Đang phát: Chương 1167
– Đúng vậy, con rể vô tình có được một chiếc.
Lục Thiếu Du gật đầu xác nhận, không hề giấu giếm.
Lữ Chính Cường nghe vậy, ánh mắt khẽ động, nói:
– Con thật là, chuyện lớn như vậy mà cũng dám nói ra, e rằng sẽ rước họa vào thân đấy.Chắc chắn sẽ có người nhòm ngó, muốn cướp chìa khóa Huyền Thiên Bí Cảnh của con.
– Con đã tính trước rồi.Cùng lắm thì con hủy nó đi.Ai dám động vào, con bẻ đôi luôn.
Lục Thiếu Du đáp.
– Con nghĩ dễ thế à? Nếu có cường giả ra tay, con có chống nổi không?
Lữ Chính Cường trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du.
– Nhạc phụ cứ yên tâm.Con đã cất kỹ lắm rồi, ngoài con ra không ai tìm được đâu.
Lục Thiếu Du tự tin nói.Hắn đã sớm nghĩ đến việc này, chìa khóa được giấu trong chiếc nhẫn trữ vật đặc biệt, còn chiếc nhẫn bình thường hắn đeo chỉ chứa mấy thứ linh tinh thôi.
– Có chìa khóa Huyền Thiên Bí Cảnh trong tay, chẳng lẽ con không có ý định hợp tác với Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang à?
Lữ Chính Cường hỏi.
– Có lợi thì con hợp tác, không có lợi thì thôi.Mong nhạc phụ hiểu cho.
Lục Thiếu Du đáp.Hợp tác với Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang, hắn đương nhiên không từ chối.Bảo vật trong Huyền Thiên Bí Cảnh, nếu nói hắn không động tâm là nói dối.Nhưng hắn cũng biết, Phi Linh Môn của hắn mà tự mình tìm bảo vật thì quá khó, dù có tìm được cũng sẽ bị người ta nhòm ngó, Phi Linh Môn không thể chống lại cường giả khắp đại lục vây công.
– Xem ra con đã tính toán hết rồi.Vậy rốt cuộc phải có lợi ích gì thì con mới chịu hợp tác với Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang?
Lữ Chính Cường mỉm cười hỏi.
– Nhạc phụ hỏi riêng hay đại diện cho ba môn phái kia đến thuyết phục con?
Lục Thiếu Du hỏi lại.
– Khác nhau sao?
Lữ Chính Cường nhấp một ngụm trà.
– Nếu nhạc phụ hỏi với tư cách cá nhân, con sẽ nói thật: ai cho con nhiều lợi ích hơn thì con giao cho người đó.Con nghĩ Tam Tông Tứ Môn cũng hứng thú lắm đấy.Mấy thế lực như Tam Tông Tứ Môn và Thành Ma Vân chắc chắn không để Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang độc chiếm bảo vật đâu.Thậm chí con có thể ủy thác Thiên Địa Các đấu giá chiếc chìa khóa này, chắc chắn giá cao ngất ngưởng.
Lục Thiếu Du cũng nhấp một ngụm trà.
– Nếu ta đại diện cho ba môn phái còn lại đến thuyết phục thì sao?
Ánh mắt Lữ Chính Cường lóe lên, che giấu cảm xúc.Trong lòng ông thấy bất đắc dĩ, xem ra, tên tiểu tử này nhìn thấu Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang rất muốn có chìa khóa, nhưng lại không làm gì được hắn.
– Nếu vậy thì Linh Thiên Môn của nhạc phụ cũng là một trong Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang.Chúng ta cứ phân chia rạch ròi như anh em đi vậy.
Lục Thiếu Du chưa dứt lời thì bị Lữ Chính Cường cắt ngang:
– Con đừng có mà lẫn lộn vai vế.
Lục Thiếu Du sững sờ, cười trừ:
– Con chỉ so sánh thôi mà.
– Nói đi.
Lữ Chính Cường vung tay, ngồi thẳng người hỏi.
– Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang hợp tác với Phi Linh Môn của con thì phải theo điều kiện của con.Điều kiện của con cũng không cao.Con có một chiếc chìa khóa, nếu cuối cùng chúng ta lấy được bảo vật Huyền Thiên Môn để lại thì chia đều thành năm phần.Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang mỗi bên một phần, Phi Linh Môn của con một phần.Đồng thời, trước khi chia, Phi Linh Môn của con được chọn riêng năm bảo vật, và có quyền ưu tiên chọn trước.
Lục Thiếu Du nói xong, nhìn Lữ Chính Cường dò xét.
Lữ Chính Cường không hề biến sắc, sau một lúc thở dài:
– Thiếu Du à, thực lực của Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang mạnh hơn con tưởng nhiều.Làm việc phải biết lượng sức.Nếu ta là nhạc phụ của con, ta sẽ đồng ý.Nhưng bỏ qua mối quan hệ này, ta là người đầu tiên không đồng ý, ba môn phái còn lại cũng vậy thôi.
Lục Thiếu Du đáp:
– Thực lực của Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang mạnh thật, con biết.Nhưng mạnh thì sao? Mấy ngàn năm nay các người có tìm được Huyền Thiên Bí Cảnh đâu?
Lữ Chính Cường im lặng một lúc rồi nói:
– Việc này ta phải bàn bạc với họ.Sáng mai gặp lại ở chỗ hôm nay.
– Được.
Lục Thiếu Du gật đầu.
– Được rồi, xong chuyện công rồi, chúng ta nói chuyện riêng.
Lữ Chính Cường khẽ nói.
– Con cũng có chuyện muốn hỏi nhạc phụ.Nhạc phụ biết bao nhiêu về Huyền Thiên Bí Cảnh và Huyền Thiên Môn?
Lục Thiếu Du hỏi.
Lữ Chính Cường nhìn Lục Thiếu Du, cười như không cười:
– Ta biết một chút.Nhưng nói cho con thì ta được lợi gì?
– Người ta nói con rể là nửa con trai.Chẳng lẽ nhạc phụ còn muốn gì ở con? E rằng Phi Linh Môn của con nhạc phụ còn chẳng để vào mắt.Cho dù con có đưa, nhạc phụ cũng chưa chắc đã muốn.Lại nói, thứ con đưa nhạc phụ cũng chẳng thèm.Nên con đành mặt dày vậy.
Lục Thiếu Du nói tỉnh bơ, nhưng trong lòng thầm mắng hai ông nhạc phụ của mình đều không phải người thường.
– Con đúng là, cái gì cũng nói hết cả rồi, ta còn nói gì được nữa.
