Chương 1100 Chiến Khởi

🎧 Đang phát: Chương 1100

Đang giằng co, tăng nhân áo xám bất ngờ xuất thủ, một đạo lam quang xé gió lao thẳng đến Hàn Lập.
Là Kiền Lam Đỉnh!
“Ma Cưu, ngươi làm trò gì vậy?” Hàn Ly thượng nhân gầm lên, giận dữ.
Dù không rõ vì sao tăng nhân lại giúp mình, nhưng bảo vật đến tay, Hàn Lập nào khách khí.Hắn phất tay áo, một dải thanh hà cuồn cuộn quét tới, định thu tiểu đỉnh vào tay.
Hàn Ly thượng nhân thấy vậy, sắc mặt trầm xuống, tay bấm pháp quyết, điểm thẳng vào tiểu đỉnh.
“Phốc!”
Tiểu đỉnh đang vững vàng trên không trung bỗng bùng phát vô số lam diễm, sau đó đổi hướng, lao thẳng về phía Hàn Ly.
“Quả nhiên ngươi đã động tay chân!” Tăng nhân áo xám trầm giọng nói, tay đã sớm chuẩn bị, vồ vào hư không một trảo.Lập tức, một quang thủ lục sắc hiện ra, chụp xuống tiểu đỉnh, ý đồ chế trụ.
“Phá!” Hàn Ly gầm lên, kim quang bùng nổ.
“Ầm ầm…”
Quang thủ vặn vẹo kịch liệt, một cổ văn kim sắc đột nhiên xuất hiện, rồi “Oanh” một tiếng nổ tung.Kim quang chớp động, uy lực kinh khủng trong nháy mắt đã đánh tan quang thủ.
“Hạo Nhiên Trường Ca Quyết! Ngươi lại tu luyện công pháp Nho môn.” Tăng nhân khẽ kêu lên, kinh ngạc.
Hàn Ly thượng nhân không thèm để ý, tay vung lên, tiểu đỉnh tiếp tục bị kéo về.
Bỗng nhiên, một cỗ thanh ti từ hư không quỷ dị bắn ra, thanh quang lóe lên, cuốn lấy tiểu đỉnh rồi kéo đi.Nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
Hàn Ly thượng nhân giật mình, không kịp nghĩ ngợi, hai tay bấm pháp quyết, miệng thốt lên: “Phá!”
Kim sắc cổ văn bên trong thanh ti liên tục bạo liệt, nhưng thanh ti chỉ hơi tán loạn rồi hồi phục như cũ, tiếp tục cuốn lấy tiểu đỉnh.
Mà trước mặt Hàn Lập, một tiểu đỉnh phù văn phiêu động, hình dạng có năm sáu phần tương tự Kiền Lam Đỉnh.Cỗ thanh ti kia chính là từ trên tiểu đỉnh này bắn ra.
“Hư Thiên Đỉnh!” Hàn Ly nhìn cảnh này, khẽ thì thào.
Chính là Hàn Lập đã tung ra Hư Thiên Đỉnh.
Thấy Kiền Lam Đỉnh sắp đến tay, hắn điểm nhẹ vào Hư Thiên Đỉnh trước mặt.”Đang…” một tiếng vang nhỏ, trên đỉnh lại xuất ra một cổ thanh ti, quấn quanh Kiền Lam Đỉnh, rồi phất tay thu vào tay áo.Hắn ngẩng đầu nhìn Hàn Ly thượng nhân, cười lạnh.
“Khá lắm, mới đó mà đã vận dụng được Hư Thiên Đỉnh.Chẳng qua, với tu vi của ngươi, nhiều nhất cũng chỉ mới luyện được đến tầng thứ nhất, chỉ có thể phát huy chút uy lực bề ngoài.Ma Cưu đại sư, ta không ngờ đến lúc này ngươi lại có lựa chọn không sáng suốt như vậy.Ngươi làm thế là bức sư mỗ ra tay đó.”
Hàn Ly thượng nhân thấy Kiền Lam Đỉnh bị mất, không hề tức giận, lại quay sang nói với tăng nhân.
“Lão nạp tương giao cùng Hàn Ly huynh hơn trăm năm, làm thế cũng chỉ muốn tự bảo vệ mình mà thôi.Bần tăng không muốn thấy cảnh Hàn đạo hữu bị giết rồi đến lượt mình bị diệt khẩu.Sự việc liên quan đến thông thiên linh bảo, Hàn Ly huynh ngay từ đầu đã không tính để bần tăng còn sống mà rời đi rồi.Bần tăng chỉ là một tán tu, không có quan hệ sâu xa như Long đạo hữu và quý cung.” Tăng nhân lấy ra một chiếc mõ gỗ, thần sắc bình tĩnh trả lời.
“Ma Cưu đại sư, ngươi có ý gì!” Lão ẩu vừa lui ra nghe thấy lời này, linh quang trong mắt chợt lóe, lạnh lùng hỏi.
“Đạo hữu không cần giấu diếm! Người khác không biết, lẽ nào lão nạp lại không rõ sao.Long đạo hữu chấp chưởng Liễu Thúy phái, chẳng phải cũng chỉ là một phân chi của Tiểu Cực Cung sao.Long đạo hữu vốn là một trưởng lão của Tiểu Cực Cung, bần tăng nói có sai không?” Tăng nhân trầm giọng nói.
“Không ngờ đến việc này mà đại sư cũng biết.Long trưởng lão, ngươi không cần chờ đợi nữa, đồng loạt ra tay đi.” Hàn Ly chân nhân rốt cuộc cũng lật bài ngửa.
“Hắc hắc! Xem ra lão thân muốn không ra tay cũng không được.Chẳng qua, sự tình liên quan đến Hư Thiên Đỉnh tại sao ngươi lại không nói trước với lão thân? Chẳng lẽ các ngươi luôn giữ bí mật đối với ngoại môn trưởng lão như ta sao?” Lão ẩu sắc mặt trầm xuống, hoàng quang trong tay lóe lên, một long đầu quải trượng xuất hiện, rồi lạnh lùng nói với Hàn Ly thượng nhân.
“Lão phu giữ bí mật vốn là… Mặc chuyện đó đi, việc quan trọng trước mắt là bắt hai kẻ này, sau đó thu lấy linh bảo.Có Hư Thiên Đỉnh làm trấn cung chi bảo, bổn cung sau này dù có gặp cường địch cũng đủ sức đối phó.” Hàn Ly thượng nhân có chút kiêng kỵ trả lời.
“Ma Cưu đạo hữu cứ để cho lão thân, ba người các ngươi giải quyết Hàn tiểu tử, đoạt lấy Hư Thiên Đỉnh.” Lão ẩu thần tình vừa động, tuy có chút bất mãn nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
“Được, cứ như thế đi.” Hàn Ly thượng nhân không chần chừ, một tay lật lên, một khối lam sắc trận bàn xuất hiện, tay kia nhanh chóng huy động pháp quyết.
“Không ổn, hắn định phát động cấm chế, mau ngăn lại!” Ma Cưu vừa thấy Hàn Ly hành động đã biến sắc, lập tức giơ tay lên, một đoàn lục quang bắn nhanh ra, tay thúc pháp quyết vào chiếc mõ gỗ đang phiêu phù.
Dưới sự thúc động của pháp quyết, một tiếng “phanh” vang lên.
Thanh âm trầm ổn vang vọng khắp nơi, như tiếng phạm xướng Phật môn, khiến tâm thần người khác chấn động.
Nhưng mọi người ở đây đều thần thông cao cường, lão ẩu không để tăng nhân gõ tiếp lần thứ hai, chỉ trong phút chốc đã tỉnh táo trở lại, hừ lạnh, quải trượng trong tay quét nhẹ, một đạo hoàng sắc đại kiếm bắn ra.
Tăng nhân thấy vậy, liền dừng việc thúc dục phạm âm, dồn linh lực vào mõ.Bảo vật này xoay tròn trên không trung rồi phóng đại ra khoảng một trượng, như một cự thạch nghênh đón kiếm quang.Nhất thời, tiếng nổ vang liên, cự mõ cùng kiếm quang va chạm.
Mà Hàn Ly thượng nhân cũng chuẩn bị hoàn thành pháp quyết, trong tay bắt đầu phát ra linh quang chói mắt.
Hàn Lập thở nhẹ một hơi!
Hắn không để Hàn Ly thượng nhân dễ dàng khởi trận, một tay nhấc lên, từ ngũ chỉ bắn ra hơn mười đạo kiếm khí, nhắm thẳng vào trận bàn đang phiêu phù.
Thanh Nguyên kiếm khí hóa thành mười đạo thanh hồng, chưa đến được nửa đường đã bị vài đạo bạch sắc kiếm khí cùng hai đạo hắc mang chặn lại.
Cuối cùng, Bạch Mộng Hinh cùng thanh sam trung niên cũng đã ra tay.
Thấy kiếm khí gần như bị trảm thành mảnh nhỏ, Hàn Lập nhướng mày, không vội ngăn trở Hàn Ly thi pháp, mà rung tay, hơn mười khẩu kim sắc phi kiếm hóa thành một mảnh kim quang bảo vệ thân thể, rồi lạnh lùng nhìn hành động của Hàn Ly thượng nhân.
“Ầm ầm…” tiếng nổ vang lên.Hàn Lập ngẩn người, nhưng linh quang quanh người chợt lóe lên, thân hình theo quang trụ bắn thẳng lên không trung.
Đúng lúc này, tử sắc quang trụ đột nhiên biến mất, một trận đồ hình tròn xuất hiện.
Hàn Lập chỉ cảm thấy một cỗ hấp lực cường đại từ dưới thân truyền lại, khiến thân hình như nặng nghìn cân, sắp bị kéo xuống đất.Quang hà phía trước bỗng chớp động, một đoàn linh ba quỷ dị lóe lên.
Hắn chưa kịp xuất ra pháp khí, khung cảnh phụ cận đã biến đổi.Hắn đang phiêu phù giữa không trung trong một trận gió tuyết.
Vô số hoa tuyết phất phơ, dưới mặt đất là một dòng sông đã đóng băng.
“Huyễn thuật? Có chút ý tứ!”
Hai chân Hàn Lập vừa chạm đất, khẽ cười, nhưng trên mặt lại vô cùng nghiêm túc.
Lúc này, cấm chế trên cơ thể hắn đã lợi hại hơn vài phần.Nếu không phải tu luyện Minh Vương Quyết, chắc chắn thân thể không đủ sức chống đỡ.Nhưng cấm chế này không thể so sánh với trọng lực của Kim Từ Linh Mộc.
Trong lòng thầm nghĩ, Hàn Lập không đứng yên.Kim sắc kiếm quang hiện lên trước người, xoay một vòng, chém đứt trọng lực trên người.
Thân hình hắn ẩn vào một đoàn kim quang, từ từ bay lên.Hàn Lập liếc nhìn bốn phía, hai mắt híp lại, lam mang chớp động.
Nơi đây trắng xóa, không có bóng dáng con người, như một thế giới mênh mông chỉ còn mình hắn tồn tại.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên không trung, hoa tuyết vẫn rơi.
Bỗng nhiên, lam quang trong mắt đại thịnh, miệng quát khẽ, kim quang đang xoay quanh người bắn ra, nhắm vào một mảnh hư không phía xa.
Tiếng nổ liên tiếp phát ra từ hư không, kim mang lóe lên, hơn mười đạo phi kiếm hiện ra.
Phi kiếm này chỉ hơn tấc, nhưng trong suốt, mượn gió tuyết ẩn nấp, lặng lẽ phóng về phía Hàn Lập.
Nhưng không ngờ Hàn Lập đã sớm phát hiện, nhẹ nhàng xuất ra kiếm quang đánh tan.
“Ồ!” Một thanh âm kinh ngạc truyền đến, là thanh âm Bạch Mộng Hinh, mang đầy vẻ bất ngờ.
Nhưng mười khẩu phi kiếm này biến mất vô tung vô ảnh.
Đuôi lông mày Hàn Lập nhướng lên, không suy nghĩ, hai tay bắt pháp quyết.Kim quang quanh thân run lên, hơn mười kim sắc tiểu kiếm bay ra, lập lòe kim quang, hàn khí bức người.
Mấy tiểu kiếm này xoay quanh rồi bắn ra bốn phía, một trận nổ lớn vang lên, hơn mười khẩu phi kiếm trong suốt bị tiểu kiếm bắn trúng, hiện nguyên hình.
Tiếp theo, Hàn Lập thúc giục pháp quyết, hai loại phi kiếm đan xen, tiếng ông minh không ngừng vang lên, kim quang cùng tinh mang va chạm.
Hàn Lập thấy vậy, một tia tàn khốc lướt qua, một tiếng chú ngữ cổ quái vang lên.
Một tiếng rên truyền ra, bên ngoài mười trượng, một đạo bạch quang bạo phát, một nữ tử áo trắng xuất hiện, hai tay ôm đầu, khuôn mặt thống khổ.
Đúng là Bạch Mộng Hinh đã trúng bí thuật “Thất Thần Thứ” của Hàn Lập.

☀️ 🌙