Đang phát: Chương 1181
Ngay lúc Hứa Hiểu Chi và Trần Viện đang cãi nhau thì cả hai đều há hốc mồm.
Hạ Thiên nãy giờ cúi gằm mặt xuống đất nên họ không để ý, ai ngờ cậu ta lại đâm sầm vào “Kinh Đại toàn năng giáo hoa” Ninh Tiểu Ngọc, mà còn đâm trúng chỗ hiểm nữa chứ.
Thật là chuyện khó tin.
“Ừm, mềm mại, dễ chịu thật.” Hạ Thiên còn dụi mặt thêm một cái.
Lần này thì Ninh Tiểu Ngọc không thể nhịn được nữa, vung tay định tát.Vừa nãy cô đã định ngăn Hạ Thiên lại rồi, nhưng ai ngờ cậu ta lại phớt lờ, đâm thẳng vào người cô, lại còn đúng cái chỗ đó nữa.
Bảo sao cô chịu cho được, vốn dĩ cô đã ghét Hạ Thiên lắm rồi.Bây giờ cậu ta còn dám giở trò đồi bại với cô nữa chứ.
Hạ Thiên mải nghĩ chuyện nên không để ý xung quanh, cũng chẳng ngờ có người đứng trước mặt mình.Thế là cậu ta đâm sầm vào người Ninh Tiểu Ngọc.Cảm giác này quen thuộc và dễ chịu quá, nên đầu óc cậu ta nhất thời đình công, muốn thử lại lần nữa.Nhưng vừa mới chạm vào lần thứ hai thì cậu ta sực tỉnh.
Cuối cùng cậu ta cũng hiểu cái cảm giác quen thuộc này là gì.
Thôi xong, cậu biết mình gây chuyện rồi.Cảm nhận được bàn tay đang giáng xuống, cậu vội vàng giơ tay trái ra, túm lấy cổ tay Ninh Tiểu Ngọc, rồi nhíu mày nhìn kỹ lòng bàn tay cô.
Hành động này càng khiến đám con gái thêm khó hiểu.
“Haizz, số cô định sẵn là ngoài hai mươi tuổi sẽ thích một người tên Hạ Thiên đấy.” Hạ Thiên xem xét kỹ lưỡng rồi thở dài nói.
Vô sỉ!
Hạ Thiên đúng là vô sỉ hết chỗ nói.
“Buông tôi ra!” Ninh Tiểu Ngọc cố giật tay ra khỏi tay Hạ Thiên.Vừa lúc Hạ Thiên buông tay thì cô mất đà ngã về phía sau.Dù sao cô cũng có luyện tập chút ít, nhưng do vừa rồi dồn quá nhiều sức nên không thể kiểm soát được cơ thể.
Ngay lúc đó, Hạ Thiên nhanh tay lẹ mắt vươn tay phải ra, túm lấy cánh tay Ninh Tiểu Ngọc, rồi kéo mạnh một cái, kéo cô vào lòng: “Con gái xinh đẹp như cô mà nằm trên đất thì cảm lạnh mất.”
Ninh Tiểu Ngọc cạn lời.
Hai cô gái kia thì ghen tỵ ra mặt.
Hạ Thiên buông Ninh Tiểu Ngọc ra, cô đứng thẳng dậy, còn Hạ Thiên tiếp tục bước về phía trước.Mục tiêu của cậu là khu tập huấn, nơi có thể nhận trang bị.Hơn nữa, hình như họ không tập huấn ở trong trường.
Vì vậy, Hạ Thiên muốn đến đó sớm một chút để làm quen với tình hình.
Trong lúc ba cô nàng còn đang ngơ ngác thì Ninh Tiểu Ngọc nhìn hai người kia: “Hai người đi đâu đấy?”
“Mắc mớ gì tới cô.” Hứa Hiểu Chi nói xong liền đi thẳng.Trần Viện cũng lướt qua cô.
Nhưng Ninh Tiểu Ngọc bám theo.Khi thấy đích đến của ba người, cô nói: “Lại đi tham gia tập huấn à.”
Rồi cô lấy điện thoại ra bấm số: “Tôi cũng muốn tham gia tập huấn.”
Trong Long Tổ.
Năm thành viên chính thức của Long Tổ đang oằn mình trong núi sâu, gánh nặng đã tăng từ một trăm cân lên một trăm năm mươi cân.Họ thắc mắc là tại sao chương trình huấn luyện lại không có nhiều thay đổi, mà lại trở nên đơn giản hơn.
Thậm chí còn ít hơn cả người ngoài.
Nhưng cường độ huấn luyện của họ lại tăng lên, mỗi động tác phải thực hiện nhiều hơn gấp ba lần so với bên ngoài, mà gánh nặng trên người họ cũng nặng hơn.
Nhận trang bị xong, Hạ Thiên ngồi vào xe chờ xuất phát.Rảnh rỗi sinh nông nổi, cậu lại lôi “Thiên Kích Thuật” ra nghiên cứu.Nhưng cậu phát hiện “Thiên Kích Thuật” không dễ xơi như vậy.Trước đây, khi cận kề cái chết, năng lực lĩnh ngộ của cậu tăng lên gấp bội.
Còn bây giờ, muốn tiếp tục nghiên cứu “Thiên Kích Thuật” thì phải tốn công sức hơn nhiều.Cậu biết với trình độ thiên tài của mình, chắc khoảng mười năm nữa sẽ lĩnh ngộ toàn bộ “Thiên Kích Thuật”.Nếu là người khác thì ít nhất cũng phải năm mươi năm.
Khi lĩnh ngộ được “Thiên Kích Thuật”, cậu chắc chắn có thể đánh một trận sòng phẳng với Vệ Quảng.
Nhưng mười năm thì quá dài, cậu chỉ còn chưa đến một tháng.Vì vậy, cậu phải nghĩ ra cách tốt hơn.Thật ra, cậu vẫn còn một thứ chưa hiểu rõ.
Đó chính là “Vô Tự Thiên Thư”.
Cuốn sách mà Tham Lang coi như bảo vật, nhưng đến giờ Hạ Thiên vẫn chưa biết tác dụng thật sự của nó là gì.
Cậu mở sách ra, trên sách chẳng có chữ nào cả.Cậu đã thử đủ mọi cách, dùng máu, dùng nước, dùng lửa, tất cả đều vô dụng.Cậu không hiểu Tham Lang đã đọc cuốn sách này như thế nào.
Nhưng cậu biết chắc chắn phải có cách.Thế là cậu lôi “Vô Tự Thiên Thư” ra lật giở.
Đây là cơ hội cuối cùng để cậu tiến vào Thông Thiên, vì vậy cậu nhất định phải tìm hiểu xem cuốn sách này viết gì, để có được sức mạnh lớn hơn: “Rốt cuộc làm thế nào để thấy chữ trên cuốn sách này?”
“Ê, sao cậu chạy nhanh vậy?” Hứa Hiểu Chi lên xe khách rồi đi thẳng đến chỗ Hạ Thiên: “Tớ muốn ngồi bên trong.”
“Ờ.” Hạ Thiên nhường chỗ.
“Cậu đang xem gì vậy? Sao không có chữ vậy?” Hứa Hiểu Chi chủ động bắt chuyện.
“Tớ đang nghĩ cách để chữ hiện lên.” Hạ Thiên thờ ơ nói.Cậu biết chuyện này không thể nóng vội được, dù cậu có nhìn chằm chằm vào “Vô Tự Thiên Thư” thì cũng chưa chắc đã nhìn ra được gì.
Có lẽ cơ duyên đến thì mọi thứ sẽ tự nhiên xuất hiện.
“Cái này có phải là mấy cuốn bí kíp võ công trên TV không? Trương Vô Kỵ Càn Khôn Đại Na Di ấy? Cái đó cần máu mà.” Hứa Hiểu Chi hứng thú nói.
“Thử rồi, vô dụng.” Hạ Thiên nói.
“Vậy dùng lửa đốt thì sao? Dùng nước thì sao?” Hứa Hiểu Chi hỏi tiếp.
“Đều vô dụng!” Hạ Thiên lắc đầu.
“Đồ ngốc, nhìn cậu nghĩ ra mấy cái ý tưởng vớ vẩn kia kìa.Loại sách này đâu phải làm bằng giấy thường, mà là Đạt Ma sa.” Trần Viện khinh bỉ liếc Hứa Hiểu Chi, cô muốn tỏ ra mình biết nhiều hơn Hứa Hiểu Chi.
Nhưng cô lại thu hút sự chú ý của Hạ Thiên.Hóa ra Hạ Thiên vẫn luôn không biết đó không phải giấy, cậu còn thắc mắc tại sao tờ giấy này lại chắc chắn như vậy: “Đạt Ma sa là gì?”
“Đạt Ma sa là thứ từ Tây Vực truyền vào Trung Thổ thời Thượng Cổ, do Đạt Ma tổ sư mang đến khi truyền kinh ở Hoa Hạ.Lúc đó chưa có giấy nên Đạt Ma sa rất trân quý.Sau này giấy xuất hiện thì Đạt Ma sa cũng dần biến mất.Nhưng sau đó người Tây Vực đã nghiên cứu ra nguyên lý chế tạo Đạt Ma sa, nói trắng ra là tơ lụa.Khi dệt tơ lụa sẽ có một loại mật mã.Loại mật mã này sau còn được dùng để truyền tin bí mật trong thời kỳ kháng chiến.Nếu là văn tự không phải mật mã thì cần dùng thuốc Hạ Lan mới có thể hiện lên.”
Trần Viện tự hào nói.
Hạ Thiên nắm lấy cánh tay Trần Viện, nhìn cô chăm chú nói: “Cảm ơn cậu.”
