Đang phát: Chương 111
Tứ trưởng lão, một nho sĩ điển hình, khoác lên mình chiếc áo bào trắng tinh không vướng bụi trần, tay cầm quạt giấy.Ông điềm đạm, hòa nhã với mọi người, đối xử với đệ tử công bằng: “Con nên tránh xa lão Cửu ra một chút, may mắn là chuyện gần đây nên mới không liên lụy đến con.”
“Con nên trân trọng cơ hội học hỏi từ Vân Chi, học theo lão Cửu thì chẳng đi đến đâu cả.”
“Thánh nhân dạy quân tử có năm đức tính: nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.Lão Cửu chẳng có đức nào, chỉ giỏi lừa lọc, làm điều ác, ta chẳng biết đã bao nhiêu lần phải vớt hắn ra khỏi thiên lao.”
“Con có biết tuyệt học kiếm đạo của sư phụ con là gì không?”
Lục Dương đáp: “Nghe đại sư tỷ nói là ‘Nhất kiếm hóa vạn kiếm’.Khi thi triển hết sức, kiếm khí tràn ngập, chém giết địch xong thì vạn kiếm lại hợp nhất, không để lại chút máu.”
Kiếm có thể biến hóa ra ngàn vạn thanh, như mây đen kéo đến, phủ kín trời đất.Lục Dương nghe đại sư tỷ miêu tả mà sinh lòng ngưỡng mộ, cho rằng kiếm tu tiêu sái, phóng khoáng cũng chỉ đến thế.
Tứ trưởng lão gật đầu: “Đúng, ‘Nhất kiếm hóa vạn kiếm’.Lão Cửu là kiếm linh căn, quả thực là thiên tài kiếm đạo hiếm có, kiếm tu đương thời ít ai đạt đến cảnh giới của hắn.”
Lục Dương thấy lạ, cảm giác giọng điệu của tứ trưởng lão có gì đó…nghiến răng nghiến lợi, như tiếc nuối, hận sắt không thành thép? Đại khái là vậy.
Tứ trưởng lão tiếp tục: “Có lần lão Cửu thi triển kiếm pháp, ‘Nhất kiếm hóa vạn kiếm’, rồi đem ‘vạn kiếm’ bán cho Lạc Địa Kim Tiền thương hội.Đến khi cầm tiền rồi, hắn lại thi triển ‘Vạn Kiếm Quy Nhất’.Nếu không phải ta ra mặt, thuyết phục người ta tử tế, thì giờ này sư phụ con vẫn còn ở trong ngục giam!”
Lục Dương cạn lời.Sư phụ hắn bây giờ đúng là đang “ở trong ngục”, coi như là ác giả ác báo.
“Còn nữa, con có nghe nói đến pháp thuật ‘Đại Tiểu Như Ý (bản cục bộ)’ chưa?”
“Con vừa nghe tam trưởng lão nhắc đến.”
“Pháp thuật này không nên truyền ra ngoài, hiện giờ có đệ tử trẻ vì muốn học nó mà đòi bái lão Cửu làm sư phụ.”
“May mà sư điệt Vân Chi biết đại cục, đã tiêu hủy bản sao của pháp thuật này.Bản gốc thì được cất giữ kỹ càng trên Tàng Kinh Các, nên giờ không còn đệ tử nào đòi học nữa.”
Tứ trưởng lão đau lòng: “Thế đạo suy đồi rồi.”
Lục Dương không dám nói với tứ trưởng lão rằng mình cũng muốn học pháp thuật đó.
(Xin lỗi, ta vừa tỉnh lại.)
Giọng tứ trưởng lão dịu lại: “Nhưng lão Cửu cũng có điểm tốt, ít nhất từ khi hắn làm tông chủ, Vấn Đạo tông ta mạnh lên không ít.Đương nhiên, không chỉ mình hắn có công, chúng ta cũng góp sức rất nhiều.”
Lục Dương không biết tứ trưởng lão đang khen sư phụ hay tự khen mình nữa.
“À phải rồi, sao con đột nhiên quan tâm đến lão Cửu vậy?”
Lục Dương cười: “Không có gì, con mới nhập môn sư phụ mà chưa gặp bao giờ, nên tò mò thôi.”
“Tò mò là tốt, nhưng đừng tò mò về lão Cửu, phí thời gian.”
Hỏi han ba người, Lục Dương đại khái cũng biết sư phụ mình là người thế nào.Thế này mà còn đòi được thả ra sao?
Thiên Sách tông nằm ở phía đông đại lục, chiếm diện tích rộng lớn.Nhìn từ trên cao, tông môn này giống như một quẻ Bát Quái ngược, một cảnh tượng kỳ dị.
Thiên Sách tông vắng vẻ, ít người, như ẩn mình trong núi sâu rừng già, yên tĩnh đến đáng sợ.Nhưng nguyên nhân chính là do bọn họ đã phái đệ tử đi khắp nơi để kiếm tiền, khiến tông môn rộng lớn mà chẳng còn mấy người.Giảm bớt chi tiêu, tôi luyện tâm hồn nơi hồng trần, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.
Một tiếng hô hoán phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của Thiên Sách tông.
“Sư phụ, sư phụ, con về rồi đây!” Lạc Bặc chạy vào tông môn, tìm sư phụ.
Tông chủ Thiên Sách tông nghe tiếng đệ tử liền từ động phủ bước ra: “Đồ nhi ngoan, sao con về sớm vậy? Chẳng lẽ con đã nghĩ ra cách trả nợ rồi?”
Lạc Bặc thở hồng hộc: “Chưa, chưa đâu ạ.Con đi du lịch, xem bói cho người ta, gặp một nhân vật phiền toái, nên về báo để tông môn đề phòng.”
“Ngồi xuống nói chuyện.”
Lạc Bặc lấy lại hơi rồi kể: “Con đến Diên Giang quận, lúc đó không có đồng nào, định xem vài quẻ, lừa vài kẻ xui xẻo kiếm tiền.”
“Thế là con gặp ba đệ tử Vấn Đạo tông và một đệ tử Nguyệt Quế tiên cung, đều là ‘dê béo’.”
“Ban đầu con không định xem kỹ đâu, chỉ qua loa thôi, nhưng không ngờ trong số đó có một người rất đặc biệt.”
“Người đó tên là Lục Dương, tu vi không cao, mới nhập môn, nhưng tương lai cực kỳ đáng sợ.”
Tông chủ Thiên Sách tông động lòng: “Ý con là chúng ta nên đầu tư vào hắn từ sớm, đợi hắn phát đạt thì giúp chúng ta trả nợ?”
Lạc Bặc vội dập tắt ý nghĩ kinh khủng của sư phụ: “Không không không, con thấy Lục Dương chắc chắn sẽ vướng vào nhân quả với mấy vị Tiên nhân.”
“Vướng vào nhân quả với mấy vị Tiên nhân?!” Tông chủ nghẹn họng.Vướng vào nhân quả với một Tiên nhân thôi đã dễ thân tử đạo tiêu rồi, đằng này Lục Dương còn vướng vào nhân quả với mấy vị mà vẫn sống sót sao?
Thiên Sách tông kiêng kỵ nhất là gặp gỡ những người mang nhân quả lớn, vì bất lợi cho việc siêu thoát.Nhân quả càng nặng, tu hành càng khó, cố gắng thoát ra chỉ khiến nhân quả càng thêm rối rắm.
“Đâu chỉ thế ạ, con còn thấy Lục Dương sẽ đem những thói hư tật xấu của Vấn Đạo tông truyền bá ra khắp giới tu tiên.”
Tông chủ Thiên Sách tông hít một hơi lạnh.Chuyện quan trọng như vậy sao giờ con mới nói? So với chuyện này, nhân quả với Tiên nhân đáng là gì? Có nhân quả với Tiên nhân còn chứng tỏ hắn có thành tựu sau này, đằng này truyền bá thói hư tật xấu của Vấn Đạo tông ra ngoài thì chứng tỏ hắn có vấn đề về não!
“Tóm lại, chúng ta phải cố gắng tránh tiếp xúc với Vấn Đạo tông, nhất là cái tên Lục Dương đó, càng xa càng tốt!”
Đột nhiên, sắc mặt tông chủ Thiên Sách tông thay đổi.
“Sư phụ sao vậy?”
“Có một luồng khí tức ngang ngược đang bay về phía Thiên Sách tông, ta đoán là kẻ đến không có ý tốt! Mau mở đại trận phòng ngự!”
Tông chủ Thiên Sách tông quyết đoán khởi động hộ tông đại trận.
Các điểm trận pháp sáng lên, như những vì sao trên bầu trời đêm, tạo thành hình quẻ Bát Quái.
Bàn Bát Quái khổng lồ bao trùm Thiên Sách tông, vững chắc không thể phá vỡ, tám phương vị phức tạp, khó tìm lối ra.Một khi lâm vào trong trận, dù hao hết cả đời tâm huyết cũng không giải được mê trận.Không biết bao nhiêu đại năng Hợp Thể kỳ phải lui về, thậm chí có đại năng Hợp Thế kỳ tà tâm còn bị khốn chết trong trận!
Uy lực của hộ tông đại trận Thiên Sách tông thật đáng kinh ngạc!
Kẻ đến thấy Thiên Sách tông khởi động hộ tông đại trận cũng không hề dừng lại, ngạo nghễ không ai sánh bằng.
Đối mặt với đại trận phức tạp, kẻ đến giơ tay vỗ một cái, đại trận vỡ tan.
Tông chủ Thiên Sách tông lúc này mới nhìn rõ hình dạng kẻ đến: phong thái uyển chuyển, như tiên như thánh, không thể xâm phạm.
“Vấn Đạo tông Vân Chi đến bái kiến Thái thượng trưởng lão Thiên Sách tông, xin cho gặp mặt.”
Mặt tông chủ Thiên Sách tông trắng bệch.Vừa nhắc đến Vấn Đạo tông thì người của Vấn Đạo tông đã đến.
