêu gọi yếu ớt kia.Không sai, lần này Diệp Mặc nghe rất rõ, đúng là thanh âm của Kỷ Bẩm.
Diệp Mặc vui mừng.Nguyên thần của Kỷ Bẩm vẫn chưa tan.Sau đó hắn tự trách mình, sớm biết vậy đã đến tế bái Kỷ Bẩm rồi.Nếu đến sớm hơn, chắc chắn đã sớm phát hiện ra nguyên thần của Kỷ Bẩm.Kỷ Bẩm là tông sư trận pháp, có đồ vật bảo vệ nguyên thần cũng không lạ.
Nhanh chóng, Diệp Mặc tìm được một hòn đá màu vàng nhạt trong đống đất đá.Giờ Diệp Mặc đã là tông sư trận pháp cấp tám, liếc mắt có thể nhìn ra hòn đá kia do trận pháp cấu thành, chính là nơi ký thác nguyên thần của Kỷ Bẩm.
Quả nhiên, khi Diệp Mặc cầm hòn đá lên, thanh âm của Kỷ Bẩm rõ hơn:
– Nguyên thần của ta gần tan.Ta có một đứa con là Kỷ Cần ở Vạn Trận Môn, xin Diệp lão đệ giúp ta chiếu cố nó…
Nói được một câu, thanh âm của Kỷ Bẩm yếu đi.Diệp Mặc lo lắng.Kỷ Bẩm có ân với hắn, không ngờ đến hôm nay hắn mới đến tế bái.Nếu đến sớm hơn, có lẽ hắn đã giúp được Kỷ Bẩm.
– Cậu đừng áy náy.Nếu không có Tiên Khuyên Hoa, cho dù cậu đến sớm hơn, kết quả cũng vậy thôi.
Thanh âm độ lượng của Kỷ Bẩm vang lên.
Diệp Mặc nghe đến Tiên Khuyên Hoa, bỗng khẽ động lòng, lập tức lấy ra một viên ngọc gần như trong suốt:
– Tiền bối cứ ký thác nguyên thần trên viên ngọc này, chờ tôi tìm Tiên Khuyên Hoa cho tiền bối.
– Tịnh Linh Châu?
Tuy Kỷ Bẩm chỉ còn là nguyên thần, vẫn phải kinh hãi kêu lên.
