Đang phát: Chương 1127
– Đại Chú Sơn có di tích thượng cổ thật sao?
Diệp Mặc hỏi sau một hồi im lặng.
Gã tu sĩ Trúc Cơ xấu xí ngớ người, rồi như chợt hiểu ra:
– Ra là đạo hữu không đến đây vì di tích.Nhưng Đại Chú Sơn đúng là có di tích thật…
– Hầu Tiêm, ngươi lại lừa người ta rồi.
Một thanh niên tuấn tú, dáng người cao ráo bước đến, chắp tay nói với Diệp Mặc:
– Chắc hẳn huynh mới đến trấn Mãng Sơn? Đừng tin lời Hầu Tiêm, hắn chỉ khoác lác thôi, làm gì có nhiều di tích đến thế.
Tu sĩ Trúc Cơ xấu xí thấy thanh niên kia thì biến sắc, thậm chí không chào Diệp Mặc mà vội vã bỏ đi.
Diệp Mặc quan sát thanh niên tuấn tú này.Tu vi của y cũng là Trúc Cơ, hơn nữa đã đạt Trúc Cơ đại viên mãn.Thoạt nhìn, y có vẻ rất chân thành, nhưng Diệp Mặc lại cảm thấy lời y nói không thật bằng gã Hầu Tiêm kia.Đây chỉ là trực giác của hắn.
– Huynh lần đầu đến trấn Mãng Sơn phải không? Ta là Đoàn Diệc Thái, đã ở đây nhiều ngày rồi.Người vừa rồi tên là Hầu Tiêm, chuyên lừa bịp những tu sĩ mới đến, huynh đừng tin hắn.
Đoàn Diệc Thái nói với giọng điệu ôn hòa, nụ cười trên môi khiến y trông chân thành hơn Hầu Tiêm nhiều.
Diệp Mặc chắp tay hỏi:
– Vậy xin hỏi Đoàn huynh, Đại Chú Sơn có thật sự có di tích thượng cổ không?
Đoàn Diệc Thái cười đáp:
– Về điểm này thì Hầu Tiêm không hoàn toàn lừa huynh.Ai cũng biết Đại Chú Sơn từng có di tích thượng cổ, nhưng đó là chuyện của mười năm trước.Khi đó, tin đồn về di tích thượng cổ ở Đại Chú Sơn lan truyền, thu hút rất nhiều tu sĩ đến tìm kiếm.Dần dà, số lượng tu sĩ đổ về ngày càng đông, hình thành một phường thị nhỏ, và đó cũng là lúc trấn Mãng Sơn ra đời.
– Nếu vậy, tại sao huynh lại nói là lừa người?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi.
Đoàn Diệc Thái lắc đầu:
– Vì di tích thượng cổ đó không có thật.Sáu năm trước, những người tìm kiếm di tích cuối cùng cũng tìm thấy một hồ dung nham rất lớn.Hầu hết mọi người đều cho rằng đó là lối vào di tích, nhưng hồ dung nham bất ngờ nổ tung, không ai sống sót.Có đến hơn vạn tu sĩ bỏ mạng ở đó.Cho đến tận bây giờ, người ta vẫn có thể tìm thấy pháp bảo và hài cốt của họ quanh hồ dung nham.Nếu may mắn, thậm chí còn có thể tìm được nhẫn trữ vật của các cao thủ Kim Đan.
Diệp Mặc nhíu mày, nghi ngờ rằng có lẽ ông nội của Cận Chỉ Hằng cũng bị lừa đến đây, bỏ mạng ở cái hồ dung nham không phải di tích đó.
Đoàn Diệc Thái tiếp tục:
– Sau vụ nổ, nhiều cao nhân, thậm chí cả tu sĩ Hóa Chân đã đến kiểm tra, nhưng không phát hiện ra điều gì.Ban đầu, người ta còn đến tìm kiếm pháp bảo và nhẫn trữ vật, nhưng sau đó cũng thưa dần.
Ra là vậy, Diệp Mặc hiểu vì sao trấn Mãng Sơn được xây dựng khang trang như thế, nhưng lại có ít người ở.Tuy nhiên, linh khí ở đây lại quá loãng, không giống như nơi có “Dược Vương linh mạch”.
Diệp Mặc tin rằng Đoàn Diệc Thái không nói dối, vì hắn có thể hỏi bất cứ ai để xác minh.
Khi Diệp Mặc định rời đi, Đoàn Diệc Thái cười ngăn lại:
– Tuy tin đồn về di tích thượng cổ ở Đại Chú Sơn là giả, nhưng cách đây không xa có một nơi có thứ tốt.
Thấy Diệp Mặc dừng chân, Đoàn Diệc Thái chậm rãi nói tiếp:
– Đây không phải là chỗ để nói chuyện, mời huynh theo ta.
Diệp Mặc là tu sĩ Nguyên Anh tầng năm, không sợ Đoàn Diệc Thái có ý đồ gì, nên không hỏi gì mà đi theo y.
Đoàn Diệc Thái hài lòng với thái độ của Diệp Mặc.Hai người đi đến một ngôi nhà gỗ sang trọng.Ngôi nhà này còn được bố trí một tụ linh trận rất tốt, có thể nói là tốt nhất ở trấn Mãng Sơn.
Vào trong, Diệp Mặc mới biết đây là một Linh Tức Lâu, nơi các tu sĩ đến nghỉ ngơi và bàn chuyện.Một vài tu sĩ Trúc Cơ đang lớn tiếng bàn tán về đại hội Đan Vương ở Đan Thành mấy ngày trước.
Diệp Mặc và Đoàn Diệc Thái chậm rãi lên tầng trên, vừa đi vừa lắng nghe câu chuyện của họ.
– Anh Hồng, anh nói Diệp Đan Vương kia lợi hại đến vậy thật sao?
Một cô gái có vết sẹo trên mặt nghe thấy lão già gầy gò kia khoác lác thì không nhịn được hỏi.
Lão già gầy gò không nhìn cô gái trung niên, mà lớn tiếng nói:
– Đâu chỉ là lợi hại.Lúc đó, ai cũng nghĩ hắn chỉ là Linh đan sư thất phẩm, không có mồi lửa kỳ dị, thậm chí không có đan hỏa.Nhưng hắn không chỉ giành vị trí quán quân ở vòng một và vòng hai, mà còn lấy ra “Tử Quỳ hỏa” trên “Mười hai bậc Đan Vương”, không ai sánh bằng.Ngay cả Đan Vương Bán Tiên – Từ Bán Xương cũng thất bại dưới tay hắn.
– Ta còn nghe nói có một Đan Vương tên Cửu Kiền nữa mà? Hình như cũng không kém Diệp Đan Vương?
Một tu sĩ gần đó nói.
Vẻ mặt của lão già gầy gò càng thêm đặc sắc:
– Đúng vậy, Đan Vương Cửu Kiền cũng là một nhân vật xuất chúng.Tham gia cuộc thi với thân phận Linh đan sư cửu phẩm, nhưng thực chất là Đan Vương lục phẩm.Ở “Đan bậc” thứ mười, y đã lấy ra thiên hỏa “Nhất đóa tử viêm”…
Nghe đến “Nhất đóa tử viêm”, nhiều tu sĩ âm thầm tặc lưỡi, rõ ràng loại mồi lửa này chỉ có thể nghe nói đến mà thôi.
Lão già càng được thể thao thao bất tuyệt:
– Cùng lúc đó, Đan Vương thất phẩm Diệp Mặc cũng lấy ra một loại mồi lửa khác, các người có biết là gì không?
– Là gì thế?
Vài tu sĩ đang chăm chú nghe chuyện vô thức hỏi.
– Hắc hắc, đó cũng là một thiên hỏa, chính là “Vụ Liên Tâm hỏa”.Cuối cùng, Diệp Đan Vương dùng “Vụ Liên Tâm hỏa” luyện chế thành công đan dược Thiên cấp thất phẩm, còn Cửu Kiền thì thất bại.
Lão già gầy gò nói đến đây, những tu sĩ trong phòng đều thở dài một tiếng.
– Anh Hồng, sao anh biết rõ thế?
Một tu sĩ khác hỏi.
Lão già gầy gò đắc ý nhếch mép:
– Vì ta đã đến xem đại hội Đan Vương.Lúc đó, ta chỉ đứng cách Diệp Đan Vương có mấy trượng thôi.
Cô gái mặt sẹo đột nhiên đứng dậy, run giọng hỏi:
– Anh Hồng, anh vừa nói cái người Diệp Đan Vương kia tên là Diệp Mặc sao? Thực sự là Diệp Mặc?
Lão già gầy gò thản nhiên đáp:
– Chắc chắn là Diệp Mặc.Hắn dùng tên giả Lạc Tiểu Mặc, sau đó thừa nhận mình là Diệp Mặc.Hơn nữa, hắn còn có một thành trì riêng gọi là Mặc Nguyệt Chi Thành.
– Ta không nói khoác đâu.Đại hội Đan Vương ở Đan Thành có rất nhiều người xem, cô không tin thì cứ đi hỏi, sẽ biết Hồng Bát Công ta có phải kẻ khoác lác hay không.
Cô gái mặt sẹo vô cùng kích động, giọng nói run rẩy:
– Anh Hồng, anh có thể cho tôi xem tranh vẽ của Diệp Đan Vương được không? Tôi có thể trả linh thạch cho anh.
Diệp Mặc nghi hoặc dùng thần thức quan sát cô gái đang kích động kia.Hắn không hiểu tại sao cô lại kích động vì một Đan Vương không liên quan gì đến mình.Tu sĩ Tu Chân giới vốn lý trí, nhưng cô gái này chưa từng gặp hắn thì làm sao có thể sùng bái hắn được?
Diệp Mặc tỉ mỉ quan sát cô gái, xác định chưa từng gặp cô, cũng không quen biết.Hắn không hiểu vì sao cô lại kích động như vậy khi nghe tên mình.Khi Diệp Mặc còn đang muốn để ý đến cô gái kia, Đoàn Diệc Thái đã nói:
– Đến rồi, huynh ngồi đây đi.
Mở cửa phòng, Diệp Mặc thấy bên trong đã có hai tu sĩ khác, đều là tu vi Trúc Cơ.Một người là hòa thượng, người còn lại vóc dáng bình thường, tóc ngắn, mặc đồ đen.
Đoàn Diệc Thái mời Diệp Mặc ngồi xuống rồi giới thiệu:
– Đây là Lỗ Tức và Lễ Tế Lỗi.
Y lại nói với hai người kia:
– Vị này là bạn đồng hành của ta…
Diệp Mặc không đợi Đoàn Diệc Thái nói hết, lập tức chắp tay:
– Ta là Ninh Tiểu Ma, rất vui được gặp các vị.
Diệp Mặc chắc chắn mấy người này không biết đến cái tên Ninh Tiểu Ma của hắn.
Đoàn Diệc Thái đợi Diệp Mặc ngồi xuống rồi đi thẳng vào vấn đề:
– Nếu mọi người đã làm quen rồi, ta xin nói thẳng.Ninh huynh, ở ngoại vi Đại Chú Sơn có một đầm lầy gọi là đầm Chú Hà, không biết huynh có nghe qua chưa?
Diệp Mặc lắc đầu, hắn chưa từng nghe đến cái tên đầm Chú Hà, cũng không biết Đoàn Diệc Thái nhắc đến nó để làm gì.
– Lễ huynh, huynh nói đi, nơi đó là do huynh phát hiện ra mà.
Đoàn Diệc Thái nói với tu sĩ tóc ngắn mặc đồ đen.
Diệp Mặc đánh giá người này.Vừa rồi Đoàn Diệc Thái giới thiệu y là Lễ Tế Lỗi.Diệp Mặc đến đây để tìm kiếm linh mạch Dược Vương, nhưng hắn chưa quen thuộc với Đại Chú Sơn, nên nghe những người này giới thiệu cũng là một điều tốt.
Lễ Tế Lỗi gật đầu:
– Nửa tháng trước, ta và vài người bạn đến Đại Chú Sơn tìm kiếm pháp bảo của những tu sĩ đã chết, thì ngửi thấy một mùi hương.Ta chắc chắn đó là dược hương, tuyệt đối là dược hương.Hơn nữa, mùi hương này còn khiến người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái, ta đoán ít nhất phải là linh dược cấp bảy trở lên.
Dù không phải lần đầu nghe Lễ Tế Lỗi kể, Đoàn Diệc Thái và hòa thượng Lỗ Tức vẫn chăm chú lắng nghe.
Lễ Tế Lỗi tiếp tục:
– Lúc đó, chúng ta rất kích động, cùng nhau tìm đến nơi phát ra mùi hương, thì phát hiện nó đến từ đầm Chú Hà.Nhưng khi chúng ta tiến vào đầm, lại kinh động một con yêu thú cấp năm.Ta chắc chắn nó là yêu thú cấp năm.Nó không đợi chúng ta động thủ mà đã nổi giận.Kết quả là hai người bạn của ta đã ngã xuống ở đầm Chú Hà, chỉ mình ta trốn thoát.
Nói đến đây, Lễ Tế Lỗi vô thức nhìn Diệp Mặc, thấy hắn đang chăm chú nghe thì càng kích động nói tiếp:
– Sau khi trở về, ta mời thêm vài người bạn đến đó, nhưng lúc đó lại không ngửi thấy mùi hương kia nữa.Bọn họ nghĩ ta lừa gạt nên bỏ đi.Nhưng ta vẫn một mình chờ ở đó.Vài canh giờ sau, ta lại ngửi thấy mùi hương kia, nhưng nó khác với mùi hương ban đầu.Hơn nữa, thời gian tỏa hương rất ngắn, chỉ khoảng nửa nén hương.
Đoàn Diệc Thái ngắt lời:
– Sau khi nghe Lễ Tế Lỗi kể lại, chúng ta cảm thấy đó có thể là một dược viên thượng cổ, tồn tại từ lâu và có nhiều loại dược liệu quý hiếm.
Lễ Tế Lỗi gật đầu:
– Đúng vậy, vài ngày sau đó, ta liên tục quan sát, tính toán thì thấy mùi hương dược liệu luôn tỏa ra vào buổi trưa mỗi ngày.Những lúc khác thì không có.
Diệp Mặc đợi bọn họ nói xong rồi hỏi:
– Ý các huynh là muốn ta cùng đi tìm kiếm cái dược viên kia sao?
