Chương 114 Đồ thành

🎧 Đang phát: Chương 114

Liêu Trạm bàng hoàng.Dù biết thuộc hạ không thể ngăn cản Hồng Quân và Nghịch Ương, nhưng việc mất đến tám người chỉ trong chốc lát khiến hắn khó chấp nhận.Đáng sợ hơn, Hồng Quân còn chuẩn bị ra tay.
“Tộc thúc, tộc thúc…con không chịu nổi nữa rồi!” Liêu Trạm bất lực, chỉ còn cách truyền tin cầu cứu Liêu Cẩm, nhưng không có hồi âm.
“Sao có thể?” Liêu Trạm không tin vào mắt mình.Bỗng một âm thanh như tiếng gọi của ác quỷ vang lên.
“Nghịch Thiên Nhất Kiếm!” Hồng Quân xuất ra một thanh kiếm nhỏ, ngay lập tức nó biến lớn.Hắn vung tay nhẹ nhàng, một vết rách không gian tối om xuất hiện.”Vết rách không gian…?” Liêu Trạm hoàn toàn suy sụp, điên cuồng hét lớn: “Quả nhiên là vết rách không gian! Ở đây cũng có người xé rách được không gian!”
Vết rách không gian chỉ lóe lên rồi biến mất.Một luồng kiếm khí khổng lồ phóng ra, tạo thành một quầng sáng bao trùm Liêu Trạm và toàn bộ thuộc hạ.
Ánh sáng tan đi, gần hai trăm thần nhân, kể cả thần khí của Liêu Trạm, đều biến mất.Những thần khí cao cấp như của Liêu Trạm hay tiên khí của thuộc hạ đều bị phá hủy hoàn toàn, không một mảnh vỡ nào còn nguyên vẹn.
Một kiếm này cũng khiến Nghịch Ương run rẩy: “Tiểu Quân, kiếm này của đệ còn mạnh hơn cả khi ở Sa Khâu Lăng!”
“Ha ha, Nghịch Ương lão ca, đây là lĩnh ngộ.Nghịch Thiên Nhất Kiếm càng lĩnh hội nhiều về thiên đạo thì uy lực càng lớn.Nếu có một ngày ta đạt đến Thần Vương cảnh giới, một kiếm hủy diệt thiên địa không phải là chuyện ngoa ngôn.”
Câu cuối cùng Hồng Quân nói ra đầy tự hào.Đây là chiêu thức hắn tự sáng tạo.Trong lòng Hồng Quân thầm nghĩ, nếu hắn thực sự đạt đến Thần Vương cảnh giới, một kiếm này ngay cả Thiên Tôn cũng không dám đỡ.Từ nhỏ sống dưới cái bóng của Tần Vũ và Tần Tư, cuối cùng hôm nay hắn cũng có chút tự hào.
“Ở đây hủy diệt thiên địa?” Nghịch Ương sững sờ.Hủy diệt thiên địa có ý nghĩa như thế nào? Với thực lực của Nghịch Ương ở Tiên Ma Yêu giới, lão tự tin làm được, nhưng đây là Vô Danh Không Gian, không gian vô cùng ổn định, ngay cả Thần Vương cảnh giới cũng chưa chắc làm được.Nhưng Hồng Quân mới chỉ là Hạ phẩm Thần nhân mà đã có thể xé rách không gian, thì còn gì hắn không làm được?
“Ha ha, Nghịch Ương lão ca, nói gì vậy.Thành chủ đã chết, chúng ta cũng không có lý do ở lại đây.Sao không ra ngoài thành một chuyến?”
“Tiểu Quân nói đúng, ở đây nữa ta sợ sẽ bất kính với thành chủ.” Nghịch Ương lúc này tâm trạng rất tốt, vừa giết được tám người, số còn lại bị Hồng Quân giết hết.Giờ có cơ hội ra ngoài thành, lão lại có cơ hội giết chóc.Với người của Thần giới thứ nhất, Hồng Quân cũng không nghĩ đến chuyện hạ thủ lưu tình.
Vận mệnh của Lạc Phượng Thành được quyết định chỉ qua vài câu nói của Nghịch Ương và Hồng Quân: tàn sát.
Trên ngã tư đường, Hồng Quân và Nghịch Ương thong thả bước đi, mỗi người cầm một thanh thượng phẩm thần khí.Bất kể là ai, chỉ cần là người của Thần giới thứ nhất, hai người đều vung kiếm giết ngay.Chứng kiến cảnh giết chóc này, ban đầu vô số thần nhân phẫn nộ, tập hợp nhân lực phản kháng, muốn giết hai kẻ “không biết trời cao đất dày” của Thần giới thứ hai.Nhưng cũng giống như lần trước ở cổng thành, mặc kệ nhiều ít, không ai có thể toàn mạng trở về.
“Liêu Kiến, Liêu Kiệt, gặp lại cố nhân mà không đón tiếp bọn ta sao?” Không xa hai người, Liêu Kiến đã thấy khuôn mặt sát nhân của hai khắc tinh, sợ đến mức định bỏ chạy, nhưng đã chậm một bước, bị Nghịch Ương chặn lại.
“Nghịch Ương thủ lĩnh, ngài xem bây giờ ta đã là một bình dân rồi.Ngài đại nhân đại lượng tha cho chúng ta đi.” Liêu Kiến cười gượng nói, trong lòng thừa rõ ràng: đừng nói là Hồng Quân, chỉ cần Nghịch Ương với kiện cực phẩm thần khí trên tay, muốn lấy mạng hắn quá dễ dàng.
“Các ngươi còn nhớ lời thề của mình không?” Nghịch Ương không để ý đến lời cầu xin của bọn họ, ngược lại hỏi Liêu Kiến.
“Không phải chúng ta không muốn thực hiện, mà là chúng ta không có quyền quyết định.Mong Nghịch Ương thủ lĩnh đại nhân đại lượng, tha cho huynh đệ chúng ta.”
“Hừ, mặc kệ nguyên nhân của các ngươi là gì, chỉ cần biết các ngươi đã thề.Nếu không thực hiện lời thề thì chuẩn bị chết đi!” Nghịch Ương biến sắc, giơ cao Chiến Thiên, hung hăng đánh xuống.
Liêu Kiến và Liêu Kiệt làm sao là đối thủ của Nghịch Ương.Sau vài chiêu đã chết dưới kiếm của lão, kết cục đúng như lời thề mà họ đã từng thốt ra.
Cuộc tàn sát kéo dài mười ngày.Trong mười ngày đó, hai người đã giết đến mấy trăm vạn thần nhân.Đến ngày thứ mười một, thần nhân ở Lạc Phượng Thành cảm giác như ngày tận thế đã đến.Bọn họ không còn dám kháng cự, chỉ còn biết tìm cách trốn ra ngoài thành, vứt bỏ tự tôn.Không còn tự tôn là thần giới thứ nhất hay không, bảo toàn cái mạng mới là quan trọng.
Có lẽ người của Lạc Phượng Thành đã quên, xung quanh mỗi tòa thành trì là những thôn trang, khoảng cách giữa hai tòa thành trì rất xa.Người của Thần giới thứ nhất chưa từng nghĩ đến khả năng này.Họ có thể đi đâu? Đến các thôn trang kia hay đến tòa thành trì của người Thần giới thứ nhất? Họ quá tự tin, không nghĩ sẽ có một ngày người của Thần giới thứ nhất lâm vào hoàn cảnh này, với họ thì người của Thần giới thứ hai có thể làm gì được chứ?
Cứ như vậy, người của Thần giới thứ nhất bị giam hãm trong Lạc Phượng Thành.Người của Lạc Phượng Thành cơ hồ bị giết sạch: một nửa bị Hồng Quân và Nghịch Ương giết, một nửa bỏ trốn, còn lại đang trên đường lẩn trốn thì bị người của Thần giới thứ hai giết chết.
Giờ này, Hồng Quân và Nghịch Ương đang đứng trên đường cái, thưởng thức một tòa thành trì rộng lớn mấy vạn dặm vuông.Hồng Quân nhìn Nghịch Ương cười nói: “Nghịch Ương thủ lĩnh, lần sau có lẽ phải gọi huynh là Nghịch Ương thành chủ rồi.”
Nghịch Ương cảm khái: “Được ở trong thành là giấc mơ bao năm qua của Thần giới thứ hai, thực sự đã thực hiện được rồi, nhưng ta lại có cảm giác như mình đang nằm mơ vậy.” Nghịch Ương lại tán dương, ánh mắt kỳ vọng nhìn Hồng Quân: “Tiểu Quân, đệ vừa mới phi thăng mà đã giúp người của Thần giới thứ hai có được một tòa thành trì, đợi đến khi đệ bước vào Thượng phẩm Thần nhân cảnh giới thì không biết sẽ ra sao?”
“Chuyện sau này cứ để sau này nói.” Nhắc đến cảnh giới, Hồng Quân tự nhiên cảm thấy tức giận.Hắn có thể so sánh gì với cha mẹ, với đại ca Tần Tư? Trong lòng lại không ngừng nghĩ: “Có lẽ giờ này đại ca đã có thể hủy thiên diệt địa rồi.” Tần Tư là người có thiên tư cao siêu.Nếu nói Hồng Quân tư chất không đủ, đó là một điều bi thống trong lòng hắn.

☀️ 🌙