Chương 117 Trở về

🎧 Đang phát: Chương 117

Liếc nhìn Hải Nguyệt, ta tiếp tục:
“Hiện tại, trong cơ thể hắn, hai loại nguyên tố đang xung đột kịch liệt.Phương pháp của ta chỉ giúp kinh mạch không bị vỡ nát, chứ không thể chữa trị dứt điểm.Chẳng bao lâu, hắn sẽ trở lại như cũ.”
Vẻ mặt Hải Nguyệt thoáng chốc tràn ngập thất vọng, nước mắt tuôn rơi, nàng nhào tới ôm Mã Khắc mà khóc nức nở.
Ta nhẹ nhàng vỗ vai nàng, an ủi:
“Hải Nguyệt, đừng bi quan như vậy.Dù hiện tại ta chưa thể chữa khỏi hoàn toàn cho hắn, nhưng ta có thể cam đoan hắn không nguy hiểm đến tính mạng.Chỉ cần chúng ta về đến học viện, Chấn sư phụ chắc chắn sẽ có biện pháp.”
Mộc Tử lo lắng:
“Huynh vừa hao tổn nhiều ma pháp lực như vậy, nên nghỉ ngơi một chút đi.”
Ta gật đầu:
“Để đảm bảo an toàn cho mọi người khi truyền tống, ta cần khôi phục ma pháp lực đến trạng thái đỉnh phong.Mộc Tử muội trông chừng giúp huynh.Tư Ngoã phiền huynh tìm một nơi vắng vẻ, cẩn thận vẽ lại ma pháp trận này, ngàn vạn lần đừng vẽ sai.”
Nói xong, ta mở một trang trong quyển trục ma pháp trận, đưa cho Tư Ngoã.
Ba canh giờ sau, từ trong minh tư tỉnh lại, ta cùng mọi người đưa Mã Khắc đến giữa ma pháp trận vừa được vẽ xong.
Ta dặn dò:
“Chốc nữa, khi ta bắt đầu kích hoạt ma pháp trận, mọi người hãy dùng ma pháp phòng ngự mạnh nhất, bảo vệ an toàn cho Mã Khắc.”
Dứt lời, ta vẽ nốt vài nét mấu chốt lên mỗi góc của lục mang tinh ma pháp trận, rồi ngồi vào một góc, dụng quang nguyên tố, khởi động ma pháp trận truyền tống cự ly dài.
Kim quang bùng nổ, năm người chúng ta đồng thời biến mất giữa ma pháp trận.
Trong quá trình truyền tống, ta dùng ma pháp lực cường đại của mình, cố gắng ổn định không gian xung quanh.Ở đây, thời gian dường như ngừng trôi, không thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, tất cả mọi người đều nhắm chặt mắt, gắng gượng chịu đựng áp lực khủng khiếp bao trùm.
Đột nhiên, áp lực tan biến, ta biết, truyền tống đã kết thúc.Thở phào nhẹ nhõm, ta đã thành công truyền tống chính xác, thuận lợi trở về ma pháp trận mà Địch sư phụ đã chuẩn bị sẵn trong Học viện Ma pháp Hoàng gia Trung cấp.
Mộc Tử kinh ngạc hỏi:
“Đây là đâu vậy huynh? Huynh không truyền sai chứ?”
Ta cười lớn:
“Sao muội lại không tin tưởng vào bản lĩnh của huynh thế? Hoan nghênh mọi người đến Học viện Ma pháp Hoàng gia Trung cấp.Bật mí cho mọi người biết, nơi này rất gần phòng của Địch sư phụ.”
Hải Nguyệt gật đầu:
“Đúng vậy, đây quả thật là phía sau Học viện Ma pháp Trung cấp, trước kia ta từng đến đây rồi.”
Lúc này đang là buổi chiều, cả học viện chìm trong tĩnh lặng, tất cả đệ tử đều đang ở trong lớp học.Chúng ta đưa Mã Khắc đến phòng của Địch sư phụ, sư phụ không có ở đó, nhưng cửa không khóa.Chúng ta liền đặt Mã Khắc lên giường.
“Địch sư phụ chắc đang ở gần đây thôi, ta đi tìm ông ấy một lát, các ngươi đợi ở đây nhé.”
Ta nói xong, vội vã chạy ra ngoài.Dù sao cũng đã năm năm học ở đây, ta đã quá quen thuộc đường đi lối lại rồi.Đến văn phòng, ta nhanh chóng gặp được Địch sư phụ.
Địch sư phụ vừa thấy ta đã mừng rỡ, nói:
“Trường Cung, con về rồi à? Lần này mọi chuyện có thuận lợi không?”
Ta khổ sở nói:
“Quán quân thì cũng đoạt được rồi, nhưng Mã Khắc đang bị trọng thương, ngài mau đến xem một chút đi.”
Địch sư phụ vội gật đầu:
“Được, nó đang ở đâu?”
“Đang ở phòng của ngài ạ, ngài lại quên khóa cửa rồi.”
Địch sư phụ cười:
“Già rồi, lẩm cẩm quá.Thương thế của Mã Khắc thế nào, có nghiêm trọng không?”
Ta lo lắng gật đầu:
“Con đã cố gắng ổn định thương thế cho hắn, nhưng…”
Ta liền kể lại chi tiết tình huống Mã Khắc bị thương và những trị liệu khẩn cấp của ta cho Địch sư phụ nghe.
Nghe xong, ông nói:
“Trị liệu thuật của con cũng không thua kém gì ta rồi.Ngay cả con cũng không chữa được, e rằng ta cũng bó tay.Thôi được, con mau đến Học viện Ma pháp Cao cấp, tìm Chấn sư phụ, bảo lão mau đến đây xem có biện pháp gì không.Còn thân vương, để ta sai người thông báo là được.”
Ta đồng ý, cấp tốc chạy về Học viện Ma pháp Hoàng gia Cao cấp.
Chấn sư phụ vừa thấy ta cũng rất vui mừng, thấy ta bình an vô sự trở về, lão đã đoán ra chúng ta nhất định chiến thắng.Lão cười lớn, hỏi:
“Trường Cung, con về rồi à? Chiến thắng chứ? Không phải trận đấu mới kết thúc ngày hôm qua thôi sao? Sao hôm nay đã về đến đây rồi?”
Ta nghiêm mặt nói với Chấn sư phụ:
“Thiếu chút nữa là bị ngài hại chết rồi.Sao lại có loại tỷ thí biến thái như vậy? Biết vậy, bọn con đã không đi rồi.Ngài mau đi cùng con, Mã Khắc bị trọng thương, đang ở trong phòng của Địch sư phụ.”
Chấn sư phụ cả kinh, nói:
“Có chuyện gì xảy ra vậy? Mã Khắc bị thương? Chúng ta mau đi thôi.”
Trên đường, ta kể sơ lược quá trình tỷ thí cho Chấn sư phụ nghe.Lão nghe xong trầm ngâm không nói gì, nhưng ta biết trong lòng lão đang vô cùng bất mãn, đến mức hai hàng lông mày cũng nhíu chặt lại.
Rất nhanh, chúng ta đã tới phòng riêng của Địch sư phụ.Chấn sư phụ vừa bước vào cửa, gặp Địch sư phụ đã hỏi:
“Lão Luân, thế nào rồi? Mã Khắc còn cứu được không?”
Mã Khắc là nhi tử của Khả Trát thân vương, cũng chính là quốc vương tương lai.Nếu hắn xảy ra chuyện gì tại Học viện Ma pháp Hoàng gia Cao cấp, dù Khả Trát thân vương không trách cứ, Chấn sư phụ e rằng cũng khó lòng tha thứ cho chính mình.
Hai hàng mi bạc của Địch sư phụ cũng nhăn lại, lắc đầu nói:
“Tình hình không tốt chút nào.Nếu không có Trường Cung hết sức giúp nó đả thông kinh mạch, thì nó đã sớm chết rồi.Ngươi tự xem đi.”
Tư Ngoã tiến lên nói với ta:
“Trường Cung, ta về trước đây.Nếu có chuyện gì thì báo cho ta ngay nhé.Ta đi gọi sư phụ đến xem thử có cách nào không.”
Chấn sư phụ cũng đồng ý:
“Đúng vậy, con mau về mời lão Đôn Vu.Hải Nguyệt, con cũng về mời ông nội con tới đi.Thương thế của Mã Khắc rất khó giải quyết.Giờ ta cũng chẳng có cách nào thích hợp cả.Thử nhờ mấy lão bất tử cùng đến xem có biện pháp nào không.”
Ta kéo Mộc Tử ra ngoài, nói:
“Mộc Tử, muội về trước đi.Muội ở đây cũng không giúp được gì.Mấy hôm nay muội cũng rất mệt rồi.”
Mộc Tử nhẹ vuốt lên mặt ta, hỏi:
“Trường Cung, huynh cũng gầy đi rồi.Đừng quá lo lắng, Mã Khắc nhất định sẽ không sao đâu.”
Ta gật đầu, nhẹ hôn lên trán nàng một cái:
“Mau về đi, ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi thật tốt nhé.”

☀️ 🌙