Chương 1130 Long Đảo

🎧 Đang phát: Chương 1130

Linh hỏa bùng nổ, nuốt chửng lấy chiếc vũ phiến.Ngọn lửa nóng rực thiêu đốt không gian đến mức vặn vẹo, không khí cũng bị đốt cháy, khét lẹt.
Thế nhưng, dù bị linh hỏa tàn phá, chiếc vũ phiến vẫn bình yên vô sự, thanh quang vẫn rực rỡ như cũ, thách thức ngọn lửa.
Mục Trần thản nhiên nhìn cảnh tượng này.Nếu thánh vật dễ dàng bị luyện hóa như vậy, hắn còn phải nghi ngờ liệu nó có phải là hàng thật hay không.Hơn nữa, nếu Phong Thần Phiến này không phải là vật vô chủ, chỉ cần hắn dám dùng linh hỏa thiêu đốt, nó sẽ lập tức phản kháng.
Mục Trần tập trung nhìn vào vũ phiến, vung tay, một luồng Chí Tôn Linh Dịch tràn ra, linh vụ bao phủ cả thạch tháp.
Luyện hóa Phong Thần Phiến không phải là chuyện một sớm một chiều, vì vậy Mục Trần đã chuẩn bị sẵn một lượng lớn Chí Tôn Linh Dịch, quyết tâm luyện hóa từ từ.
Mọi thứ đã sẵn sàng, Mục Trần khép hờ hai mắt, từng dòng Chí Tôn Linh Dịch hóa thành linh lực cuồn cuộn, rót vào cơ thể hắn, bù đắp cho lượng linh lực đã tiêu hao.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, không biết bao lâu, Chí Tôn Linh Dịch đã cạn kiệt, Phong Thần Phiến bị linh hỏa thiêu đốt trở nên mông lung, giữa vũ phiến bốc lên những làn khói nhè nhẹ, mơ hồ như có một cơn phong bạo màu xanh biếc đang hình thành.
Đạo phong quyển tinh xảo vô cùng, mỗi khi nó xuất hiện, không gian đều rung chuyển, như có cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy.
Mục Trần mở mắt, vui mừng khi thấy phong quyển xuất hiện trong vũ phiến.
Đạo phong quyển đó chính là hạt nhân của Phong Thần Phiến, trải qua hàng vạn năm từ Cửu Thiên mới đản sinh ra một tia Huyền Hoàng Cương Phong.Phong Thần Phiến có thể trở thành thánh vật cũng là nhờ tia Huyền Hoàng Cương Phong này.
Muốn thực sự luyện hóa Phong Thần Phiến, phải lưu lại lạc ấn của mình trong tia Huyền Hoàng Cương Phong đó.
Mục Trần hít sâu một hơi, cắn lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết, ẩn chứa linh lực cực kỳ tinh thuần.Vừa phun ra tinh huyết, sắc mặt hắn đã tái mét, rõ ràng là do hao tổn quá lớn.
Tinh huyết này cực kỳ quan trọng, nếu tổn thất quá nhiều sẽ làm tổn hại đến căn cơ linh lực của hắn.Lần này là vì luyện hóa thánh vật, hắn mới cắn răng phun ra một ít, chứ bình thường hắn không nỡ chút nào.
Tinh huyết phun vào Huyền Hoàng Cương Phong, nhưng không hề hòa tan, mà lơ lửng bên ngoài, như bị một ngoại lực ngăn cản.
Mục Trần vẫn bình tĩnh, nhắm mắt lại, thúc giục linh hỏa tiếp tục thiêu đốt tia Huyền Hoàng Cương Phong đó.
Dưới ngọn lửa thiêu đốt, cuối cùng tinh huyết cũng từ từ dung nhập.
Chuyện này cần thời gian, Mục Trần không vội, lẳng lặng chờ đợi.Một khi tinh huyết triệt để dung nhập vào Huyền Hoàng Cương Phong, lưu lại lạc ấn, Phong Thần Phiến mới thực sự thuộc về hắn.Lúc đó, dù có bị người khác cướp mất, kẻ đó phải mạnh hơn hắn mấy cấp mới có thể xóa bỏ tinh huyết lạc ấn của hắn, còn không thì đành bó tay.
Thậm chí, nếu bị dồn vào đường cùng, Mục Trần có thể thôi động tinh huyết lạc ấn, dẫn bạo hạt nhân của Phong Thần Phiến, uy lực thánh vật tự bạo, dù là Địa Chí Tôn cũng phải bỏ mạng.
Vì vậy, dù tốn thời gian và tinh lực, Mục Trần vẫn muốn luyện hóa Phong Thần Phiến trước nhất, dù gì thánh vật quá hấp dẫn mà.
Trước mắt đã hoàn thành, chỉ cần chờ đợi mà thôi.
Trong khi Mục Trần đang luyện hóa Phong Thần Phiến, ở bên kia, Cửu U đang lẳng lặng huyền phù.Nàng khép hờ đôi mắt, dao động linh lực đã thu liễm toàn bộ.Nàng vươn song thủ, vận chuyển tâm quyết Hô Phong Thuật.
Khi nàng cảm ngộ, từng tia phong áo nghĩa bắt đầu ngưng tụ quanh thân thể nàng.
Nàng như cảm thấy thân thể mình nhẹ nhàng hơn, như có thể tự do bay lượn khắp Cửu Thiên, tha hồ tung tăng như một cơn gió.
Lòng nàng chấn động, Hô Phong Thuật tuy chỉ là một tiểu thần thông thuật, thậm chí chỉ có tác dụng phụ trợ, nhưng lại rất huyền diệu.Nếu nàng có thể luyện đến đại thành, tốc độ của nàng so với Địa Chí Tôn cũng không hề thua kém.
Mà dưới Địa Chí Tôn, dù mạnh như Chúc Diễm cũng chỉ hít khói nàng mà thôi.
Nghĩ đến đây, Cửu U không khỏi hứng thú bội phần.
Mục Trần và Cửu U điên cuồng tu luyện, Lâm Tĩnh lại nhàn hạ hơn, thậm chí là tẻ nhạt.Nàng đi một vòng quanh tiểu đảo, không phát hiện được bảo bối gì, bực bội quay về.
Về đến thạch tháp, lại thấy Mục Trần và Cửu U đang tu luyện, không thể quấy rầy, buồn chán đợi chờ, cuối cùng nàng cũng đành rời khỏi tiểu đảo, đi dạo xung quanh thử xem có gặp được cơ duyên nào không.
Rời khỏi tiểu đảo, Lâm Tĩnh đi lung tung, không có mục tiêu.Nàng gặp không ít nhân mã của các thế lực.Bọn chúng thấy nàng một thân một mình, có kẻ sinh tà tâm, nhưng vừa mới nảy sinh ý nghĩ, đã thấy một thân ảnh đầy hàn khí hộ tống phía sau nàng.Thân ảnh này khiến bọn chúng sợ xanh mặt, không còn chút tà tâm nào.
Được Băng Linh Ngẫu bảo hộ, một đường thông suốt, không ma nào dám tìm nàng gây phiền phức.Vì thế, Lâm Tĩnh liền dạo quanh vài thạch đảo, tìm được một ít thu hoạch, nhưng thu hoạch lần này của nàng không là gì so với của Mục Trần.
Đối với chuyện này, nàng có chút không hài lòng.Với thân phận của nàng, những bảo bối tầm thường không đáng quan tâm, nên thu hoạch lần này không khiến nàng hưng phấn.
Cũng may là nàng thu được một tin tình báo liên quan đến vị trí của Long Phủ.
Long Phủ cũng là một trong Cửu Phủ, có người đồn rằng thực lực của Long Phủ Chủ đứng hàng đầu trong Cửu Phủ Chủ, thậm chí còn mạnh hơn Phong Phủ Chủ rất nhiều.
Thu được tin tức này, nàng không chút do dự, thay đổi lộ tuyến, hướng đến Long Phủ.
Khi đến gần Long Phủ đảo, Lâm Tĩnh kinh ngạc phát hiện ngoại vi Long Đảo đầy người, hơn nữa lại có không ít thân ảnh không ngừng bay đến.Dĩ nhiên là những kẻ đó thu được tình báo về Long Phủ, nên đến đây.
Chỗ này náo nhiệt hơn Phong Phủ đảo rất nhiều.
Nhưng tuy chỗ này đông người, không ai xông vào, mà đợi chờ ở ngoại vi Long Đảo.
Lâm Tĩnh lăng không mà đứng, nhìn xung quanh, mới bừng tỉnh.Thì ra trong thạch đảo này lại tràn ngập vụ khí, tuy không mãnh liệt, nhưng không cách nào nhìn thấu.
“Dĩ nhiên là Long Tức Độc, chẳng trách không ai dám xông vào.” Lâm Tĩnh cảm thán, Long Tức Độc là một loại kịch độc của Long tộc, luyện chế từ long tức, nên bá đạo cực kỳ.Ngay cả Hạ Vị Địa Chí Tôn mà hít vào cũng sẽ gặp phiền phức vô cùng, còn dưới Địa Chí Tôn, sơ sẩy một chút sẽ vẫn lạc ngay.
Nhưng Lâm Tĩnh không chút u sầu, mà còn mỉm cười hứng thú.Kịch độc tuy có thể cản người khác, nhưng lại không đủ trình cản chân nàng được.
Vì vậy, nàng thu hồi Băng Linh Ngẫu, sau đó xuất ra một bạch ngọc hồ lô.Hồ lô phát ra ngọc quang rực rỡ, bao trùm thân thể của Lâm Tĩnh.
Chuẩn bị xong xuôi, dưới những ánh mắt kinh ngạc, nàng ung dung nghênh ngang tiến vào thạch đảo.
Lúc Lâm Tĩnh tiến vào thạch đảo, ở một chỗ khác, cũng có một thân ảnh kiêu sa, không chút hoang mang tiến vào.Nàng mặc thất thải bào, mái tóc đen dài tung bay trong gió, vòng eo thon nhỏ khiến cho nam nhân không tự chủ được.Vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành được một tấm sa mỏng che lại, vừa mông lung, lại vừa hấp dẫn động lòng người.
Nữ tử này lộ ra một cảm giác yêu mị thần bí, khiến bao người mê say.
Sau khi nàng tiến vào Long Đảo, trên vai nàng có một con thất thải tiểu xà bò ra, nó thè lưỡi hút sạch Long Tức Độc.Kịch độc ngay cả Long tộc còn phải sợ hãi, nhưng lại không chút tác dụng gì với tiểu xà này.
Có tiểu xà không ngừng hấp độc, nàng bắt đầu chậm rãi tiến sâu vào thạch đảo.

☀️ 🌙