Đang phát: Chương 1166
Nhìn thân cây, cành lá, cảm nhận khí tức trên trái…” Cửu Trần nghi hoặc nhíu mày, “Có lẽ đây chính là Vạn Kiếp Thánh Huyết quả.” Hắn xuất thân từ một trong những tộc tu hành cổ xưa, địa vị cao, kiến thức rộng, biết rõ nhiều loại trân bảo trong vũ trụ Hỗn Độn này.
“Có thể cảm nhận được sự kỳ quái.” Kỷ Ninh khẽ nhíu mày.
“Đúng vậy, Vạn Kiếp Thánh Huyết quả vốn phải mượt mà, trơn bóng, sao lại có dáng vẻ khẳng khiu thế này? Hơn nữa số lượng quả cũng nhiều quá mức, hình như cái cây này cũng quá lớn thì phải.” Cửu Trần nói.
Kỷ Ninh giật mình.
Đúng, hắn còn chưa để ý đến điểm này.
Vạn Kiếp Thánh Huyết thụ bình thường chỉ cao hơn mười vạn trượng, nhưng cây đại thụ lờ mờ hiện ra trong sương mù kia, nhìn thoáng qua, e rằng phải cao đến cả triệu trượng!
“Tuy có chút kỳ lạ, nhưng gốc cây này chắc chắn là bảo vật.” Hai mắt Cửu Trần nóng rực, “Chỉ riêng dao động phát ra từ những trái kia thôi đã đủ để khẳng định nó phi phàm rồi.”
“Đi xem thử.” Kỷ Ninh nói.
Cả hai không do dự, thận trọng bay về phía màn sương mù dày đặc.
Rất nhanh, họ đã đến gần khu vực sương mù bao phủ lấy ngôi sao khổng lồ.Hơi nóng và băng giá giao thoa tạo thành màn sương, nhưng thị lực của Kỷ Ninh và Cửu Trần vẫn có thể nhìn xa vạn dặm.
“Ào ào…”
Biển lửa đỏ rực, sóng nhiệt cuộn trào.
Biển nước xanh thẳm, sóng lạnh thấu xương.
Giữa hai biển là một dải đất hẹp, Kỷ Ninh và Cửu Trần đang tiến bước trên dải đất đó.
“Lại có tiểu gia hỏa tới đây.”
Một giọng khàn khàn như đao kiếm ma sát vang lên.
Kỷ Ninh và Cửu Trần giật mình, vội nhìn về phía phát ra âm thanh.Sương mù phía xa tan dần, luồng khí xanh thẫm xé toạc màn sương, Kỷ Ninh và Cửu Trần thấy rõ trên bờ biển, một con Giao Long xanh thẫm chậm rãi bò lên, đôi mắt ám kim nhìn chằm chằm về phía họ.
Con Giao Long này dường như được tạc từ hàn băng, tỏa ra hàn khí đáng sợ, e rằng Đạo Quân nghịch thiên cấp nhì mà không có bảo vật hộ thân cũng sẽ bị đóng băng hồn phách, Chân Linh tan nát, chết không toàn thây.
“Ha ha, thú vị đấy, hai tiểu gia hỏa, cuối cùng cũng có chút trò vui rồi.” Một tiếng cười sang sảng vọng đến.
Kỷ Ninh và Cửu Trần lại quay đầu nhìn hướng khác.
Lửa đỏ rực phá tan sương mù, một con dị thú bốn vó đỏ rực bước lên bờ biển, tiến về phía Kỷ Ninh và Cửu Trần.
Giao Long xanh thẫm và dị thú bốn vó đỏ rực đều hứng thú nhìn hai người họ.
“Bắc Minh, nơi này có chút thần bí đấy.” Cửu Trần hơi run, truyền âm nói, “Hai kẻ này quá mạnh, áp lực quá lớn, ta không phải đối thủ của chúng.”
“Gặp chiêu phá chiêu thôi.” Kỷ Ninh khá bình tĩnh, đối mặt với hai dị thú này áp lực cũng không nhỏ, nhưng hắn vẫn tự tin bảo toàn được tính mạng.
Cửu Trần bỗng cất cao giọng: “Bái kiến hai vị tiền bối.”
“Ít ra còn biết tôn trọng tiền bối.” Đầu Giao Long khổng lồ cúi xuống, quan sát Kỷ Ninh và Cửu Trần, “Đã bao nhiêu Hỗn Độn kỷ trôi qua, Vĩnh Hằng tộc cuối cùng cũng phái Đạo Quân đến! Nhưng hai người các ngươi không giống người Vĩnh Hằng tộc, lẽ nào Vĩnh Hằng tộc biết mình không được, nên mời ngoại tộc giúp đỡ?”
“Cái đám Vĩnh Hằng tộc này, thật vô dụng.” Dị thú bốn vó chế nhạo, “Có cả một thế giới như vậy, mà đến một cường giả chân chính cũng không bồi dưỡng nổi.Đế Quân không có, Chúa Tể cũng không, Đạo Quân thì tầm thường.”
“Hai người các ngươi nếu là Đạo Quân, theo quy củ cũ, chỉ cần đánh bại được chúng ta, chúng ta sẽ không cản đường các ngươi nữa.” Giao Long xanh thẫm nói.
“Chỉ cần đánh bại được chúng ta là được.” Dị thú bốn vó cũng có chút mong chờ.
Kỷ Ninh và Cửu Trần nghe vậy, trong lòng khẽ động.
Họ dường như đã hiểu ra…
“Hai vị tiền bối.” Kỷ Ninh hỏi, “Đánh bại hai vị, là đánh bại từng người một hay là đánh cả hai?”
“Hai tiểu gia hỏa các ngươi, từng người một thôi.” Giao Long xanh thẫm cười, “Trước đấu với ta, sau đó đấu với con hỏa thú kia.Chỉ cần đánh bại được từng người chúng ta, các ngươi muốn làm gì thì làm.”
“Gầm…Tỉnh lại đi, ra hết đi.” Dị thú bốn vó ngửa đầu gầm lớn, tiếng gầm vang vọng khắp ngôi sao.
Ào ào…
Ngôi sao khổng lồ rung chuyển, hai biển lớn cuộn sóng.
Từ biển xanh thẳm, vô số Giao Long xanh thẫm bay lên.Từ biển lửa đỏ, vô số dị thú bốn vó cũng bay lên.Chúng có hình thể lớn nhỏ khác nhau, kẻ mạnh hơn cả hai con trước mặt Kỷ Ninh, kẻ yếu hơn thì yếu hơn chút ít.
Gần trăm Giao Long xanh thẫm, gần trăm dị thú bốn vó đỏ rực, đều đứng xa quan sát, có vẻ rất hưng phấn.
“Thật đáng sợ.” Cửu Trần kinh hãi, truyền âm cho Kỷ Ninh, “Lại còn giấu nhiều dị thú đáng sợ như vậy, nếu bị chúng vây công, e rằng chỉ có Chúa Tể mới chống đỡ nổi.”
“Ừm.” Kỷ Ninh cũng cảm nhận được sự uy hiếp đáng sợ.Bầy dị thú này quá mạnh, tuyệt không phải thứ mà hắn và Cửu Trần có thể đối phó.
Bị nhiều dị thú vây xem như vậy…
Kỷ Ninh và Cửu Trần đều cảm thấy áp lực.
“Đây đều là đồng tộc của ta.” Giao Long xanh thẫm trước mặt Kỷ Ninh nói, “Yên tâm, hai người các ngươi chỉ là Đạo Quân, bọn chúng chỉ đứng xem thôi.Nếu là Vĩnh Hằng Đế Quân đến, nhất định phải đánh bại cả bầy tộc chúng ta! Còn các ngươi chỉ là Đạo Quân, đánh bại hai ta là đủ.Nếu không thì đừng hòng mang đi bất cứ bảo vật nào trên ngôi sao này.”
“Ai lên trước?” Dị thú bốn vó thúc giục.
Kỷ Ninh và Cửu Trần có chút chấn động.
“Vĩnh Hằng tộc không có Chúa Tể.” Cửu Trần truyền âm nói, “Xem ra, Vĩnh Hằng tộc không có cách nào đánh bại hai đại tộc này.Muốn sinh ra một Đạo Quân có thể đánh bại hai con dị thú này, không biết phải mất bao nhiêu Hỗn Độn kỷ.”
“Ừm, ta lên trước, thử xem thực lực của dị thú.” Kỷ Ninh nói.
“Nhờ vào ngươi thôi, ta thì hết hy vọng rồi.” Cửu Trần bất đắc dĩ nói, linh cảm mách bảo hắn rằng hắn không phải đối thủ của hai con dị thú kia.
…
Trên dải đất hẹp.
Hai dị thú quan sát hai Tiểu Bất Điểm trước mặt.Phía xa trên hai biển lớn, gần 200 dị thú đáng sợ từ hai đại tộc đang vây xem.
“Ta lên trước.” Kỷ Ninh nói.
“Được.” Giao Long xanh thẫm nhe răng cười, “Tiểu gia hỏa, nhào vô đi.”
Kỷ Ninh lập tức hiện ra ba đầu sáu tay, cầm sáu thanh Bắc Hồng kiếm.
Vèo.
Kỷ Ninh phóng lên trời, tốc độ vượt qua gấp trăm lần cực hạn Thiên Đạo.
“Ồ, nhanh đấy.” Mắt Giao Long xanh thẫm sáng lên, nó phấn khích vung móng vuốt phải, tốc độ lập tức đột phá gấp trăm lần cực hạn Thiên Đạo, đồng thời mang theo hàn khí thấu xương, chộp lấy thân hình nhỏ bé của Kỷ Ninh.
Thân hình Kỷ Ninh như quỷ mị, chỉ khẽ chạm kiếm vào móng vuốt, rồi dễ dàng né tránh, lao thẳng đến bụng Giao Long xanh thẫm.
“Đạo Quân này không tệ.”
“Rất lợi hại.”
“Đạo Quân của Vĩnh Hằng tộc quá yếu, không biết mời tiểu gia hỏa lợi hại này từ đâu đến.”
Hai đại tộc dị thú trên không trung hai biển lớn hứng thú quan sát, đánh giá.
“Phá.”
Kỷ Ninh lao đến bụng Giao Long xanh thẫm, thi triển Chung Cực Kiếm Đạo – Tích Huyết, một đạo kiếm hình sương mù xé toạc không gian, đâm vào bụng Giao Long.Thân thể nó như được tạc từ hàn băng, thực tế cũng là một lớp hàn băng dày đặc.
Phụt.
Mũi kiếm đâm vào hàn băng, miễn cưỡng tạo một vết nứt nhỏ, nhưng hàn khí lưu chuyển, nhanh chóng khôi phục.
“Vù…” Giao Long xanh thẫm đột nhiên vặn mình, thân thể khổng lồ như một chiếc roi, gào thét xé gió, trong không gian xuất hiện những gợn sóng nước khổng lồ.
Quá nhanh, quá lớn.
Kỷ Ninh không kịp trốn, chỉ có thể dùng sáu thanh Bắc Hồng kiếm để đỡ, thân thể Giao Long đập vào thân kiếm.
“Ầm!” Kỷ Ninh cảm thấy một lực trùng kích bao trùm toàn thân, không kìm được bay ngược ra, đâm vào mặt đất, cày thành một rãnh sâu dài ngàn dặm.
“Chết chưa đấy?” Giao Long xanh thẫm bay lượn trên không, lo lắng nhìn xuống, cảm nhận được khí tức Kỷ Ninh vẫn còn nguyên vẹn, mới thở phào nhẹ nhõm.
