Đang phát: Chương 1120
Cũng gần như là có chút rối rắm, lo lắng rất nhiều, trong lòng càng nhiều là một cỗ thôi thúc, thì ra công pháp tu luyện của mình lại là một trong sáu kỳ công của đại thế giới, người tu luyện trước đó lại là một trong những bá chủ của đại thế giới, nghĩ thôi đã khiến người ta nhiệt huyết sôi trào!
Đối với bọn họ mà nói, cao cao tại thượng nhiều năm như vậy, trong lòng ít nhiều đều có một cỗ ngạo khí, đã biết một con đường có thể đi rất cao rất xa, muốn để bọn họ làm ếch ngồi đáy giếng lần nữa là rất khó.Là e ngại thiên đình mà nao núng, hay là đi đại thế giới xông xáo một phen, giữa hai điều đó không khó để đưa ra lựa chọn!
Vì thế bốn người Mục Phàm Quân đều chủ động đến chỗ của Vân Ngạo Thiên.
Vân Ngạo Thiên cau mày ngồi ở chính sảnh không nói gì, cũng không nói gì về việc bốn người tự tìm vị trí ngồi xuống mà không thèm nhìn ông ta.
Từ khi xác nhận về đại thế giới, có thể nói năm người đã buông xuống tất cả ân oán trước đây, bởi vì tranh cãi nữa cũng không có ý nghĩa gì, hiện tại cho dù ai nói muốn đi cướp địa bàn của ai, phỏng chừng cũng không có ai quan tâm, phỏng chừng cũng sẽ không có ai đi làm cái loại chuyện nhàm chán đó.Trong chốc lát, lợi ích của tiểu thế giới trong mắt năm người đã thành hạt vừng nhỏ xíu, thật sự là không đáng để tốn công phí sức, vô nghĩa!
Năm người đều ngồi đó không hé răng, một hồi lâu sau Tư Đồ Tiếu mới lên tiếng trước, “Chắc mọi người đều biết rồi nhỉ, một khi đi đại thế giới, chúng ta có thể thành phản tặc.”
Mục Phàm Quân nhìn trái nhìn phải nói: “Chắc là cũng không đáng sợ như vậy đâu, mọi người cẩn thận một chút là được, chỉ cần không làm ầm ĩ lên cho mọi người đều biết thì chắc là không sao.”
Tàng Lôi chắp tay chữ thập nói: “Sợ là sợ Miêu Nghị tên kia có tâm nhằm vào chúng ta, một khi tiết lộ chúng ta, chúng ta phiền toái lớn đấy.”
Cơ Hoan vuốt chòm râu nói: “Hắn dám sao? Vợ hắn tu luyện đúng Đại Ma Vô Song Quyết, không sợ chúng ta bị cắn ngược lại.Hắn cứ việc thử xem sao.Vân Tri Thu có thể không sao, chúng ta chắc cũng sẽ không có chuyện gì lớn.”
Tư Đồ Tiếu: “Chẳng lẽ con trai ngươi không nghe được sao? Bên trong thiên đình còn loạn hơn chúng ta ở đây nhiều.Nghe nói không phải bình thường đâu, trong ngục oan gia giá họa, vu khống, lừa trên gạt dưới, giết người diệt khẩu các kiểu nhiều lắm.Chỉ cần Miêu Nghị tên kia quyền thế đủ lớn, một khi bắt chúng ta lại, chúng ta dù kêu rách họng phỏng chừng cũng vô dụng, ngươi dù khai ra Miêu Nghị có liên lụy với phản tặc, phỏng chừng lời khai từ ngục đi ra có thể biến thành không liên quan gì đến hắn.”
Cơ Hoan thở dài: “Chuyện này bình thường thôi, vị thiên đế kia dù pháp lực cao đến đâu cũng không thể một tay nắm trọn đại thế giới, cục diện lớn phía dưới tự nhiên dễ xảy ra sai sót.”
Mấy người lại lâm vào trầm mặc, đây đúng là điều họ lo lắng, Miêu Nghị tên kia sẽ không bắt hết bọn họ đến đại thế giới chứ?
Một lát sau Tư Đồ Tiếu thấp giọng nói: “Hay là chúng ta liên thủ xử lý Miêu Nghị, sau đó ép Vân Tri Thu đưa chúng ta đến đại thế giới?”
Vân Ngạo Thiên và Mục Phàm Quân không nói gì về điều này.
Tàng Lôi lắc đầu nói: “Không ổn! Thằng nhãi đó không có gì phải sợ, vạn nhất đúng như hắn nói, thật sự để lại cái gì đó ở đại thế giới, hắn thân là quan viên thiên đình biến mất không thấy chắc chắn sẽ dẫn đến thiên đình truy tra!”
Mấy người không nói gì, lo lắng trái lo lắng phải, nhất thời không biết phải làm sao cho tốt.
Một lát sau Cơ Hoan lại nói nhỏ: “Nói đến chuyện này, các ngươi phát hiện ra chưa.Đại thế giới hiển nhiên còn chưa biết đến sự tồn tại của tiểu thế giới, nếu không địa phương có nhiều tín đồ như vậy, thiên đình nhất định phải phái người đến trấn giữ, nói cách khác thằng nhãi đó vẫn chưa tiết lộ chuyện tiểu thế giới.”
Ánh mắt Mục Phàm Quân lóe lên, lập tức nghĩ thông suốt ra điều gì, Miêu Nghị nếu thật sự muốn đoạn tuyệt Nguyệt Dao với nàng, hoàn toàn có thể từ đại thế giới dẫn nhân mã lại đây diệt nàng.Âm thầm thao tác Nguyệt Dao cũng sẽ không biết có liên quan đến Miêu Nghị…Bà ta cười lạnh một tiếng, “Thì ra là vậy!”
Ánh mắt mấy người lập tức nhìn sang.Vân Ngạo Thiên hỏi: “Bà già, cái gì mà vậy?”
Mục Phàm Quân nheo mắt nói: “Giống như mọi người vừa nói.Vân Tri Thu tu luyện Đại Ma Vô Song Quyết cũng có thể nói là có liên hệ với phản tặc, mà theo tin tức tìm hiểu được, tên kia trước đây ở đại thế giới cũng gặp chút nguy hiểm, thằng nhãi đó vẫn chưa tiết lộ chuyện tiểu thế giới ở đại thế giới, ta thấy hắn tám chín phần mười coi tiểu thế giới là đường lui cuối cùng khi nguy cấp!”
Mấy người nghe vậy một trận suy tư, cuối cùng đều im lặng gật đầu, cảm thấy nói có lý, Tư Đồ Tiếu cười hắc hắc nói: “Nói như thế thì chúng ta càng nên làm vậy, hắn có thể coi tiểu thế giới là đường lui cuối cùng, chúng ta sao lại không thể? Một khi có việc, chúng ta cũng có thể lui về tiểu thế giới.”
Tàng Lôi: “Nhìn thái độ tên kia thì có vẻ hắn cố ý một mình nắm trong tay thông đạo lui tới tiểu thế giới, sở dĩ thoải mái đưa chúng ta đến đại thế giới như vậy, sợ là muốn một mình nắm giữ tiểu thế giới.Mà hắn nếu không chịu tiết lộ thông đạo lui tới cho chúng ta, chúng ta cũng không làm gì được hắn, đến đại thế giới đừng nói khó có thể uy hiếp hắn, hắn không uy hiếp chúng ta đã là tốt rồi.Tóm lại đến đại thế giới muốn đối phó hắn rất phiền toái, nơi duy nhất tiện xuống tay là Vân Tri Thu, nhưng chắc chắn Miêu Nghị sẽ biết điều này, sợ là đã có sự chuẩn bị, nếu không sẽ không để chúng ta biết Vân Tri Thu biết thông đạo lui tới.”
Nghe đến sẽ đối phó Thu tỷ nhi, Vân Khiếu đứng sau Vân Ngạo Thiên hơi nghiêng đầu liếc nhìn Vân Ngạo Thiên, kết quả không nhìn ra gì bất thường trên mặt Vân Ngạo Thiên.
Cơ Hoan xua tay nói: “Nói cái này vô nghĩa, thật sự muốn đi đại thế giới, chúng ta tự nhiên có thể sắp xếp, không tin Miêu Nghị có thể một tay che trời, một chỗ không kiện được thằng nhãi đó, chỗ khác luôn có thể đi chứ? Một khi chúng ta gặp phiền toái phải về tiểu thế giới, cũng không tin Miêu Nghị dám không cho chúng ta về, chúng ta xảy ra chuyện hắn cũng đừng hòng yên ổn, luôn có biện pháp truyền tin hắn cấu kết với phản tặc.Hiện tại phiền toái nhất là, chỉ sợ Miêu Nghị đề phòng điểm này, từ trước đã làm tốt ở đại thế giới, một khi chúng ta đặt chân đến đại thế giới đó là ngày tàn của chúng ta, đây mới là vấn đề nghiêm trọng nhất, những thứ khác đều là chuyện nhỏ, nếu ngay cả bước đầu tiên cũng không bước ra được, thì đừng nghĩ nhiều nữa, cũng không có cơ hội cho chúng ta nghĩ nhiều như vậy!”
Vấn đề này là bế tắc, cũng là điều mọi người lo lắng nhất, thật đau đầu!
Nhưng Mục Phàm Quân và Vân Ngạo Thiên không quá lo lắng điều này.
Vân Ngạo Thiên trong lòng rõ ràng, có Vân Tri Thu ở đó, dù thế nào, Vân Tri Thu cũng không có khả năng giết chết ông ta.
Mà Mục Phàm Quân có lá bài tẩy Nguyệt Dao là đủ rồi, chỉ là bất an trong tiềm thức đối với thế giới không biết lại khó loại trừ khỏi lòng, vẫn vẩn vơ trong lòng.Đương nhiên, ít nhiều cũng có chút e ngại quyền thế của Miêu Nghị ở đại thế giới, nói không sợ Miêu Nghị giở trò quỷ là giả.
Bàn bạc đến bàn bạc đi cũng chỉ có vậy, cuối cùng vẫn là tan.
Trở về nhà mình, khi Mục Phàm Quân đang bồi hồi cân nhắc dưới mái hiên hành lang dài, giọng của Hồng Trần đột nhiên vang lên từ phía xa, “Sư tôn, vợ chồng Miêu Nghị đến.”
Đột nhiên phục hồi tinh thần lại, Mục Phàm Quân nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy Miêu Nghị và Vân Tri Thu nắm tay nhau xuất hiện, rẽ vào hành lang dài đi tới.
Đã xé toạc mặt nhau, sau khi gặp mặt, hai vợ chồng cũng không xưng hô thánh tôn nữa, chỉ chắp tay, không gọi thẳng tên đã là khách khí, trước đây Miêu Nghị còn dám xưng “ông” trước mặt bà ta.
Ba người không đi cũng không ngồi, giằng co mà đứng, Mục Phàm Quân khoanh tay hỏi: “Có việc?”
Lúc này tuyệt đối không ai có thể nhìn ra Miêu Nghị vừa bị ăn đòn, Vân Tri Thu một bộ dáng phu xướng phụ tùy, Miêu Nghị thì vẻ mặt tự tin mỉm cười nói: “Cầu hôn!”
“Cầu hôn?” Mục Phàm Quân ngẩn ra, ngạc nhiên nói: “Cầu hôn cái gì?”
Miêu Nghị hơi nghiêng đầu, nhìn về phía Hồng Trần tiên tử duyên dáng yêu kiều mà im lặng đứng ở phía xa sau lưng bà ta, gật đầu ý bảo với vị kia.
Dưới mái cong dựa vào lan can váy áo đỏ thắm, mặt mày như tranh, lặng lẽ đứng nghiêng trong ánh tà dương, lá hoa hồng ngoài lan can khẽ lay động theo gió nhẹ, Hồng Trần tiên tử giống như người trong tranh, tĩnh mà sinh động.
Nếu nói cái đẹp của Tần Tích là sự lạnh lùng, thì cái đẹp của Hồng Trần tiên tử là sự tĩnh lặng.
Cái lạnh của Tần Tích là một loại lạnh nhạt gần như thờ ơ với mọi sự vật.
Mà Hồng Trần tiên tử lại lặng lẽ đến tận xương tủy, lặng lẽ ôn nhu, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể thấy là một người phụ nữ từ trong ra ngoài đều không tranh giành với đời, nếu không gặp phải chuyện không thể tránh khỏi, nàng sẽ luôn rời xa hỗn loạn, một mình yên tĩnh nở rộ ở một góc lặng lẽ, đẹp cũng tốt, xấu cũng được, có người thưởng thức hay không, nàng một chút cũng không để ý.
Quay đầu nhìn Hồng Trần hơi nhíu mày, đồ đệ này là người khiến bà ta yên tâm nhất, yên tâm vì đồ đệ này không có dã tâm gì, nhưng đó cũng là tính cách bà ta ghét nhất, bởi vì bản thân bà ta rất mạnh mẽ, thích tranh giành, đồ đệ này lại là một kẻ vô dụng.
Trước kia tuy rằng im lặng, nhưng còn không đến mức như thế, Mục Phàm Quân biết rõ, từ khi gặp phải kiếp nạn cả nhà chết hết, Hồng Trần liền biến thành như vậy, thúc một chút mới nhúc nhích một chút, thực không thảo cái tính cách bà ta thích!
Bất quá Mục Phàm Quân rất nhanh giật mình, quay đầu lại, hỏi Miêu Nghị: “Nàng?”
Miêu Nghị lại nghiêng đầu nhìn Hồng Trần phía sau bà ta, “Rất được không phải sao? Ta đã sớm để ý đến nàng, hy vọng được thành toàn!”
Về việc này Mục Phàm Quân không khó lý giải, nhan sắc đồ đệ của bà ta là điều mà người trong thiên hạ đều nhìn thấy, đàn ông nhìn động lòng rất bình thường, bất quá vẫn có chút kinh ngạc nói: “Việc này sợ là không thích hợp thì phải? Hai cô con gái của sư tỷ nàng là thiếp thất của ngươi, ngươi lại cưới nàng làm thiếp nữa thì tính sao?”
Miêu Nghị hỏi lại: “Khi bà bảo ta cưới hai cô con gái của An Như Ngọc, có từng lo lắng việc Nguyệt Dao là muội muội ta không?”
“…” Mục Phàm Quân nhất thời không có lời để chống đỡ, chậm rãi nghiêng đầu nhìn Vân Tri Thu đang nhìn mũi: “Nha đầu, hắn lại muốn nạp thiếp, con không ý kiến gì sao?”
Vân Tri Thu mỉm cười nói: “Chuyện của hắn đã hỏi ý kiến của con rồi, con thật ra không phản đối, dù sao trong nhà có thêm một người cũng không nhiều, bớt một người cũng không ít!”
Mục Phàm Quân hừ hừ cười lạnh một tiếng, “Con thật đúng là hào phóng, loại chuyện này ngàn vạn lần đừng miễn cưỡng bản thân, đàn ông là không sợ nhiều phụ nữ, có ba vợ bốn nàng hầu còn ước gì có tam cung lục viện, con phải suy nghĩ rõ ràng!”
Vân Tri Thu trả lời: “Nếu không suy nghĩ rõ ràng, con sẽ không đi theo cùng nhau lại đây, hôm nay chỉ nhìn xem bà có đồng ý hay không thôi.”
Mục Phàm Quân ánh mắt theo trên mặt nàng chuyển sang nhìn chằm chằm vào Hồng Trần không dứt, cảm thấy chán ghét, bất quá lại không biểu lộ ra, hơi trầm ngâm sau đó từ từ nói: “Việc này không vội, để ta suy nghĩ một hai rồi trả lời.” Lời này không tính là cự tuyệt.
Vì thế Vân Tri Thu nhìn Miêu Nghị, hơi châm chọc nói: “Ngưu Nhị, anh không vội sao?”
“Ách…” Miêu Nghị nhanh chóng xua tay nói: “Không vội không vội, tất cả đều do phu nhân an bài!” Cho dù có gấp, hắn cũng không dám nói, nếu không lát nữa lại bị bầm dập mặt mày, vừa thi pháp tiêu sưng hóa ứ chưa được bao lâu.
