Đang phát: Chương 1147
Đối thủ của Hạ Thiên rất tự tin vào ván cược này.
Hắn tin chắc Hạ Thiên sẽ thua, vì Hạ Thiên bị ép phải theo cược.Hắn cho rằng Hạ Thiên định cược một ít rồi bỏ bài, nhưng hắn không cho Hạ Thiên cơ hội đó.
Hắn cược tất tay, Hạ Thiên ở cửa dưới nên chỉ có thể bất đắc dĩ theo tất tay, nếu không sẽ bị loại.
Vòng ba chia bài, đối phương lật một lá Q, còn Hạ Thiên là lá sáu cơ.
“Hừ, lại là lá lẻ, ta không tin cậu có sảnh đồng chất.” Cao thủ kia hừ lạnh, hắn không tin Hạ Thiên có sảnh đồng chất vì không thể thấy được bài chia hay tráo bài.Dù có nhớ được vài lá cũng vô dụng.
Nên ván này là so vận may, hắn không thể thua.Hiện giờ hắn có bộ ba, cơ hội thắng rất lớn.Còn Hạ Thiên chỉ có hai lá bài để tạo sảnh đồng chất, tỷ lệ rất thấp.
Hắn muốn nhìn nét mặt Hạ Thiên để đoán bài.
Nhưng hắn không thấy được gì cả.
Trên khán đài, Uông Băng rất lo lắng, cô thấy đối phương chiếm ưu thế lớn, Hạ Thiên có rất ít cơ hội thắng.
Vòng bốn chia bài.
Đối phương được lá bốn cơ, Hạ Thiên được lá bảy cơ.
“Sảnh đồng chất ở chỗ tôi này.” Đối phương thấy lá bốn cơ thì càng tự tin, vì lá bài ngửa đầu tiên của Hạ Thiên là năm cơ, thấy Hạ Thiên tự tin vậy chắc chắn lá của hắn gần năm cơ.Giờ bốn cơ đã xuất hiện, vậy lá át chủ bài của Hạ Thiên chắc chắn không ra gì, sự tự tin của hắn chỉ là giả vờ.
Nghĩ vậy, hắn càng tự tin.
“Haizz!” Hạ Thiên thở dài.
“Sao lại thở dài? Thấy mình sắp thua nên thở dài à?” Gã kia khinh thường nói.
Vòng cuối chia bài.
Gã kia được tứ Q, còn Hạ Thiên là lá tám cơ!
“Thật sự để cậu có sảnh đồng chất, nhưng tôi không tin chỉ với lá năm cơ và chín cơ mà cậu tự tin cầm sảnh đồng chất.Tôi có tứ quý, dù cậu có sảnh tôi cũng thắng.” Gã kia lật bài, tứ Q.
“Cảm ơn!” Hạ Thiên thản nhiên nói.
“Cái gì?” Gã kia nghi ngờ nhìn Hạ Thiên.
“Cảm ơn tiền của anh.” Hạ Thiên cười rồi lật bài, lá chín cơ.
Thấy lá chín cơ, mọi người ngây người.Hạ Thiên chỉ với lá chín và năm cơ mà có sảnh đồng chất, các lá giữa đều xuất hiện, quá trùng hợp.
Hơn nữa hắn lại tự tin như vậy chỉ với lá năm và chín cơ.
Cứ như thể hắn biết mình chắc chắn có sảnh đồng chất vậy.
Nếu ván này có ba người cược, bài của Hạ Thiên chắc chắn không ra gì.Lần này Hạ Thiên thắng hoàn toàn nhờ vận may, vận may tốt đến mức khó tin.
Thắng rồi, số chip trước mặt Hạ Thiên lập tức thành hơn 20 tỷ đô la.Ai nấy đều lóa mắt khi thấy đống chip này, nhưng họ biết tiền này không dễ kiếm.
Dù có nhiều chip trước mặt Hạ Thiên, nếu không mang ra được thì chúng cũng chỉ là đống nhựa vỡ.
Chỉ người thắng cuối cùng mới mang được hết tiền đi.
22,4 tỷ chip, lúc này số chip trước mặt gã kia chỉ còn hai ức, chỉ đủ vài ván tất tay, nhưng hắn không bỏ cuộc.
Hạ Thiên nhìn hắn rồi chia bài.
“Tất tay!” Hạ Thiên nói, vừa vào đã tất tay.
“Hừ!” Người cửa dưới của Hạ Thiên bỏ bài.
Mấy người khác cũng bỏ, chỉ còn gã hai ức nhìn bài rồi theo.
Một vòng chia bài, Hạ Thiên được ba lá A, còn đối phương có hai đôi.
Thắng.
Người này bị loại.
Với Hạ Thiên, bớt một địch thủ là thêm một phần cơ hội thắng, dù hắn thấy được bài nhưng vẫn phải chơi tâm lý chiến với những người này, như vậy hắn mới có thể biết cuối cùng mình có thể cầm được bài gì.
Ví dụ, hắn đã tính mình chắc chắn thắng nhưng giữa chừng có người bỏ bài thì cơ hội thắng của hắn sẽ rất nhỏ.
Gã kia không thêm tiền mà rời đi.
Lúc này bàn của Hạ Thiên chỉ còn bốn người.
“Tất tay!” Hạ Thiên nói, hắn lại tất tay!
Mấy người kia đều bỏ bài.
“Tất tay!”
Cứ như vậy cho đến chương 5, những người này không thể không theo.
Chia bài, Hạ Thiên lật lá A.
“Bỏ bài!” Hạ Thiên bỏ bài, bài ngửa là lá A mà hắn lại bỏ, mọi người nhíu mày, không hiểu ý gì.Theo tình hình bình thường, ván này là cơ hội tốt để loại ba người kia mới đúng chứ.
Nhưng Hạ Thiên lại bỏ bài.
“Một tỷ!” Người cửa dưới của Hạ Thiên vội cược một tỷ, hai người kia cũng theo.
Vòng ba chia bài, Hạ Thiên thấy được sự thay đổi của mấy người.Dù họ giấu rất kỹ nhưng Hạ Thiên đã phát hiện, người cửa dưới chỉ cần bài tốt thì khóe miệng sẽ hơi nhếch lên, người thứ ba chỉ cần bài tốt thì sẽ sờ tai, người thứ tư chỉ cần bài tốt thì sẽ cố ý xoay nhẫn.
Quy luật này không đổi.
Dù quy luật này rất nhỏ, người bình thường không thấy được, nhưng nó có thể khiến họ thua thảm, dù họ gặp La Tây chứ không phải hắn thì họ cũng thua.
Hạ Thiên đã xem bài của họ.
Chỉ cần Hạ Thiên bỏ bài thì ba người họ mỗi người sẽ có một bộ tứ quý, mà tứ quý của Hạ Thiên lớn nhất, là tứ quý mười!
5 tỷ!
Khó khăn lắm mới có bài tốt như vậy, người cửa dưới của Hạ Thiên sao bỏ được, hai nhà kia cũng thấy bài mình rất tốt nên không bỏ, đều theo.
Vòng năm chia bài kết thúc.
Người cửa dưới của Hạ Thiên đẩy hết chip trên bàn lên.
Hắn đã thấy rõ, hai nhà kia rất có thể cũng có tứ quý nhưng chắc chắn không lớn bằng hắn, nên hắn tất tay.
“Hừ, muốn hù ta.” Người kia hừ lạnh rồi đẩy hết chip trước mặt lên, người cuối cùng nhìn bài rồi bỏ, hắn tin người cửa trên của hắn chắc chắn có tứ quý, còn người cửa dưới của Hạ Thiên có thể dọa người, nhưng tứ quý của hắn không lớn bằng người cửa trên, nên hắn bỏ bài.
“Đấu đi!” Hạ Thiên thầm cười, vừa rồi mấy người này còn coi hắn là địch, giờ đã bắt đầu đấu đá, họ đã nhảy vào hố mà Hạ Thiên đào sẵn.
