Đang phát: Chương 1179
Cự Nham phong vốn không phải là địa điểm nổi tiếng.Nó chỉ đơn giản là ngọn núi cao nhất bên ngoài thành Cự Giang, cao đến hàng ngàn trượng, mọc lên sừng sững từ mặt đất, sườn núi quanh năm được bao phủ bởi mây mù.
Xung quanh Cự Nham phong là cả một dãy sơn mạch kéo dài, núi non trùng điệp, rừng cây rậm rạp.Vào cuối thu, lá cây chuyển sang màu vàng nhạt, rơi rụng khắp nơi.Một cơn gió thổi qua, lá vàng bị cuốn theo màn đêm, tạo nên một cảm giác thần bí.Không biết từ khi nào, trong màn đêm quanh ngọn núi xuất hiện những luồng khí tức mờ ảo, rất dễ nhận thấy.
Khi đoàn người Lục Thiếu Du tiến vào sơn mạch, ánh mắt hắn lập tức thay đổi.Khu vực này vốn có rất nhiều yêu thú sinh sống, nhưng giờ đây lại không thấy bóng dáng con nào.Trong sơn mạch rộng lớn, ngay cả một bóng dáng yêu thú cũng không có.Dường như chúng cũng cảm nhận được bầu không khí khác thường, nên đã trốn vào hang sâu, không dám ra ngoài.
*Vù vù*
Sau những tiếng xé gió liên tiếp, đám người Lục Thiếu Du đã đáp xuống trước ngọn núi khổng lồ.Lục Thiếu Du nhìn ngọn núi, nhanh chóng tỏa tâm thần ra bốn phía.Lúc này, xung quanh có không ít khí tức mờ ảo tồn tại.
– “Thật là náo nhiệt.” – Vân Khiếu Thiên nói nhỏ.
– “Phong Sát tiền bối, người nghĩ hôm nay ba chiếc chìa khóa có thể hội tụ được không?” – Lục Thiếu Du hỏi.
– “Khó nói lắm, vẫn chưa đến giờ Tý, chỉ mong mọi chuyện thuận lợi.” – Vân Khiếu Thiên nói, rồi ánh mắt khẽ thay đổi – “Người của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cũng đã tới.”
Lời vừa dứt, không gian vang lên tiếng xé gió.Trên bầu trời, dưới ánh trăng, xuất hiện không ít thân ảnh.Khí tức cường hãn bắt đầu lan tỏa.
*Vù vù*
Chỉ trong chốc lát, một đám người đáp xuống cách Lục Thiếu Du không xa.Số lượng khoảng sáu, bảy trăm người, quả nhiên là người của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang, cùng với Ma Tâm cốc và Song Đao môn.
Vân Khiếu Thiên chỉ liếc nhìn người của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Lúc này, Lục Thiếu Du không khỏi rung động trước thực lực của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang.Ngoài Lữ Chính Cường, Công Tôn Hóa Nhai, Gia Cát Tử Vân, còn có không ít Vũ Vương và Linh Vương đi theo.
– “Thiếu Du, thế nào rồi?”
Dưới ánh mắt của mọi người, Lữ Chính Cường, Khâu Mỹ Vi và Gia Cát Tây Phong dẫn đầu đoàn người Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang tiến đến.
– “Bẩm nhạc phụ, con vừa mới tới.” – Lục Thiếu Du đáp.
– “Xem ra lần này người đến không ít.” – Lữ Chính Cường nhìn xung quanh.Những khí tức mờ ảo trong núi này đương nhiên không thể qua mắt hắn.
– “Tin tức từ Thiên Địa các truyền ra, đương nhiên nhiều người biết.Chỉ mong hôm nay không có biến cố gì ngoài ý muốn.” – Gia Cát Tây Phong nói.Hắn không coi người bình thường ra gì, nhưng trong những ngọn núi xung quanh, hắn cảm nhận được không ít người có tu vi mà ngay cả hắn cũng phải dè chừng.Thêm vào đó là những thế lực lớn ẩn giấu, nếu xảy ra tranh chấp, sẽ là một trận đại chiến khốc liệt.
– “Bây giờ nên làm gì?” – Đồng Quy Tinh nhìn xung quanh.Dưới bóng đêm, mọi người có thể thấy rõ y phục hắn tung bay, sát khí tràn ra.
– “Vẫn chưa đến giờ Tý, chúng ta chờ một chút.Đến lúc đó tự sẽ có sắp xếp, cần gì phải gấp.” – Vân Khiếu Thiên nói.
– “Chúng ta chờ xem sao.” – Lữ Chính Cường nhìn Vân Khiếu Thiên rồi nói.
Dưới chân núi, mọi người tìm một chỗ nham thạch sạch sẽ rồi ngồi xuống điều tức.
Bên ngoài sơn mạch, vẫn còn không ít khí tức lảng vảng.Trong vùng núi này, ngày càng có nhiều thân ảnh xuất hiện.Không một tiếng nghị luận, xung quanh tĩnh lặng.Tất cả đều đang chờ đợi.Cả ngọn núi bị bao phủ trong bầu không khí ngưng trọng, khiến người ta khó thở.
Trong bầu trời đêm yên tĩnh, không một con chim nào bay qua, chỉ có tiếng gió thổi quanh quẩn.
– “Thời gian ba ngày, giờ Tý đã đến.Xem ra người đến không ít.Có không ít kẻ muốn đục nước béo cò, nhưng ta khuyên chư vị nếu muốn thuận lợi đạt được tin tức về Huyền Thiên bí cảnh, thì hãy thành thật một chút.Nếu ai dám hành động thiếu suy nghĩ, thì Huyền Thiên bí cảnh sẽ biến mất.Người có chìa khóa Huyền Thiên bí cảnh hãy lên đỉnh núi, nhanh chóng hợp nhất ba chiếc chìa khóa để có được tin tức.Những người không có chìa khóa thì không cần lên quấy rối, trừ khi không muốn có được tin tức về Huyền Thiên bí cảnh.”
Đúng giờ Tý, một giọng nói trầm thấp vang vọng trong không trung.
*Vù vù*
Trong nháy mắt, vô số ánh mắt trong sơn mạch nhìn lên đỉnh núi cao vút.Giọng nói phát ra từ trên đó.
– “Lão đại, chúng ta có cần đi lên không?” – Tiểu Long hỏi.
Ánh mắt Tiểu Long khẽ đảo, nhìn lên không trung.Người của các sơn môn lớn nhìn Tiểu Long với vẻ dò xét.
– “Phong Sát tiền bối, người thấy thế nào?” – Lục Thiếu Du hỏi Vân Khiếu Thiên.
– “Ha ha, cái này phải xem ngươi có gan đi lên hay không.Đây có thể là âm mưu, nhưng cũng là cách tốt nhất để có được tin tức về Huyền Thiên bí cảnh.” – Vân Khiếu Thiên đáp.
– “Thiếu Du, ngươi tự quyết định đi.Bằng không ta đi cùng ngươi.” – Lữ Chính Cường nói.
– “Lữ chưởng môn, ngươi không nghe thấy chỉ người cầm chìa khóa mới được lên sao? Nếu có người đi cùng, thì cũng chỉ có ta mà thôi.Nếu ngươi đi lên, cơ hội ngàn năm khó gặp này sẽ biến mất.” – Vân Khiếu Thiên nói.
– “Nhạc phụ, con tự đi là được.Nói không chừng đây là cơ hội tốt nhất để hợp nhất ba chiếc chìa khóa.Bỏ qua cơ hội này, việc hợp nhất sẽ khó khăn hơn nhiều.” – Lục Thiếu Du nói.Hai vị nhạc phụ này không ngừng nói móc nhau, nếu tiếp tục như vậy, mọi việc sẽ khó mà suôn sẻ.
