Đang phát: Chương 1104
Người nọ không ai khác chính là Hàn Lập, hắn thi triển Lôi Độn Thuật, tựa quỷ mị xuất hiện sau lưng ả.
Hắn dùng khôi lỗi hình nhân đánh lạc hướng Bạch Mộng Hinh, còn bản thân thì lặng lẽ áp sát, chờ đợi thời cơ bạo phát.
Bạch Mộng Hinh vốn đã cảnh giác, Hàn Lập vừa lộ thân hình, nàng liền cảm nhận được.Không cần quay đầu, ả lập tức trở tay, hư không vồ một trảo.
Một cự trảo trong suốt như pha lê, lạnh thấu xương, đột ngột hiện ra, chụp thẳng về phía Hàn Lập.
Ả ta không hề trông mong một chiêu này có thể đả thương địch thủ, chỉ mong sao cản trở được bước tiến của Hàn Lập mà thôi.
Nhưng Hàn Lập đối với cự trảo kia, mắt điếc tai ngơ, ống tay áo vung lên, một đạo hoàng quang bắn ra, lóe lên một cái, cự trảo đã bị chém thành hai nửa.
Hàn Lập không hề dừng lại, thân hình thoắt một cái đã tới trước mặt, ngọn lửa trên người bùng nổ dữ dội.
Một màn khó tin diễn ra!
Hàn Lập chỉ khựng lại một thoáng, cả người như hóa thành vô hình, tiếng sấm chớp vang lên, chớp mắt đã hòa vào khối băng, mấy cái chớp động, quỷ dị xuyên qua lớp băng dày cộm, xuất hiện bên cạnh Bạch Mộng Hinh và Hàn Ly thượng nhân.
Nơi hắn xuyên qua để lại một cái động băng đường kính vài trượng.
Xem ra Tử La Cực Hỏa tuy chưa từng luyện hóa, nhưng về uy lực hàn diễm, còn cao hơn Bạch Mộng Hinh không chỉ một bậc.Hàn Lập dốc toàn lực, cuối cùng cũng dễ dàng xuyên qua được màn phòng ngự quỷ dị này.
Trước mắt hắn là một tấm lưới bạc hình tròn.
Bạch Mộng Hinh vừa định quay lại kiểm tra, thấy cảnh này, kinh hãi tột độ, tay bỗng bắt pháp quyết, miệng quát lớn một tiếng: “Thu!”
Tơ võng hào quang đại phóng, một sợi chỉ bạc co rút về phía trung tâm, ngay lập tức, khe hở hoàn toàn biến mất, một tấm lưới lớn màu bạc mờ ảo hiện ra trước mặt Hàn Lập.
Hàn Lập khựng lại một chút, rồi cười lạnh một tiếng, Tam Diễm Phiến trong tay vung lên, nhanh chóng bành trướng, đồng thời nhắm ngay tấm lưới bạc trước mặt, nhẹ nhàng quạt tới.
“Vèo” một tiếng, một cột lửa ba màu phun ra, ba màu vàng, bạc, hồng chớp động bên trong ngọn lửa, trực tiếp đánh lên tấm lưới bạc.
Không biết tấm lưới bạc này là loại dị bảo gì, đối mặt với Tam Diễm Phiến, một loại phỏng chế linh bảo, lại phát ra tiếng “vù vù”, phóng xuất ngân mang chống đỡ ngọn lửa ba màu kia, ngọn lửa bị chặn lại bên ngoài.
Tuy bảo vật này tỏ ra đuối sức, nhưng vẫn chưa lập tức bị đánh tan.
Hàn Lập nhíu mày, rồi chợt giãn ra.
Vừa rồi một kích hắn chỉ rót vào một chút pháp lực vào giữa chiếc quạt, Tam Diễm Phiến chẳng qua chỉ phát huy uy lực bình thường, nên kết quả có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không có gì đáng kinh ngạc.
Ngay lúc này, tay Hàn Lập lập tức chuyển động, đã sớm chuẩn bị sẵn bình ngọc, đưa lên miệng, nuốt vào một giọt vạn năm linh dịch.
Sau đó, không hề tiếc rẻ linh lực, dồn pháp lực điên cuồng vào chiếc quạt.
Tam Diễm Phiến rung lên, phát ra một tiếng thanh thúy, một con Hỏa Điểu ba màu từ cây quạt bay ra, nhắm thẳng vào tấm lưới bạc đối diện mà đánh tới.
Mà Hàn Lập phía sau cũng mở ra Phong Lôi Sí, ngay khi vầng sáng ba màu bùng nổ, tiếng sấm vang lên, thân ảnh hắn cũng biến mất không thấy.
Một khắc sau, một đạo cầu vồng xuất hiện ở hơn ba mươi trượng bên ngoài, thân hình Hàn Lập hiện ra giữa ngân quang.
Hắn ngẩng đầu nhìn lại chỗ lúc đầu, chỉ thấy băng thạch trong suốt hoàn toàn bị vầng sáng ba màu bao phủ, nhanh chóng tan biến, phần viên cầu màu bạc ở trung tâm, nháy mắt bạo phát, lập tức hóa thành hư ảo.
Thấy cảnh này, sắc mặt Hàn Lập không chút vui mừng, ngược lại đồng tử co lại, tay cầm Tam Diễm Phiến, trong mắt lộ ra vài phần khẩn trương.
Bởi vì sau khi võng bạc tiêu tán, một con băng giao màu lam, thân dài mấy trượng xuất hiện ở nơi đó.Băng giao này nửa thân trước vảy trong suốt, đang giương nanh múa vuốt, nửa thân sau lại hiện ra dịch xanh sền sệt, phần đuôi trực tiếp cắm vào trong một cái đỉnh nhỏ.Xem ra đỉnh này phóng xuất ra linh vật băng giao.
Tiểu đỉnh này lơ lửng trước mặt Hàn Ly, chính là một cái Kiền Lam Đỉnh khác!
Băng giao thân hình xoay quanh co rút lại, bảo hộ Bạch Mộng Hinh và Hàn Ly thượng nhân bên trong.Mặc dù trong vầng sáng ba màu, thân thể lam giao tan biến, nháy mắt đã mất hơn một nửa, nhưng lúc này vầng sáng ba màu rốt cuộc uy lực đã hao tổn hết, lóe lên rồi biến mất không thấy đâu nữa.
Hàn Ly thượng nhân phóng xuất con băng giao này có độ lạnh vô cùng, vậy mà dưới uy lực của Tam Diễm Phiến, lại không hề tổn hại.
“Đây là hỏa thuộc tính linh phiến? Không hổ là vật phỏng chế linh bảo, quả nhiên uy lực không nhỏ.Chỉ bằng uy năng mà nói, hẳn đã trên Kiền Lam Đỉnh của ta.” Thanh âm nhàn nhạt từ miệng Hàn Ly thượng nhân truyền ra, rồi đột nhiên một đoàn ngọn lửa sắc xanh từ miệng phun ra, thoáng chốc bám lên mình lam giao.
Lam diễm trên thân giao lưu chuyển không ngừng, lam giao miệng phát ra âm thanh vang dội, thân thể trong Băng Diễm chợt lóe, nhanh chóng khôi phục như lúc đầu, sau đó trừng đôi mắt xanh biếc, hung tợn nhìn về phía Hàn Lập.
Hàn Lập thấy cảnh này, lộ ra một tia biểu tình kì quái, như có chút châm chọc, lại có chút cười lạnh.
Lòng Hàn Ly thượng nhân run lên, không hiểu sao lại như thế, bỗng nhiên trong hư không một đạo thanh ảnh lờ mờ quỷ dị hiện ra, lập tức đánh tới.
Một bàn tay ngân quang lóng lánh, lưỡi dao sắc bén cắm thẳng vào sau lưng Hàn Ly thượng nhân, tay kia tức khắc giương lên, một cái lá chắn màu bạc xuất ra, nhưng lập tức hóa thành một màn bạc chụp xuống đầu Bạch Mộng Hinh.
Thanh ảnh hành động hoàn toàn vô thanh vô tức, tựa cơn gió thoảng qua, khiến tu sĩ bình thường không cảm giác được, chính là hình nhân khôi lỗi của Hàn Lập.
Nó mượn Hỏa Vân đầy trời và động tác của Hàn Lập để che dấu, thần không hay quỷ không biết mà độn tới nơi đây.
Bạch Mộng Hinh hiển nhiên không phát hiện dị biến ở sau lưng, trước mắt ngân quang chợt lóe, bị màn ảnh bao vây hoàn toàn bên trong mới kinh hãi phát hiện.
Ả vội vàng bắt pháp quyết, một tầng Băng Diễm màu trắng hiện ra toàn thân, lập tức hóa thành vô số hỏa cầu lớn, bắn nhanh về phía bốn phía màn ảnh.
Nhất thời, trong quầng sáng tiếng gầm rú nổi lên!
Mặt ngoài dày đặc, nhẵn bóng như gương, khi hỏa cầu màu trắng đánh vào, không thể xuyên thủng được, ngược lại còn bị bắn ngược trở về.
Xem ra nàng ta khó mà có thể lập tức thoát khốn.
Hàn Ly thượng nhân là một đại tu sĩ chỉ cách Hóa Thần Kỳ một bước, tự nhiên Bạch Mộng Hinh không thể sánh bằng.Cho nên hình nhân khôi lỗi vừa mới xuất hiện, vị đại trưởng lão Tiểu Cực Cung này đã bằng thần thức cường đại phát hiện được sự thay đổi khác thường.
Trong lòng hắn cả kinh, không kịp thúc dục lam giao chống địch, tâm niệm khẽ động, trên người hiện ra một bộ chiến giáp màu vàng, kiểu dáng cổ kính, linh quang lấp lánh.Đồng thời, thân hình hắn cố gắng di động, muốn tránh đi một kích như sét đánh này của hình nhân khôi lỗi.
Nhưng hình nhân khôi lỗi sớm bị Hàn Lập dụng tâm thúc dục, uy lực toàn bộ khai mở, thân hình lay động như cái bóng bám theo, mà Hàn Ly thượng nhân vì phải phát động pháp quyết nên thân hình chậm lại một chút.
Hậu quả là “Phanh” một tiếng khó nghe, bàn tay mờ mờ ánh bạc đánh vào đầu vai Hàn Ly thượng nhân, toàn bộ quang mang đan xen vào nhau rồi lóe lên.
Hình nhân khôi lỗi do cương ngân và vài loại tài liệu quý hiếm khác luyện chế mà ra, uy lực tương đối không kém so với phi kiếm bình thường.Nhưng khi chém vào kim giáp lại chỉ hiện ra một tầng màu vàng gợn sóng rồi lập tức bắn ngược ra.
Chẳng qua, phản lực vẫn khiến vị Nguyên Anh hậu kỳ đại tu sĩ này chao đảo như sắp ngã.
Nhưng Hàn Ly thượng nhân vẫn ổn định đứng vững, linh lực trong cơ thể lưu động mãnh liệt.
Hai tay ngưng tụ pháp lực, vận khởi đại pháp quyết dùng để đối địch, tuy rằng không trọn vẹn nhưng cũng có thể lợi dụng huyền Vương và hơn phân nửa hàn khí của Ngọc Huyền, cũng đủ để tiêu diệt đại địch trước mắt.
Nhưng Hàn Ly thượng nhân hai tay niệm pháp quyết chưa xong thì tay của hình nhân khôi lỗi đã như ánh chớp chém xuống đầu vai hắn.
Bên trong chiến giáp màu vàng.Hàn Ly thượng nhân ngẩn ra, không hiểu hành động kỳ lạ của khôi lỗi.
Bàn tay vừa chộp xuống, ngân mang đại phóng, biến ảo thành hai thanh ngân câu sắc bén dị thường.
Hơi rung một chút rồi bám chặt vào hai vai Hàn Ly thượng nhân.
Tuy bị chiến giáp màu vàng chặn ở bên ngoài, nhưng Hàn Ly thượng nhân nhất thời không thể chuyển động tự nhiên.
Cùng lúc đó, trên đỉnh đầu Hàn Ly thượng nhân, linh quang chợt lóe, một thanh đoản đao màu đen quỷ dị hiện ra, thoáng run lên, từ trên chém xuống thiên linh cái của vị Tiểu Cực Cung đại trưởng lão này.
Độn tốc cực nhanh, chớp mắt đã tới ngay phía trên đỉnh đầu.
Mà lúc này, Hàn Ly thượng nhân bị hình nhân khôi lỗi dùng một đôi ngân câu khóa cứng trên chiến giáp, cơ bản không thể nhúc nhích được.
Lần này, Hàn Ly thượng nhân hồn vía lên mây.Rốt cuộc bất chấp mọi thứ, vội vàng điều động linh lực trong người lên đầu, mặt không chút huyết sắc, há mồm phun ra một ngụm máu huyết.
Ngụm máu này là tinh huyết của Hàn Ly thượng nhân, ẩn chứa linh lực vô bì.
Đoản đao màu đen chạm vào, gây ra một âm thanh trầm đục, huyết quang và hắc mang đan xen lóe lên, khiến Ma Tủy Phi Đao khựng lại một chút.
Hình thể biến lớn thành vài thước, đồng thời hướng trước mặt đối phương nhẹ nhàng chém tới.
Chiến giáp màu vàng trên người Hàn Ly thượng nhân lóe lên rồi tán đi, thân mình cũng khôi phục tự do, tránh thoát được một kiếp.
Cùng lúc đó, băng giao màu xanh bên cạnh được pháp quyết thúc giục, gầm lên một tiếng.
Bỗng nhiên hướng về phía Hàn Lập ở xa xa đánh tới, băng giao chưa đến gần, Hàn Lập đã ra tay.Một luồng hàn khí màu xanh bắn nhanh đi.
Vị Nguyên Anh hậu kỳ đại tu sĩ này tin rằng có thể trì hoãn công kích của Hàn Lập trong chốc lát, rồi bằng vào Huyền Ngọc bài thúc giục hàn khí trong động, đủ để xoay chuyển tình thế, giết chết đối phương.
Nhưng đúng lúc này, một đóa hoa sen bạc lớn chừng mấy thước quỷ dị hiện ra cách chân Hàn Lập chỉ vài thước.
Rồi nhanh chóng biến đổi, ngân quang đại phóng.Tiếng Phạm âm Phật xướng từ trong hoa sen truyền ra.
Hàn Ly thượng nhân trong lòng rung động, chỉ cảm thấy thân hình nặng tựa ngàn cân, không thể nhúc nhích.
Cùng với đó là pháp lực trong cơ thể không thể khống chế được một nửa, đồng nghĩa với việc huyết mang đang đối đầu với đoản đao kia chỉ phát huy được một nửa uy lực.
Ma Tủy Phi Đao lóe lên, chém xuống, huyết mang từng cái từng cái tan vỡ, không thể ngăn cản.
Bên dưới, Hàn Ly thượng nhân kinh hãi tột độ, miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết!
