Đang phát: Chương 117
Phạm vi thế lực của Xích Huyết động phủ trải rộng trên một vùng có bán kính tám triệu dặm, và Xích Huyết Lĩnh là trung tâm của khu vực đó.Nơi đây tập trung đến một nửa số tu yêu giả, phồn hoa và hấp dẫn hơn hẳn so với những vùng biển khác.
Lúc này, Tần Vũ và Hầu Phí đã đặt chân đến Xích Huyết Lĩnh.
Dưới sự quản lý của Xích Huyết động phủ, có khoảng mười vạn tu yêu giả sinh sống trong phạm vi tám triệu dặm.Cứ một nghìn tu yêu giả thì may ra có một người đạt đến cảnh giới Nguyên Anh.Như vậy, quanh đây có gần một trăm cao thủ Nguyên Anh, nhưng phần lớn đều ẩn mình tu luyện trong động phủ.
Xích Huyết Lĩnh thực chất là một dãy núi đồ sộ dưới đáy biển.Trên đỉnh mỗi ngọn núi đều có những cung điện, động phủ được xây dựng.Bên trong mỗi cung điện thường có khoảng mười đến mười hai tu yêu giả, cùng với hàng nghìn yêu thú cảnh giới Tiên Thiên phục tùng mệnh lệnh.Những cung điện lớn hơn thì có đến cả trăm tu yêu giả và vô số yêu thú canh giữ.
– Chậc chậc! Bọn tu yêu giả này biết hưởng thụ thật đấy, huynh xem, mấy cái động phủ kia…lộng lẫy quá!
Hầu Phí nhìn những cung điện xa hoa trên đỉnh núi, không khỏi xuýt xoa.
Tần Vũ chỉ liếc qua, không mấy ngạc nhiên:
– Tu yêu giả không phải phàm nhân, xây dựng động phủ vốn không khó.Hơn nữa, chúng còn sai khiến được yêu thú Tiên Thiên giúp đỡ, những tảng đá nặng vạn cân ở thế tục khó mà di chuyển, nhưng với tu yêu giả thì lại dễ như trở bàn tay…Ồ!
Ánh mắt Tần Vũ đột nhiên dừng lại ở phía bắc, trên đỉnh một ngọn núi lớn.
Hầu Phí cũng nhanh chóng nhận ra, mắt sáng lên nhìn về hướng đó.
Trên đỉnh ngọn núi sừng sững một cung điện tráng lệ, không hề kém cạnh hoàng cung dưới nhân gian.
Cung điện lớn nhất đó tọa lạc trên đỉnh ngọn núi cao nhất của Xích Huyết Lĩnh.Đỉnh núi được san bằng, tạo thành một mặt bằng rộng hơn mười dặm.Ngay chính giữa là một tòa kiến trúc nguy nga lộng lẫy – Xích Huyết động phủ.
Các cung điện khác bao quanh, tôn Xích Huyết động phủ lên vị trí cao nhất.
Xích Huyết động phủ chiếm diện tích hơn mười dặm.Bên trong, đình viện, lầu các san sát.Bên ngoài có đội tu yêu giả tuần tra canh gác, bên trong lại có những nữ yêu quyến rũ làm thị nữ, vũ nữ…
Xích Huyết Động Phủ.
Tần Vũ nhìn từ xa những chữ lớn khắc trên cổng.Hầu Phí cũng không khỏi choáng ngợp trước sự đồ sộ của kiến trúc này.Nhưng so với Tần Vũ, Hầu Phí có phần khác biệt.Dù sao Tần Vũ cũng đã từng thấy hoàng cung ở Tiềm Long đại lục, bản thân cũng sống trong vương phủ một thời gian dài.Còn Hầu Phí từ trước đến nay chỉ quen với những căn nhà tre đơn sơ.
– Mẹ kiếp! Phí phạm quá đi.Cung điện to như thế này mà Xích Huyết động phủ chỉ có vài người ở.Nhưng mà, nếu để ta sống ở đó…nhất định sẽ không để cái cung điện này bị lãng phí!
Hầu Phí chớp mắt, lẩm bẩm.
– Thằng ngốc!
Ba tu yêu giả từ phía xa bay tới, nghe thấy lời của Hầu Phí liền khinh bỉ.
Ở Xích Huyết Lĩnh, tu yêu giả thường tụ tập thành nhóm nhỏ, bay từ đỉnh núi này sang đỉnh núi khác.Tần Vũ quan sát xung quanh, thấy có đến gần nghìn tu yêu giả đang di chuyển.So với những nơi khác, số lượng tu yêu giả ở Xích Huyết Lĩnh quả thực đông đảo hơn nhiều.
– Khốn kiếp, đứng lại cho ông mày!
Hầu Phí đột nhiên hét lớn.Đôi mắt rực lửa bắn ra những tia sáng đáng sợ, khiến ba tu yêu giả giật mình kinh hãi.Bọn chúng dường như bị tiếng hét của Hầu Phí làm cho đứng hình.Lông trên người Hầu Phí dựng ngược cả lên:
– Mẹ kiếp! Chúng mày dám chửi ông hả? Chúng mày nghe đây, ông mày tên là Hầu Phí…
Chưa để Hầu Phí dứt lời, ba tu yêu giả kia đã lớn tiếng đáp trả.
– Con khỉ nhà mày mà cũng dám nghênh ngang ở đây à, Xích Huyết Lĩnh này ai mà không biết ba anh em bọn tao.Giết nó đi!
Vừa dứt lời, ba tên tu yêu giả liền rút vũ khí xông lên.
Trong mắt Hầu Phí lóe lên tia đỏ ngầu.
Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp!…
Ba bóng đen vụt qua, kèm theo những tiếng xương cốt vỡ vụn, ba tên tu yêu giả kêu thảm thiết rồi bay ra xa.
– Hắc hắc! Đấu với ta à, tự tìm đường chết!
Hầu Phí ngạo nghễ vung thanh Hắc Bổng.
Linh thức của Tần Vũ quét qua, phát hiện hai chân của ba tên kia đã bị đánh nát.Hầu Phí không hề mất kiểm soát mà giết chết chúng, dù sao đây cũng là địa bàn của Xích Huyết động phủ.Hầu Phí biết rõ đâu là việc nên làm, đâu là không.
– Yên tâm, bọn chúng chưa chết đâu!
Hầu Phí chống Hắc Bổng xuống đất, khinh thường nói, đột nhiên đôi mắt rực lửa của hắn lại bừng sáng.
o0o
Hai tay chắp sau lưng, Tra Phách bước ra khỏi Xích Huyết động phủ qua cửa chính.Theo sau hắn là bốn trong số mười ba hộ pháp, Bạch Âm, Nhiễm Lam, Mục Húc và Trang Chung.Bạch Âm là người đứng đầu trong bốn hộ pháp.
– Đi! Đến Nghiễn Liên Phong!
Tra Phách ra lệnh.
– Phó Động chủ! Rượu của Nghiễn Liên Phong ngon tuyệt đỉnh, không biết lão già Nghiễn Liên đó luyện chế kiểu gì.
Bạch Âm đi bên cạnh Tra Phách cười nói.Hắn mặc bộ chiến giáp trắng toát, toát lên vẻ phong lưu, tuấn tú.
Nhiễm Lam cười lạnh:
– Nghiễn Liên đó tưởng hắn là ai chứ, bắt hắn giao ra phương pháp chế luyện, nếu không giết quách cho xong.
Nhiễm Lam có mái tóc nửa xanh, nửa đen, khuôn mặt cũng chia làm hai nửa màu sắc tương tự.
Mục Húc thì giữ vẻ mặt tàn ác, không nói một lời.
Trang Chung có dáng vẻ hiền lành của một lão nhân, luôn tươi cười, nhưng những hộ pháp khác đều biết hắn là kẻ thâm độc, lắm thủ đoạn.
Cả năm người đi được nửa đường, đột nhiên…
– Rầm!
Tiếng đá vỡ từ xa vọng lại, Tra Phách và đồng bọn lập tức nhìn về hướng đó, thấy một luồng ánh sáng nhàn nhạt phát ra.Tất cả bọn họ đều sáng mắt, gần như đồng thời lao về phía nguồn sáng.
– Hắc hắc…Đại ca thấy sao? Đệ ra tay không tệ chứ?
Hầu Phí nghịch ngợm khoe một bảo vật – Ngũ Dạ Tử Hoa.Bông hoa này đã nở rộ, nếu không hái trong vòng năm ngày, nó sẽ tàn úa và mất hết dược tính.
Tần Vũ mắt sáng lên:
– Ngũ Dạ Tử Hoa, đúng là dược liệu quý giá để luyện đan.Giá trị của nó có thể so sánh với một kiện thượng phẩm linh khí.
Hầu Phí không thích những thứ liên quan đến luyện đan, liền đưa luôn cho Tần Vũ.Tần Vũ vui vẻ nhận lấy.
– Dừng tay!
Cùng lúc đó một tiếng hét lớn vang lên, năm bóng người xuất hiện trước mặt Tần Vũ, chính là đám Tra Phách.Vừa nhìn thấy bảo vật trên tay Hầu Phí, Nhiễm Lam hộ pháp không nói không rằng, xông lên cướp đoạt.
Tần Vũ mắt lóe hàn quang, quát lớn:
– Lui lại!
Nhanh như cắt, Tần Vũ tung ra một cước.
– Bốp!
Tần Vũ và Nhiễm Lam đồng thời lùi lại, bất phân thắng bại.Tần Vũ dùng linh thức quét qua, phát hiện đối phương đạt đến cảnh giới Nguyên Anh tiền kỳ.Quá trình tu luyện của Tần Vũ luôn gắn liền với việc tôi luyện thân thể, nên thân xác hắn còn mạnh hơn cả yêu thú.Dù Nhiễm Lam là Nguyên Anh tiền kỳ, nhưng về thể chất lại không sánh được với Tần Vũ.
Tần Vũ và Nhiễm Lam nhìn nhau, đều cảm thấy không nên trêu vào đối phương.Đám Tra Phách cũng nhận ra Tần Vũ và Hầu Phí không phải là những kẻ dễ bắt nạt.
Tuy vậy Bạch Âm vẫn bước lên phía trước:
– Ngũ Dạ Tử Hoa này là của Xích Huyết động phủ bọn ta.Phó Động chủ đã sớm biết ở đây có Ngũ Dạ Tử Hoa, mà loại hoa này phải nở rộ mới có thể hái.Hơn nữa, không thể trì hoãn quá lâu, quá năm đêm thì nó sẽ mất hết tác dụng.Mong các vị trả lại vật về chỗ cũ.
Bạch Âm nhẹ nhàng nói, dáng vẻ rất lễ độ, tao nhã.
– Rắm thối!
Hầu Phí lúc này nổi giận đùng đùng, lông dựng ngược lên.Hắn cười quái dị:
– Cái gì mà Động chủ nhà ngươi nhìn qua là biết ở đây có bảo bối.Nếu sớm biết sao không chuyển đến ở cạnh đây đi.Hơn nữa, Ngũ Dạ Tử Hoa này nằm trong lòng núi đá, bọn ngươi làm sao mà biết được?
Đôi mắt rực lửa của Hầu Phí bắn ra những tia sáng sắc bén, khí thế toàn thân bùng nổ, áp đảo đối phương.
Bản thân hắn vất vả hái được, giờ lại có kẻ muốn cướp đoạt.Hầu Phí sao có thể nhẫn nhịn, sao có thể không nổi giận?
– Khốn kiếp.Nghe không lọt tai một chữ nào, bọn ngươi biết điều thì cút đi.Nếu không ông đây sẽ đập bọn ngươi thành bánh thịt bây giờ!
Hầu Phí trừng mắt nhìn bốn tên, hung dữ đến đáng sợ.Khí thế của thần thú không phải là thứ có thể đùa bỡn.
Nhưng đám Tra Phách lại không nhận ra Hầu Phí là thần thú.
Thông thường, người ta phân biệt thần thú dựa vào hình dạng và đặc tính.Hầu Phí lại là Hỏa Tinh Thủy Viên cực kỳ hiếm thấy.Theo lời Lan thúc từng nói, cả thế giới tu yêu giả dưới đáy biển chỉ có một con.Bọn người này chưa từng thấy qua, nên tự nhiên không biết rõ nguồn gốc của Hầu Phí.
– Ta là Tra Phách, Phó Động chủ của Xích Huyết động phủ, vật này là của Xích Huyết động phủ bọn ta, các ngươi chưa từng nghe tới hay sao?
Giọng nói Tra Phách vang lên, ẩn chứa quyền thế tuyệt đối.
– Tra Phách? Xích Huyết động phủ?
Tần Vũ đứng bên cạnh cười lạnh.
Đám Tra Phách chính là những nhân vật có máu mặt ở Xích Huyết Lĩnh.Bình thường ai dám tranh đấu với bọn chúng.Giờ đây lại có hai kẻ dường như không hề coi bọn chúng ra gì.Một Phó Động chủ và bốn hộ pháp sao có thể nhịn được những lời như vậy.
– Động thủ!
Tra Phách đột ngột hét lên.
– Hắc hắc! Tốt lắm!
Bọn Bạch Âm còn chưa kịp ra tay, Hầu Phí đã hưng phấn cười quái dị, vung Hắc Bổng xông về phía chúng.Hầu Phí là ai chứ? Thần thú Nguyên Anh trung kỳ, đám người trước mặt, kẻ mạnh nhất là Tra Phách và Bạch Âm cũng chỉ đạt đến Nguyên Anh trung kỳ, Nhiễm Lam và Mục Húc là Nguyên Anh tiền kỳ, còn Trang Chung chỉ là Kim Đan hậu kỳ.Đương nhiên, thực lực của Trang Chung vẫn hơn Nhiễm Lam và Mục Húc một chút.
Một thần thú Nguyên Anh trung kỳ còn mạnh hơn cả cao thủ Đổng Hư kỳ.
– Oanh!
Hắc Bổng mang sức mạnh của vạn quân, như một cơn lũ cuốn trôi tất cả, đánh thẳng vào lưỡng tiêm đao của Bạch Âm.
Cú đánh mạnh đến nỗi lưỡng tiêm đao bật ngược trở lại, đập thẳng vào người Bạch Âm, khiến hắn phun máu tươi, bay ra xa.
– Hắc hắc! Thống khoái! Quá đã!
Hầu Phí hưng phấn cười lớn.Trước đây, dù đánh với Tần Vũ hay với yêu thú trong sơn cốc, Hầu Phí đều không dám dùng toàn lực, sợ gây thương tích.Lúc này Hầu Phí không còn kiêng nể gì, dốc toàn lực vung Hắc Bổng.
Tra Phách, Nhiễm Lam, Mục Húc và Trang Chung đều biến sắc.
Một gậy đánh bay Bạch Âm Nguyên Anh trung kỳ? Bạch Âm đến một chút sức phản kháng cũng không có!
– Hắc hắc! Tiếp tục nào!
Mắt Hầu Phí sáng rực.Hắc Bổng biến ảo thành năm sáu bóng, nhanh như chớp đánh tới.Một tiếng hét lớn vang lên, một người xuất hiện một chiếc khiên lớn, đỡ lấy tất cả những cú đánh đó.
Ngay sau đó là tiếng nổ long trời lở đất, Trang Chung bị đánh bay vào vách đá.
– Dừng lại, dừng lại, hiểu lầm, hiểu lầm thôi!
– Ăn thêm một gậy của ta!
Hầu Phí chẳng quan tâm Tra Phách đang hét cái gì, lại vung gậy.Tần Vũ cũng kinh ngạc trước tốc độ của Hắc Bổng lúc này, chỉ cảm thấy Hầu Phí vừa mới ra lực, Hắc Bổng đã ở ngay trước mặt đối phương, lực lượng và tốc độ đều đạt đến mức khủng bố.
Hầu Phí đột nhiên nhếch mép cười quỷ dị.Bất ngờ, khi Hắc Bổng sắp đánh trúng đối phương, hắn dùng hông vặn một cái, khiến Hắc Bổng rung động.
Hắc Bổng tức thì biến thành nhiều khúc, rồi đột ngột xoay tròn, lao về hai phía.
– Banh! Banh! Banh! Banh!…
Cú đánh đó vừa đến giữa Nhiễm Lam và Mục Húc, Hắc Bổng xoay tròn đánh trúng hai người, yêu nguyên lực của bọn chúng không thể chống đỡ nổi, đều bị đánh bay ra ngoài.
– Ăn một gậy của Hầu gia đây!
Hầu Phí đột nhiên nhảy lên, dốc toàn lực vung Hắc Bổng rồi bất ngờ đập thẳng vào đầu Tra Phách.Trong tích tắc Tra Phách biến thành một con Xích Huyết Thủy Mãng khổng lồ dài hơn trăm mét, nhưng hắn không kịp phản ứng.Hắc Bổng của Hầu Phí đã ở ngay trên đầu con rắn.
Không! Chính xác mà nói, Hắc Bổng chỉ cách đầu con Xích Huyết Thủy Mãng một sợi tóc.
– Vù vù!
Kình phong quá mạnh khiến nước dưới đáy biển cuộn trào.Đôi mắt đỏ rực của Xích Huyết Thủy Mãng chớp liên tục, ngơ ngác nhìn Hắc Bổng chỉ cách đầu mình một sợi tóc, rồi vội vàng biến lại thành hình người.
– Tại hạ Tra Phách, được gặp cao thủ như tiên sinh đây, thật là vinh hạnh vô cùng, vừa rồi là tại hạ lỗ mãng.
Tra Phách thay đổi sắc mặt nhanh chóng.Tần Vũ đứng bên cạnh cũng không nhịn được mỉm cười.Tra Phách đã như vậy, bốn tên hộ pháp cũng trở nên cung kính.
Tần Vũ thầm khen Hầu Phí biết nặng nhẹ.
Đánh nhau cũng phải biết tính toán.Nếu giết Tra Phách, Tra Hồng chắc chắn sẽ ra mặt.Tra Hồng là cao thủ Đổng Hư cảnh, lại là Xích Huyết Thủy Mãng.Hầu Phí không chắc chắn thắng được một Xích Huyết Thủy Mãng Đổng Hư cảnh.
Hầu Phí dường như rất thích sự cung kính của đám Tra Phách.Đánh nhau rồi lại làm rõ thân phận, thậm chí còn xưng huynh gọi đệ.
– Hầu Phí huynh đệ, hai người đến Xích Huyết Lĩnh này đã có chỗ ở chưa?
Tra Phách đảo mắt, hỏi Hầu Phí.
Hầu Phí không để ý nói:
– Chưa có, ta chỉ đến đây dạo chơi.Ta và đại ca đến đây chỉ để du ngoạn thôi.Tu yêu giả ở Xích Huyết Lĩnh đông thật đấy, hơn hẳn những nơi khác, ở lại đây cũng không tệ.
Tra Phách cười nói:
– Ồ, ra là vậy! Vậy thì cứ ở lại Xích Huyết động phủ đi.Hầu Phí huynh đệ thực lực cao siêu, thừa sức đảm đương chức hộ pháp Xích Huyết động phủ.Nếu huynh đệ đồng ý, ta sẽ cấp cho ngươi một nghìn hộ vệ để ngươi điều phối, thế nào?
– Ồ, hộ pháp?
Mắt Hầu Phí sáng lên, có vẻ hơi động tâm, rồi đột nhiên nhìn Tra Phách nói:
– Việc này phải hỏi ý kiến đại ca Lưu Tinh của ta, đại ca đồng ý thì ta mới đồng ý.
Thế giới của tu yêu giả, thực lực là tất cả.Tra Phách thấy thực lực kinh người của Hầu Phí nên muốn lôi kéo, giờ nghe Hầu Phí nói vậy, lại nghĩ đến việc Tần Vũ vừa giao đấu với Nhiễm Lam, thực lực cũng không kém một Hộ Pháp bình thường, lập tức nảy ra một kế sách.
– Lưu Tinh huynh đệ, nếu gia nhập Xích Huyết động phủ, ta cũng xin mời ngươi đảm đương chức hộ pháp, thế nào? Anh em chúng ta cùng nhau tiêu dao tự tại.Ta dám đảm bảo trong phạm vi tám triệu dặm này không ai dám khinh thường các ngươi.
Tra Phách cam đoan.
– Ta, hộ pháp?
Tần Vũ nhìn Tra Phách, trên mặt nở một nụ cười.
