Đang phát: Chương 112
Tôi lo lắng hỏi: “Vậy là cậu bị thương rồi?”
Mã Khắc nở nụ cười méo mó, cố gắng thều thào: “Xong…rồi…lão…Đại, huynh…không…phải…hay…nói…là tùy…duyên…sao? Nếu…mạng…ta…chưa…tuyệt…thì…dù…thế…nào…cũng…không…chết…được.Chỉ…cần…huynh…một…điều…nhất…định…phải…đoạt…chức…quán…quân, chứng…minh…học…viện…chúng…ta…mới…là…mạnh…nhất.”
Dứt lời, hắn ngất lịm đi, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi.
Tôi hét lớn: “Mã Khắc! Mã Khắc!”
Hải Nguyệt ôm chặt Mã Khắc khóc nức nở.Tôi thở dài, trong lòng thầm thề, nhất định lần này phải đoạt lấy ngôi quán quân.Liếc nhìn Hải Nguyệt, tôi tự nhủ: “Biết vậy, hà tất trước đây phải như thế.”
Tôi lên tiếng: “Hải Nguyệt, làm phiền cô chăm sóc Mã Khắc.Thể chất của hắn là hỏa hệ, cô dùng thủy hệ trị liệu chắc chắn sẽ có hiệu quả nhất định.Ta sẽ sơ cứu cho hắn, ổn định thương thế.Hai ngày sau khi kết thúc thi đấu, chúng ta lập tức trở về học viện để lo việc trị liệu cho hắn.”
Hải Nguyệt gật đầu.
Tôi bắt đầu ngâm xướng chú ngữ, sử dụng ma pháp khôi phục tối thượng: “Hỡi quang nguyên tố vĩ đại, xin hãy dùng lực lượng vô tận và tấm lòng từ bi của người, cứu lấy sinh mạng này – Thánh Quang Chi Tâm!”
Quang nguyên tố xung quanh lập tức hội tụ về phía tôi, bao phủ lấy tôi, ánh sáng trắng dần chuyển sang màu vàng kim, không hề mang theo sự công kích hung hãn mà tràn ngập sự từ bi, hòa ái.
Tôi ngưng tụ quang nguyên tố thành hình trái tim, một trái tim vàng kim thần thánh xuất hiện trước ngực.Tôi vươn tay phải, trái tim màu vàng đó nhẹ nhàng bay về phía Mã Khắc, từ từ chui vào ngực hắn.Toàn thân Mã Khắc, giống như tôi vừa rồi tụ tập ma pháp, lập tức phát ra kim quang chói mắt, trên khuôn mặt trắng bệch thoáng ửng hồng.
Một lúc sau, quầng sáng màu vàng tan biến, tôi bắt mạch cho Mã Khắc, cảm nhận kinh mạch hỗn loạn của hắn đã thông suốt hơn một chút, khí huyết cũng ổn định hơn.Tôi thở phào nhẹ nhõm, thân thể run lên.Sử dụng ma pháp trị liệu cấp tám này tiêu hao ma lực của tôi vô cùng lớn.
Mộc Tử vội đỡ lấy tôi.Tôi quay sang Hải Nguyệt nói: “Việc còn lại ta giao lại cho cô.Cứ hai giờ cô trị liệu cho hắn một lần, hẳn là có thể ổn định thương thế.”
Tôi mệt mỏi nói thêm: “Ta muốn đi nghỉ ngơi một chút.”
Mộc Tử dìu tôi về phòng, dùng khăn lau mồ hôi trên trán cho tôi, lo lắng hỏi: “Trường Cung, huynh có sao không?”
Tôi đáp: “Ta không sao, chỉ là ma lực nhất thời tiêu hao quá nhiều thôi.Ta hiện giờ lo lắng nhất cho Mã Khắc.Ta dùng đến ma pháp trị liệu cấp tám cũng vô phương chữa khỏi hoàn toàn thương thế cho hắn, ta sợ dù trở lại học viện, ngay cả Chấn sư phụ cũng khó có biện pháp nào hơn.”
Mộc Tử thở dài: “Bây giờ chỉ có thể trông chờ vào vận may.Hy vọng Mã Khắc không có chuyện gì.”
Tôi mỉm cười: “Đây đích thực là kiếp số của Mã Khắc, nếu hắn thuận lợi vượt qua, hắn nhất định có thể chinh phục trái tim Hải Nguyệt.Mã Khắc huynh đệ à, ngươi nhất định phải vượt qua đó.”
Để chuẩn bị cho trận đấu thứ tư ngày mai, tôi cùng Mộc Tử và Tư Ngõa ngồi xuống minh tưởng suốt đêm, cố gắng khôi phục ma pháp lực.
Ngày hôm sau, thấy thương thế Mã Khắc đã hơi ổn định, chúng tôi không thông báo cho Hải Nguyệt, lặng lẽ rời khỏi khách điếm, thẳng tiến đến sân đấu.
Vừa đến sân đấu của học viện Sâm Long, phó viện trưởng đã đứng đón ở đó, kinh ngạc hỏi: “Thế nào, các ngươi chỉ đấu ba người thôi sao?”
Tôi cười khổ đáp: “Ngày hôm qua, đồng đội của chúng tôi bị thương quá nặng, lại phải để thêm một người nữa chăm sóc hắn, tự nhiên chỉ còn lại ba chúng tôi.”
Phó viện trưởng nghe xong, trong mắt hắn loé lên một tia vui mừng.Lẽ nào hắn nghĩ có thể dễ dàng đánh bại chúng tôi sao? Trong lòng tôi cảm thấy tức giận, hôm nay nhất định cho bọn họ biết tay.
Trong trận đấu, tôi không hề hạ thủ lưu tình, dùng thế lôi đình vạn quân đánh trọng thương đối thủ, giành chiến thắng trận đầu tiên.
Đối thủ của Mộc Tử thực lực vô cùng ghê gớm, hiển nhiên bọn họ thấy chúng tôi chỉ có ba người, lập tức phải đem những tuyển thủ mạnh nhất ra nghênh chiến.Mộc Tử giành được thắng lợi cũng vô cùng gian nan, nàng vừa rời khỏi sân đấu đã ngã vào người tôi, lúc đó tôi mới phát hiện, ma pháp lực của Mộc Tử đã tiêu hao đến mức cạn kiệt.Ngày mai e là khó có thể khôi phục hoàn toàn.Ngày mai chúng tôi phải đấu với đội mạnh nhất, lại thêm Mã Khắc đã bị thương nặng, tôi lại không thể để Mộc Tử yêu quý bị tổn hại thêm được nữa.
Tư Ngõa đấu với một đối thủ, từ khi chúng tôi tham gia giải đấu đến giờ, đây là người mạnh nhất.Đó là một Hỏa hệ Ma đạo sĩ, nghe nói là tổ trưởng nghiên cứu ma pháp hỏa hệ của học viện, thực lực mạnh mẽ, có lẽ đã hơn năm mươi tuổi.
Vì thực lực đối thủ quá cường đại nên đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến Tư Ngõa phòng ngự kiên cố đến mức nào.Ngay từ khi bắt đầu trận đấu, hắn hoàn toàn không tấn công, chỉ dựa vào phòng ngự vô cùng vững chắc, tiêu hao ma pháp lực của đối thủ.Huyễn thú của hai người thực lực tương đồng, đấu đến lưỡng bại câu thương.Trận đấu kéo dài hơn ba giờ, cuối cùng ma pháp lực của đối thủ cũng cạn kiệt, bị Tư Ngõa miễn cưỡng dùng địa mâu thuật đánh rơi xuống đài.
Mặc dù chúng tôi giành chiến thắng trận đấu thứ tư, nhưng trong lòng tôi vô cùng lo lắng.Tôi trầm ngâm suy nghĩ, ngày mai chúng tôi sẽ đánh trận cuối cùng, chỉ có tôi mới còn đầy đủ sức chiến đấu, mà đối thủ lại là kẻ mạnh nhất từ trước đến nay.
Trở lại khách điếm, tôi thu xếp cho Mộc Tử và Tư Ngõa nghỉ ngơi lấy sức, sau đó đến phòng của Mã Khắc.Hải Nguyệt mệt mỏi gục đầu trên người Mã Khắc ngủ say, hiển nhiên là đã kiệt sức.
Tôi kiểm tra thương thế Mã Khắc, thấy quả nhiên không trở nên trầm trọng hơn, lúc này mới yên tâm.
Tôi ngồi ở đại sảnh suy nghĩ về tình hình ngày mai.Cho dù là Mộc Tử hay Tư Ngõa, tình trạng của cả hai đều không tốt, e rằng ngày mai một nửa ma lực cũng không hồi phục kịp, ra đấu cũng chỉ thêm phần thất bại.Tôi cắn chặt răng hạ quyết tâm.
Sáng sớm hôm sau, lúc Mộc Tử và Tư Ngõa đến đại sảnh, nhìn sắc mặt uể oải của bọn họ, tôi biết ma pháp lực của cả hai không khôi phục được bao nhiêu.
Tư Ngõa nói: “Trường Cung, chúng ta đi thôi, nếu không đi, thời gian không còn sớm nữa.E là không kịp.”
Tôi gật đầu nói: “Hai người không cần đi, ta đi một mình là được.”
Mộc Tử kinh ngạc hỏi: “Huynh đi một mình thì thi đấu thế nào được?”
Tôi cười khổ đáp: “Muội xem tình trạng của hai người còn có thể chiến đấu được nữa không? Cho dù có đấu thì khả năng thắng là bao nhiêu? Đừng quên ta là ma đạo sư, ta sẽ cùng học viện Sâm Long thương lượng, dùng một người đánh liền ba trận, nhất định toàn thắng, giành lấy chiến thắng cuối cùng.”
