Chương 116 Duẫn Nhi

🎧 Đang phát: Chương 116

Trong rừng sâu, ngọn lửa bập bùng liếm láp, xiên thịt thơm lừng được xoay đều trên than hồng.Từng giọt mỡ nóng hổi nhỏ tí tách xuống, xèo xèo trong lửa, làn khói trắng bốc lên quyện vào không gian.
Bên cạnh đống lửa, một tiểu cô nương áo trắng với đôi mắt đen láy mở to, chăm chú dán chặt vào xiên thịt nướng, thỉnh thoảng lại chép miệng nuốt nước miếng ừng ực.Thế gian vạn vật như tan biến, dù có yêu thú xuất hiện trước mặt, nàng cũng chẳng màng.
“Khục!”
Mục Trần nhìn ánh mắt hau háu của tiểu cô nương, bất đắc dĩ ho khẽ một tiếng.Từ khi cứu nàng khỏi bầy Hỏa Viêm Báo, nàng ta chẳng nói lời nào, mãi một lúc sau mới ấp úng: “Ta đói bụng.”
Vậy là Mục Trần đành xẻ thịt Hỏa Viêm Báo nướng cho nàng.Tay nghề của hắn tuy không sánh bằng Lạc Li, nhưng cũng hơn hẳn Mặc Lĩnh.
Tiểu cô nương vẫn dán mắt vào xiên thịt, nghe tiếng ho của Mục Trần thì ngẩng mặt lên nhìn hắn, đôi mắt mơ màng.
“Tiểu muội muội, ngươi tên gì?” Mục Trần mỉm cười hỏi.
“Các ngươi là người xấu, tỷ tỷ bảo không được tùy tiện nói tên cho người khác.” Tiểu cô nương chu môi, giọng điệu hờn dỗi.Chắc nàng vẫn còn nhớ như in cái cảnh vừa gặp mặt, hai người này đứng nhìn nàng bị Hỏa Viêm Báo truy đuổi thê thảm mà không thèm ra tay giúp đỡ.Nếu không phải quá đói, nàng đã chẳng thèm nhìn mặt bọn họ rồi.
Mục Trần nhướng mày, giả vờ cất xiên thịt đi.Tiểu cô nương hoảng hốt kêu lên ú ớ, đôi mắt ngấn nước, cứ như Mục Trần vừa gây ra tội ác tày trời.
Nhưng Mục Trần vẫn không mủi lòng, chỉ cười nhìn nàng.
“Ta là Duẫn Nhi.” Tiểu cô nương đành chịu thua, khụt khịt mũi, uất ức trả lời.
“Bao nhiêu tuổi?”
“Mười bốn tuổi.” Đối diện xiên thịt thơm lừng, tiểu cô nương chỉ còn biết thành thật trả lời.
Mục Trần giật mình.Mười bốn tuổi? Tuổi đó mà có thể đạt được tư cách gia nhập Bắc Thương Linh Viện? Quả là không tầm thường! Hơn nữa, trên trán trắng nõn của tiểu cô nương hiện rõ một ấn ký đỏ thẫm, là ấn ký cấp ba.
Nói cách khác, tiểu cô nương này không chỉ có tư cách mà còn là người đạt được danh ngạch hạt giống ngang hàng với hắn.
“Mười bốn tuổi mà đạt được danh ngạch hạt giống Bắc Thương Linh Viện? Chẳng lẽ ngươi có ô dù ở Bắc Thương Linh Viện? Thực lực chỉ mới Linh Luân Cảnh trung kỳ mà cũng được danh ngạch hạt giống?” Mặc Lĩnh không tin vào tai mình, cảm thấy vô cùng xấu hổ khi so sánh với tiểu cô nương kia.
“Nói bậy!” Duẫn Nhi giận dỗi la lên.”Ngươi không phải đối thủ của ta.”
“Vậy người có danh ngạch hạt giống sao lại bị Hỏa Viêm Báo đuổi chạy như vịt?” Mặc Lĩnh không chịu thua, truy hỏi đến cùng.
“Tại…tại…ta đói bụng.” Duẫn Nhi đỏ mặt, cúi đầu lí nhí.Bỗng nàng ngẩng lên, hất mái tóc ra sau, ngượng ngùng nói: “Hơn nữa, ta là Linh Trận Sư.Chúng tới quá nhanh, ta hoảng quá không kịp bày trận.”
“Linh Trận Sư?” Mục Trần và Mặc Lĩnh đồng thanh kinh ngạc, nhìn Duẫn Nhi đầy hoài nghi.
“Ta không lừa các ngươi!” Duẫn Nhi thấy hai người không tin thì quýnh lên, giơ tay ra, đầu ngón tay mảnh khảnh lóe lên hào quang, không khí dao động, một linh trận xanh biếc ngưng tụ trước mặt, dao động linh lực mạnh mẽ tỏa ra.
“Cái gì…!” Mặc Lĩnh trợn mắt há mồm, cảm nhận rõ áp lực từ linh trận kia.Dao động linh lực này đủ sức đánh bẹp cường giả Linh Luân Cảnh hậu kỳ.Vậy mà tiểu cô nương này chỉ phất tay là tạo ra được!
“Linh Trận Sư cấp hai!” Mục Trần cũng kinh ngạc thốt lên.Uy lực của linh trận này không hề kém Hổ Viêm Phệ Linh Trận của hắn, xem như là hàng đầu trong các linh trận cấp một.Duẫn Nhi dễ dàng bày ra như vậy, chắc chắn trình độ của nàng cao hơn hẳn Linh Trận Sư cấp một.Hơn nữa, khi nàng bố trí linh trận, Mục Trần nhận thấy một cảm giác quen thuộc…Trạng thái Tâm Trận!
Trong lòng hắn chấn động.Duẫn Nhi không chỉ là Linh Trận Sư cấp hai mà còn có được Trạng thái Tâm Trận giống như hắn.
Vậy thì, thiên phú của nàng trên phương diện tu luyện linh trận quả là kinh khủng!
Hơn nữa, Mục Trần cảm nhận rõ, Duẫn Nhi hẳn là được gia tộc bồi dưỡng từ bé, hoàn toàn khác biệt so với những người nửa đường như hắn.Ít nhất về trận đồ, hắn cũng là Linh Trận Sư cấp hai, nhưng muốn bày ra vài linh trận để khoe khoang thì quá ít ỏi.
Giờ thì hắn đã hiểu vì sao nàng có thể giành được danh ngạch hạt giống, lại còn được tuyển vào Bắc Thương Linh Viện khi tuổi còn nhỏ như vậy.
Nghĩ vậy, hắn không khỏi hít một hơi.Bắc Thương Linh Viện quả là ngọa hổ tàng long, chỉ một vòng khảo nghiệm đã gặp được nhiều nhân vật lợi hại như thế này.
“Cầm lấy này.” Mục Trần đưa xiên thịt nướng mà nãy giờ hắn vẫn cố tình dứ dứ trước mặt Duẫn Nhi, khiến nàng chảy cả nước miếng.
“Cảm ơn ca ca.” Đôi mắt đen láy của Duẫn Nhi sáng rực lên, nhưng nàng vẫn nhớ lễ phép cảm ơn rồi mới vồ lấy xiên thịt, bất chấp hình tượng, nhai ngấu nghiến như sói đói.
Mục Trần nhìn hai bím tóc dài của cô bé, ngây ngô và thuần khiết, khẽ mỉm cười.
Cô bé nhỏ nhắn, nhưng ăn uống lại vô cùng dữ dội, như bão lớn càn quét xiên thịt.Ăn xong, nàng chớp chớp mắt nhìn Mục Trần, lí nhí: “Vẫn còn đói.”
Mục Trần cười khổ: “Ngươi chưa được ăn gì bao lâu rồi?”
“Hai ngày.” Tiểu cô nương ảo não trả lời: “Ta cũng mang theo nhiều đồ ăn lắm, nhưng hai ngày trước gặp một con linh thú nhỏ, ta cho nó ăn hết rồi, nên giờ mới đói.”
Mục Trần và Mặc Lĩnh liếc nhau, cố nén cười.Bắc Thương Linh Viện khảo nghiệm trong một khu vực hung hiểm, sao lại có một bông hoa lạ như thế này lạc vào đây?
Mục Trần lắc đầu, lấy thêm thịt nướng.
“Ca ca, ngươi tốt bụng quá.Các ngươi tên gì vậy?” Thấy Mục Trần nướng thêm đồ ăn cho mình, Duẫn Nhi đột nhiên cảm thấy thiện cảm với hắn tăng lên rất nhiều, giọng nói trong trẻo vang lên.
“Ta là Mục Trần, hắn là Mặc Lĩnh.Chúng ta cùng một linh viện.” Mục Trần mỉm cười, rồi hỏi: “Lúc nãy ngươi nói có một tỷ tỷ cùng vào Bắc Thương Giới, phải không?”
“Ừ.” Duẫn Nhi gật đầu, tay xoa xoa cái bụng lép kẹp: “Nhưng ta bị lạc, nếu không đâu có đói như vậy.Nếu có tỷ tỷ bên cạnh thì đâu có bị đám người đáng ghét kia khi dễ.” Nhắc tới tỷ tỷ, nàng có vẻ rất tự hào, hai bím tóc lắc lư theo lời nói.
“Tỷ tỷ ngươi lợi hại lắm à?” Mặc Lĩnh tò mò hỏi.
“Tỷ tỷ ta từng tham gia Linh Lộ đó.” Duẫn Nhi hếch mũi lên.
Mặc Lĩnh giật mình.Tham gia Linh Lộ? Vậy thì không phải nhân vật tầm thường.Nhìn Mục Trần là đủ hiểu.
“Mục ca, có lẽ ngươi cũng biết nàng ấy.” Mặc Lĩnh quay sang cười với Mục Trần.
“Cũng chưa chắc.Linh Lộ rộng lớn, hơn nữa ta chỉ ở đó một năm, sao có thể biết hết mọi người.” Mục Trần lắc đầu.
“Mục Trần ca ca cũng từng đi Linh Lộ sao? Giỏi quá! Lúc trước ta cũng có tư cách tham gia Linh Lộ, nhưng mẫu thân bảo ta còn nhỏ quá, không cho đi.” Duẫn Nhi tỏ vẻ tiếc nuối.
“Ngươi cũng có tư cách?” Mặc Lĩnh thất thanh, ánh mắt nhìn Duẫn Nhi như nhìn một con quái vật.Cô bé này là cái gì vậy? Tư cách tham gia Linh Lộ, cả Bắc Linh Cảnh chỉ có một mình Mục Trần.
Mục Trần lại không mấy ngạc nhiên.Duẫn Nhi có thiên phú linh trận cực cao, về chiến lực, nàng hoàn toàn ngang ngửa cường giả Thần Phách Cảnh sơ kỳ, chỉ là tính cách còn quá trẻ con.
“Không đi cũng tốt, nếu không ngươi sẽ không còn là ngươi bây giờ.” Mục Trần mỉm cười.Hắn lăn lộn trong Linh Lộ tàn khốc, đó là nơi tôi luyện con người rất tốt.Nhưng tính cách thuần khiết như Duẫn Nhi lại không phù hợp với nơi đó.Nếu nàng hoàn thành Linh Lộ, chắc chắn sẽ không còn sự đơn thuần này nữa, được hay mất cũng khó nói.
“Nè.” Mục Trần đưa cho nàng xiên thịt thứ hai.Đối với cô bé ngây thơ này, hắn cũng có thiện cảm không nhỏ.
Duẫn Nhi hào hứng nhận lấy, tiếp tục nhai ngấu nghiến.
Cô bé ăn không ít, gần như Mục Trần phải làm thịt sạch một con Hỏa Viêm Báo mới thỏa mãn được cái miệng nhỏ xinh của nàng.Cả hai kinh dị nhìn cái bụng vẫn bé như cũ của cô bé, thầm hỏi không biết đống đồ ăn kia chạy đi đâu…
“Mục Trần ca ca.” Ăn no nê, Duẫn Nhi đột nhiên nhìn Mục Trần, do dự hỏi: “Ta có thể nhờ hai người giúp ta một việc không?”
“Chuyện gì?”
“Hai người có thể dẫn ta đi tìm tỷ tỷ không? Chắc chắn nàng cũng ở đây.Ta có linh bàn để tìm nàng.” Duẫn Nhi sờ vào ấn ký đỏ thẫm trên trán.”Nhiều người muốn cướp cái này của ta, làm ta phải chạy trốn suốt hai ngày nay.Nếu ta đi một mình, lỡ lại lạc đường thì đói mất.”
Mục Trần mỉm cười.Duẫn Nhi có ấn ký cấp ba, đúng là hấp dẫn những kẻ tham lam.Hơn nữa, tính cách nàng ngây ngô, e rằng chưa đi được bao xa đã bị lừa mất ấn ký.
“Mục Trần ca ca, ngươi là người tốt, giúp ta đi mà.Đợi ta tìm được tỷ tỷ, nhất định sẽ nhờ nàng báo đáp xứng đáng.” Duẫn Nhi tỏ vẻ cầu xin.Từ lúc bị lạc và chật vật chạy trốn, Mục Trần là người đầu tiên nàng gặp mà không muốn cướp ấn ký, còn cho nàng ăn ngon nữa.
Nhìn đôi mắt khẩn cầu khó mà từ chối kia, Mục Trần bật cười.Mọi người trong Bắc Thương Giới đều có chung mục tiêu, con đường nào cũng sẽ quy về một mối.Giúp đỡ nàng cũng chẳng có gì phiền toái, hắn gật đầu đồng ý.
Trên hành trình tàn khốc này, có một bông hoa nhỏ đi cùng, chắc chắn sẽ vui vẻ hơn nhiều.

☀️ 🌙